Bình yên sau giông bão
2016-10-06 01:10
Tác giả:
Hạnh nằm trằn trọc, miên man mãi. Khẽ kéo chăn đắp lại cho bé Thỏ, cô lặng lẽ xuống giường. Lục đống ảnh cũ ít ỏi ra, cô vuốt ve từng tấm.
"Em nhớ anh lắm, Linh ơi!" Nhắm mắt, cô hít thật sâu, buông tiếng thở dài khe khẽ, cảm xúc dồn nén bấy lâu như bùng ra, nước mắt khẽ trào, lặng lẽ chảy dài trên má. Cuộc nói chuyện với mẹ vẫn luôn văng vẳng trong đầu, bóp nghẹt trái tim cô...
“Hạnh à, con nghe lời mẹ, chuyển về nhà bên ấy đi.”
“Mẹ! Sao tự nhiên mẹ lại nói vậy?”
“Là mẹ đã suy nghĩ bao lâu mới buông được quyết tâm đấy, con ạ. Mẹ già rồi, bây giờ chỉ thương con thôi. Mẹ không thể cứ ích kỉ cho riêng mình. Dù mẹ có muốn mấy thì mẹ cũng không đành lòng. Mẹ chỉ mong con có cuộc sống hạnh phúc. Con đưa Thỏ về bên nhà con sống, rồi tìm một người hiền lành, thương con, thương Thỏ ....” Nói đến đây, bà bật khóc.
“Mẹ…”
“Con cứ nghe mẹ nói. Ai chẳng muốn gần con, gần cháu. Nhưng mẹ không muốn con vướng bận nữa, con cũng phải có trách nhiệm với bản thân con. Con còn trẻ, tương lai còn dài, con hãy bước sang một trang mới của cuộc đời, mẹ không trách con. Là thằng Linh bạc mệnh.”
Bà nghẹn ngào:
"Rồi thỉnh thoảng con đưa Thỏ về thăm mẹ, là mẹ mãn nguyện rồi. Nếu như, nếu như con sợ lời dị nghị, mẹ nhận con làm con nuôi. Mẹ không có phúc làm mẹ chồng con, thì để mẹ làm mẹ nuôi của con vậy, cũng tiện cho việc con đưa cháu về thăm mẹ.”

Nghe mẹ chồng nói cậy, Hạnh chỉ biết ôm bà, hai mẹ con cùng khóc. Cô về làm dâu nhà mẹ mới được hơn 2 năm, tưởng chừng cuộc sống sẽ viên mãn ngọt ngào, không ngờ một tai nạn đã cướp mất anh. Đúng là chẳng ai nói trước được điều gì, có những lúc tưởng hạnh phúc nắm chắc trong tay nhưng lại dễ dàng vụt mất. Nỗi đau đớn mà Hạnh phải chịu đựng không thể nói thành lời. Cô như chết lặng không tin vào tai mình. Một người vẫn sớm chiều bên nhau, bỗng bất ngờ ra đi mãi mãi. Anh là đứa con duy nhất trong nhà, nên ngày anh mất, vì quá sốc, người mẹ già không đủ sức chịu đựng, bà phải nhập viện vì đột quỵ. Một mình cô, dù đau đớn bàng hoàng nhưng cũng chỉ biết gồng mình lên, chạy giữa hai chiều chăm sóc mẹ chồng và lo chu toàn mọi việc của anh. Ngày đón mẹ chồng từ viện về, khi gánh nặng được buông xuống, cũng là ngày cô phải nằm xe cấp cứu vì suy nhược cơ thể.
"Mẹ muốn con về ở cùng với mẹ, mẹ nói với con để xem ý con thế nào, rồi lựa lời nói với mẹ chồng con."
Sau hai tuần cô nằm viện, trong lúc thu xếp đồ đạc ra viện, mẹ cô nói với cô.
“Mẹ! Sao tự dưng mẹ lại nói vậy? Con đã đi lấy chồng, về nhà mình cũng không hay, còn anh chị nữa, mà mẹ chồng con bên này, cũng cần người chăm sóc. Mẹ chồng con chỉ có mình anh Linh.” Hạnh ngừng tay, quay ra thắc mắc.
“Mẹ biết, nhưng con cũng phải tính chuyện cho sau này nữa, ở bên ấy không tiện, rồi sau này…” Mẹ cô ngập ngừng.
“Sau này sao hả mẹ?”
“Mẹ biết giờ nói ra không đúng, thằng Linh mới mất, nhưng con còn trẻ, cũng phải tìm người nương tựa cho mình…”
“Mẹ, mẹ nói gì vậy, con còn bé Thỏ nữa.”
“Rồi Thỏ cũng cần một người bố. Đứa trẻ nào cũng đều cần có bố và mẹ. Một ngày Thỏ cũng lớn lên, con bé cũng có gia đình riêng của mình. Làm mẹ đơn thân vất vả lắm. Con ơi, con phải thương lấy thân con.” Mẹ cô lau nước mắt.
“Mẹ, mẹ đừng nói thế.”
Hạnh ôm lấy mẹ, khóc nấc lên:
“Con hứa với mẹ, nếu duyên phận đến, nếu có người chấp nhận con, chấp nhận Thỏ, con sẽ suy nghĩ, nhưng bảo con về nhà mình bây giờ, con không đành lòng. Còn mẹ chồng thì biết thế nào?”
“Âu cũng là cái nợ của con với nhà bên ấy.” Mẹ cô buông giọng thở dài.

