Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 5, tuổi học trò cứ thế vội vàng đi qua

2017-05-16 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 5 đến, là tiếc nuối, là mải mê với những kỉ niệm hôm qua vẫn còn hiện hữu. Có vài điều chưa làm, vài câu chưa kịp nói, có những mơ mộng được một lần trở về khoảnh khắc được hồn nhiên cười nói bên cô bạn thân, trao nhau những dòng lưu bút, ngập ngừng lỡ hẹn một ai đó mà đến giờ còn canh cánh trong lòng: Giá như được một lần quay trở lại thời điểm còn đủ thì giờ để nói lên những lời thật lòng năm đó.

***

Tháng 5 rồi, Hà Nội chào đón bằng những cơn mưa rào đầu mùa mỗi buổi sáng sớm, có khi lại ghé vội trong đêm. Tháng 5, bằng lăng tím nhạt một đoạn đường, một góc phố, phượng cũng len lỏi đỏ rực những con đường. Tưởng như im lặng, tưởng như rè dặt tháng 5 lặng lẽ đi qua...

Tháng 5, chia ly như một cuộc hẹn định kì!

Này những bạn trẻ đôi mươi đã qua rồi một thời cắp sách, có lẽ bạn cũng đang như tôi, đang tiếc nuối hay nhớ nhung những ngày tháng 5.

Tháng 5 đến, là tiếc nuối, là mải mê với những kỉ niệm hôm qua vẫn còn hiện hữu. Có vài điều chưa làm, vài câu chưa kịp nói, có những mơ mộng được một lần trở về khoảnh khắc được hồn nhiên cười nói bên cô bạn thân, trao nhau những dòng lưu bút, ngập ngừng lỡ hẹn một ai đó mà đến giờ còn canh cánh trong lòng: Giá như được một lần quay trở lại thời điểm còn đủ thì giờ để nói lên những lời thật lòng năm đó.

Bạn biết không, tháng 5 là nhớ, là thương, là vội vàng nhìn về những gì tưởng như đã hơn một lần xếp gọn trong góc tủ. Hơn một lần vứt bỏ nhưng cũng không ít lần nhặt nhạnh chắp vá lại thành những lỗi lòng bâng khuâng không biết gọi tên. Tôi lỡ một câu chuyện, bạn lỡ một lời thật lòng!

 Tháng 5, tuổi học trò cứ thế vội vàng đi qua

Tháng 5 trong bạn là gì? Tháng 5 trong tôi là bồi hồi vài cảm xúc lạ.

Đã có những tháng 5 như thế, có ai đó mạnh dạn ngỏ lời, hộc bàn bức thư tay viết vội, phượng đỏ trải khắp lối đôi bạn đi học về.

Có một tháng 5 như thế, đủ trưởng thành để quyết định tương lai, đủ dũng cảm tự bước bằng đôi chân của mình đến một cánh cổng mới.

Này bạn, có thấy mình bỏ quên gì ở lại tháng 5 không? Tôi nghe đâu đây tiếng ngòi mực vẫn sột soạt đều trên trang giấy học trò. Tiếng ai đó học bài tận khuya. Học sinh cuối cấp vẫn mải mê với trang sách, với đề thi. Đã ai nghe tiếng ve cất khúc dạo hè? Phượng nở rồi, bằng lăng cũng tím học trò đã thấy hay còn bận bịu với những tập vở, những bài thi?

Thời điểm này có lẽ những cô cậu học trò còn chưa biết cuộc chia tay dài hạn đang đến gần. Bởi còn miệt mài với sách vở, hay bởi còn ngây ngô trong cuộc vui của những năm tháng thanh xuân cứ ngỡ chưa đến giờ kết thúc. Lười nhìn lên tán phượng, cũng làm ngơ với chùm bằng lăng hay do tiếng ve vẫn còn thưa thớt. Sẽ chẳng ai có thể biết rằng tháng 5 lại vội vàng qua đi như thế.

Tháng 5 lặng lẽ đi qua, lặng lẽ gói gém những điều mới xảy ra thành kỉ niệm của mỗi người rồi mang cất giấu. Để một thời điểm nào đó, khi bạn đủ thời gian nhìn lại, đủ trưởng thành để biết tiếc nuối nó sẽ lại về và mang những gì cất giữ năm xưa cho bạn.

Bạn à, bạn đã chuẩn bị gì cho tháng 5 chưa?

 Tháng 5, tuổi học trò cứ thế vội vàng đi qua

Những cuộc chia ly sắp đến, một món quà nhỏ tặng thầy cô, một lời lâu nay luôn muốn thổ lộ với người thương, một hẹn ước cho những năm tháng thanh xuân bên mái trường sắp rời khỏi. Vội vàng với những dòng lưu bút viết vội, một cuộc gọi làm hòa với nhỏ bạn thân, hay đơn giản là dừng lại chậm một vài giây nghe tiếng ve kêu, nhìn những chùm bằng lăng đang phai dần sắc tím, nhặt một cánh phượng hồng, nâng niu một giọng nói... Tháng 5 ơi lỡ đến rồi xin đừng vội đi qua!

Những người bạn à, tháng 5 và những ngày cuối cấp bạn đã kịp chuẩn bị điều gì chưa? Hay bạn cũng như tôi bật cười nhìn lại những ngốc nghếch, những ngây dại của tuổi học trò. Tháng 5 ấy, tôi chẳng chuẩn bị được gì, cứ thế nó đến và mang theo cuộc chia ly, tôi ngỡ ngàng nhìn dòng lưu bút, ngỡ ngàng nhìn cánh phượng rụng rời dưới sân, ngỡ ngàng những cánh bằng lăng ngả sang màu hồng nhạt rồi trắng dần và rồi cùng bay đi theo những hạt bụi phấn. Tháng 5 đó, dở dang một câu chuyện để tháng 5 này viết lên một vài dòng suy nghĩ, để tháng 5 này có một cái cớ nhớ lại tháng 5 xưa.

Với tôi những tháng 5 ấy là chia ly, tháng 5 của thời điểm này lại là trưởng thành, còn tháng 5 của sau này có lẽ là những trải nghiệm.

© Yến Vũ – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top