Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không cần cố gắng để lãng quên

2018-01-04 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em tự hỏi mình rằng phải chăng tình yêu của tuổi trưởng thành là thế? Là ngoài tình cảm trao nhau còn có những toan tính được mất, yêu người này hay người kia sẽ tốt hơn? Công việc, gia cảnh và tương lai của người này có phù hợp với mình? Ai sẽ là người mình chọn để nắm tay đến cuối? 

***

blog radio, Bên anh là bình yên nhưng bên em là giông bão

Nếu hỏi em thanh xuân là gì? Liệu em có được trả lời là hối tiếc không?

Ngày bên nhau, em từng cho anh nghe “Làm ơn” – Trần Trung Đức:

“Đừng rời xa tôi, vì tôi lỡ yêu người mất rồi, và con tim tôi từ ngày ấy khi bước vào cuộc đời, biết mãi về sau sẽ chỉ yêu một người – một người thôi”.

Còn anh cho em nghe “Có lẽ em” – Bích Phương:

“Nhường anh cho yêu thương khác ấm áp hơn em được không?

Con tim ơi trả lời đi ...

Hay em cứ trẻ con và giữ anh riêng mình”


Lời bài hát như đoán trước chuyện tình hai đứa, em chờ đợi một người, hi sinh vì một người để nhận về là nước mắt và những tổn thương.

Em luôn nghĩ anh sẽ yêu em và nắm tay em đến cuối, nên em chưa từng nghi ngờ hay hỏi anh. Em cứ ngu ngơ nghĩ, chúng ta từ lâu đã trở thành thói quen trong cuộc sống của nhau, em vẫn cứ là em còn tình yêu của anh thì vẫn thế. Nhưng em sai rồi, em vẫn ở đó, nhưng anh lại muốn rời đi, muốn từng bước của anh đều là rời xa em.

Em thảng thốt tự hỏi, anh có từng yêu em nhiều không? Và hiện tại anh có yêu chị nhiều không? Hay sau tất cả, anh ích kỷ chỉ yêu duy nhất bản thân mình? Tại sao không nghĩ đến sự cố gắng của cả hai trước khi lừa dối em? Tại sao không nghĩ cho em dù chỉ một chút, tại sao trong chuyện tình của mình, em rõ ràng là người đến trước, mà giờ đây bỗng đường hoàng thành kẻ thứ ba ngoài lề trong hạnh phúc của anh?

Hôm hai đứa ở cạnh nhau, anh hỏi: “Sao em chẳng nói yêu anh, toàn một mình anh phải nói.”

Em đã cười và nói vì em thương anh, em yêu anh nhiều hơn những gì em có thể nói, mà anh biết không, chữ “thương” dài và tha thiết hơn chữ “yêu” nhiều lắm, nguyện thương anh là nguyện trao cả trái tim, tương lai và định hướng cho anh, là tin tưởng vào tình yêu của anh tuyệt đối. Thế nhưng, chữ “thương” của em thì dài, mà chữ “yêu” của anh lại quá ngắn, nên sau cùng ai yêu nhiều hơn thì người ấy thiệt.

Em tự hỏi mình rằng phải chăng tình yêu của tuổi trưởng thành là thế? Là ngoài tình cảm trao nhau còn có những toan tính được mất, yêu người này hay người kia sẽ tốt hơn? Công việc, gia cảnh và tương lai của người này có phù hợp với mình? Ai sẽ là người mình chọn để nắm tay đến cuối?

Tình yêu em thì mãi vẫn trẻ con ngốc nghếch, yêu chỉ vì yêu. Là bàn tay nắm tay em đặt lên lồng ngực nghe từng nhịp thở, là bàn tay gỡ tóc rối cho em còn vương mùi khói thuốc, yêu thương thì vẫn gần mà kỉ niệm nghe lại quá xa.

Chỉ biết thanh xuân có anh, có những ngày nắm tay anh hay những ngày yêu xa hai đứa động viên nhau trải qua những năm tháng khó khăn nhất, nhưng lại không thể cùng anh đi tiếp hết con đường, có phải bởi vì anh không thấy được tương lai của mình khi bên em? Có phải cạnh em là giông bão?

blog radio, Bên anh là bình yên nhưng bên em là giông bão


Em nhớ anh rất hay nói với em những lời yêu mà em hay chê sến, còn bảo anh thích làm nũng với em. Em bất giác bật cười, vì hẳn lúc ấy chắc chắn tình yêu mà anh dành cho em là chân thật. Vì chỉ có thật lòng yêu, con người ta mới trở nên trẻ con như thế. Nhớ những ngày anh kể cho em nghe về mọi thứ, về một ngày của anh ra sao, và anh nhớ em như thế nào. Em bây giờ, thèm nghe một câu nói của anh cũng thật khó khăn. Em sợ những tiếng tút dài nơi đầu máy, sợ làm phiền anh, sợ làm chị buồn. Bao nhiêu tâm tư em ôm hết vào lòng, chẳng biết nói cùng ai. Người cùng em trò chuyện sớm tối, bây giờ đang an yên bên một hạnh phúc khác chẳng phải em.

Hà Nội hôm nay rất lạnh và có mưa phùn, những hạt mưa nhỏ xíu, mỏng tang chẳng đủ ướt tóc, chỉ khẽ đọng lại trên mi và phả hơi ẩm vào trong gió. Những ngày như thế này của cả những năm về trước, em đều mong có thể nắm chặt tay anh, hai đứa dắt díu nhau đi ăn trôi tàu ngày trở gió, hay mình cùng ngồi chờ chị bán hạt dẻ hì hụi nướng mớ hạt dẻ thơm lừng và nóng hổi. Hai đứa ngồi quây bên chiếc bếp củi nhỏ hồng than, anh hẳn sẽ xoa hai bàn tay nóng rực rồi áp vào má em để em bớt lạnh. Ước mong em vốn giản đơn như thế, chỉ mong những ngày đông ngọt có thể nắm tay anh yên bình mà bước qua.

Thực ra em nghĩ lãng quên thực sự là điều không cần cố gắng, mà có cố gắng cũng không được, vì có những người, có những chuyện đã in vào tiềm thức, trở thành một phần không thể thay thế được của mãi những năm tháng về sau.

© Loan Vy – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top