Sau lần ấy, cũng mấy lần mẹ cô đề cập tới vấn đề này, nhưng cô đều khéo lảng tránh. Và mỗi lần bên nhà có việc, người thân trong nhà lại càng tích cực mai mối. Chính vì vậy, cô sợ về nhà nhiều hơn, khi bên nhà có công việc, cô cũng qua sớm rồi về. Hạnh biết, cũng là do mọi người thương cô nên mới mong muốn cô tìm một chỗ dựa cho mình và con gái. Có một người yêu thương, luôn sát cánh bên mình đi qua những sóng gió cuộc đời là mong ước của bất cứ ai, cô cũng vậy. Thế nhưng, đâu phải mọi chuyện lúc nào cũng như mình mong muốn. Ít nhất bây giờ, cô bình yên và hài lòng với cuộc sống đang có nhưng hình như không ai nghĩ thế. Ngay đến mẹ chồng cô, cũng không phải lần đầu tiên bà đề cập tới chuyện này. Mẹ chồng thương hai mẹ con Hạnh lắm. Với bà, bây giờ Thỏ là tất cả tình yêu và hi vọng, là điểm dựa tinh thần cho cuộc sống tuổi già. Bà quý cháu nội, lúc nào cũng cưng chiều cháu. Nhưng cũng đã bao nhiêu lần bà nói Hạnh nên tính chuyện tương lai, bà không muốn ràng buộc con dâu, đừng để bà làm gánh nặng, cản trở hạnh phúc của mình nhưng Hạnh cứ làm ngơ, cứ coi như không hiểu ý bà. Cô cố gắng làm tròn trách nhiệm của người con dâu và một phần, cũng là vì cô còn thương anh. Mỗi lần nhìn khuôn mặt của mẹ chồng, Hạnh lại rơi nước mắt. Nhìn tóc mẹ bạc thêm, cô chẳng biết nói gì lại càng không đành lòng.
Không phải cô chưa từng cảm thấy cô đơn, đã có lúc, Hạnh cảm tưởng như không thể sống nổi khi niềm thương, nỗi nhớ cứ lại trỗi dậy trong lòng, đêm nằm thao thức nghĩ về cuộc sống không anh phía trước, cô càng thấy chơi vơi, rồi không biết đời mình sẽ trôi dạt về đâu. Những đêm đen một mình trong bóng tối, cô càng thấy cô quạnh, đặc biệt là lúc con ốm giữa đêm, khi Thỏ quấy và khóc, cô ôm con dỗ dành mà nước mắt tuôn rơi, một tay vỗ về con, một tay cô che miệng khóc vì sợ người mẹ già phòng bên nghe được. Những lúc ấy, nỗi cô đơn càng dội về, càng nhức nhối. Có những lần, khi nghe con gái bi bô kể chuyện, cô cũng bật khóc, vì thương mình, và thương con...
Phải mất gần một năm sau ngày anh mất, cô mới bắt đầu lấy lại được sự thăng bằng để chú tâm vào chăm con gái ngày một lớn hơn của mình. Nỗi cô đơn cũng không còn đáng sợ như ngày đầu anh mới ra đi. Trải qua tận cùng nỗi đau, cô học dần cách buông bỏ và chấp nhận. Nếu không thể cho con gái một gia đình đầy đủ thì cô lựa chọn cho con một cuộc sống tốt nhất có thể. Nhìn con gái ngày một lớn lên, nghe con líu lo kể chuyện mỗi tối, cô thấy lòng mình bình yên đến lạ. Bên cạnh cô còn bao người thương yêu, còn những mối quan tâm cô dành cho Thỏ, cho hai bên nội ngoại, cho công việc. Cô nợ những cái cằn nhằn của mẹ chồng mỗi tối vì về muộn, cô nợ những lời trách nhẹ nhàng sao cả tuần nay không đưa cháu qua bà ngoại… Những điều giản dị ấy đã vực cô dậy từ những đớn đau tưởng chừng không thể vượt qua được. Cuộc sống vẫn luôn dành tặng những điều bình dị, những hạnh phúc nhỏ nhoi như thế cho cô, tình yêu nơi gia đình càng giúp cô trở nên độc lập, kiên cường. Mỗi ngày trôi qua như thế, hạnh phúc thật nhiều trong gia đình nhỏ của cô.
Hiện tại, cô có hai người mẹ để yêu, có bé Thỏ, và có cuộc sống của chính mình, có thể đôi lúc cô vẫn buồn khi những dịp lễ Tết vắng anh, hay giữa đêm đen mưa gió mà trong nhà thiếu vắng một người đàn ông. Một cuộc hôn nhân mới, nắm tay một người mới, chưa phải là cô chưa từng nghĩ tới, nhưng cô chưa sẵn sàng, khi Linh vẫn còn hiện hữu trong cuộc sống của cô. Bây giờ, cô bình yên với cuộc sống hiện tại, với mái ấm nhỏ sau khi qua giông bão. Nếu một ngày, có một người nguyện đi cùng cô trên con đường còn lại, tôn trọng, yêu thương và sẵn sàng chia sẻ cuộc sống với cô, cô sẽ mở lòng, cho mình, cho con gái một cơ hội. Nhưng đó chưa phải bây giờ, vì hạnh phúc cần yêu thương thật sự đưa đường. Hạnh khẽ mỉm cười. Ngày mai cô sẽ nói cho mẹ hiểu để bà yên lòng. Hạnh phúc tưởng chừng lạc lối khi nỗi đau ập xuống gia đình bé nhỏ của cô, nhưng bây giờ nụ cười đã ngập tràn mỗi tối, và cô bình yên bên những người thân yêu sau sóng gió đến với gia đình mình.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






