Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không cần cố gắng để lãng quên

2018-01-04 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em tự hỏi mình rằng phải chăng tình yêu của tuổi trưởng thành là thế? Là ngoài tình cảm trao nhau còn có những toan tính được mất, yêu người này hay người kia sẽ tốt hơn? Công việc, gia cảnh và tương lai của người này có phù hợp với mình? Ai sẽ là người mình chọn để nắm tay đến cuối? 

***

blog radio, Bên anh là bình yên nhưng bên em là giông bão

Nếu hỏi em thanh xuân là gì? Liệu em có được trả lời là hối tiếc không?

Ngày bên nhau, em từng cho anh nghe “Làm ơn” – Trần Trung Đức:

“Đừng rời xa tôi, vì tôi lỡ yêu người mất rồi, và con tim tôi từ ngày ấy khi bước vào cuộc đời, biết mãi về sau sẽ chỉ yêu một người – một người thôi”.

Còn anh cho em nghe “Có lẽ em” – Bích Phương:

“Nhường anh cho yêu thương khác ấm áp hơn em được không?

Con tim ơi trả lời đi ...

Hay em cứ trẻ con và giữ anh riêng mình”


Lời bài hát như đoán trước chuyện tình hai đứa, em chờ đợi một người, hi sinh vì một người để nhận về là nước mắt và những tổn thương.

Em luôn nghĩ anh sẽ yêu em và nắm tay em đến cuối, nên em chưa từng nghi ngờ hay hỏi anh. Em cứ ngu ngơ nghĩ, chúng ta từ lâu đã trở thành thói quen trong cuộc sống của nhau, em vẫn cứ là em còn tình yêu của anh thì vẫn thế. Nhưng em sai rồi, em vẫn ở đó, nhưng anh lại muốn rời đi, muốn từng bước của anh đều là rời xa em.

Em thảng thốt tự hỏi, anh có từng yêu em nhiều không? Và hiện tại anh có yêu chị nhiều không? Hay sau tất cả, anh ích kỷ chỉ yêu duy nhất bản thân mình? Tại sao không nghĩ đến sự cố gắng của cả hai trước khi lừa dối em? Tại sao không nghĩ cho em dù chỉ một chút, tại sao trong chuyện tình của mình, em rõ ràng là người đến trước, mà giờ đây bỗng đường hoàng thành kẻ thứ ba ngoài lề trong hạnh phúc của anh?

Hôm hai đứa ở cạnh nhau, anh hỏi: “Sao em chẳng nói yêu anh, toàn một mình anh phải nói.”

Em đã cười và nói vì em thương anh, em yêu anh nhiều hơn những gì em có thể nói, mà anh biết không, chữ “thương” dài và tha thiết hơn chữ “yêu” nhiều lắm, nguyện thương anh là nguyện trao cả trái tim, tương lai và định hướng cho anh, là tin tưởng vào tình yêu của anh tuyệt đối. Thế nhưng, chữ “thương” của em thì dài, mà chữ “yêu” của anh lại quá ngắn, nên sau cùng ai yêu nhiều hơn thì người ấy thiệt.

Em tự hỏi mình rằng phải chăng tình yêu của tuổi trưởng thành là thế? Là ngoài tình cảm trao nhau còn có những toan tính được mất, yêu người này hay người kia sẽ tốt hơn? Công việc, gia cảnh và tương lai của người này có phù hợp với mình? Ai sẽ là người mình chọn để nắm tay đến cuối?

Tình yêu em thì mãi vẫn trẻ con ngốc nghếch, yêu chỉ vì yêu. Là bàn tay nắm tay em đặt lên lồng ngực nghe từng nhịp thở, là bàn tay gỡ tóc rối cho em còn vương mùi khói thuốc, yêu thương thì vẫn gần mà kỉ niệm nghe lại quá xa.

Chỉ biết thanh xuân có anh, có những ngày nắm tay anh hay những ngày yêu xa hai đứa động viên nhau trải qua những năm tháng khó khăn nhất, nhưng lại không thể cùng anh đi tiếp hết con đường, có phải bởi vì anh không thấy được tương lai của mình khi bên em? Có phải cạnh em là giông bão?

blog radio, Bên anh là bình yên nhưng bên em là giông bão


Em nhớ anh rất hay nói với em những lời yêu mà em hay chê sến, còn bảo anh thích làm nũng với em. Em bất giác bật cười, vì hẳn lúc ấy chắc chắn tình yêu mà anh dành cho em là chân thật. Vì chỉ có thật lòng yêu, con người ta mới trở nên trẻ con như thế. Nhớ những ngày anh kể cho em nghe về mọi thứ, về một ngày của anh ra sao, và anh nhớ em như thế nào. Em bây giờ, thèm nghe một câu nói của anh cũng thật khó khăn. Em sợ những tiếng tút dài nơi đầu máy, sợ làm phiền anh, sợ làm chị buồn. Bao nhiêu tâm tư em ôm hết vào lòng, chẳng biết nói cùng ai. Người cùng em trò chuyện sớm tối, bây giờ đang an yên bên một hạnh phúc khác chẳng phải em.

Hà Nội hôm nay rất lạnh và có mưa phùn, những hạt mưa nhỏ xíu, mỏng tang chẳng đủ ướt tóc, chỉ khẽ đọng lại trên mi và phả hơi ẩm vào trong gió. Những ngày như thế này của cả những năm về trước, em đều mong có thể nắm chặt tay anh, hai đứa dắt díu nhau đi ăn trôi tàu ngày trở gió, hay mình cùng ngồi chờ chị bán hạt dẻ hì hụi nướng mớ hạt dẻ thơm lừng và nóng hổi. Hai đứa ngồi quây bên chiếc bếp củi nhỏ hồng than, anh hẳn sẽ xoa hai bàn tay nóng rực rồi áp vào má em để em bớt lạnh. Ước mong em vốn giản đơn như thế, chỉ mong những ngày đông ngọt có thể nắm tay anh yên bình mà bước qua.

Thực ra em nghĩ lãng quên thực sự là điều không cần cố gắng, mà có cố gắng cũng không được, vì có những người, có những chuyện đã in vào tiềm thức, trở thành một phần không thể thay thế được của mãi những năm tháng về sau.

© Loan Vy – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top