Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giông bão qua rồi mình cùng nhau đón bình yên

2017-12-26 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Lúc tớ đã quen với sự hiện diện của cậu thì cũng là lúc cậu đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tớ mà không một lời từ biệt. Giá mà cậu biết được lúc đó, tim tớ đã đau như thế nào? Cũng chính từ cái giây phút ấy tớ mới nhận ra, tớ yêu cậu nhiều đến mức nào. Nhưng đến khi tớ nhận ra điều ấy thì cậu đã chẳng còn yên vị nơi đó để đợi tớ nữa rồi.

***


Bản thân luôn tâm niệm một điều rằng, tất thảy những ai trên thế gian này một khi đã được gắn với sợi dây mang tên “duyên phận” thì dù có thế nào họ cũng sẽ tìm được về bên nhau. Giống như tớ với cậu, phải không?

Hai mươi hai tuổi, một kẻ từng trải qua vài lần đổ vỡ của ái tình, một kẻ vốn chẳng còn tin vào hai chữ “chân ái” nữa, ấy vậy mà lại bị rung động bởi một người xa lạ quen biết qua mạng.

Những ngày ấy, tớ với cậu thường xuyên liên lạc với nhau, những buổi tối muộn chúng ta vẫn cứ chuyện trò, mặc cho lời tạm biệt được nói cách đó đã rất lâu. Nhưng chẳng hiểu sao cả hai vẫn cứ dùng dằng mãi chẳng ai chịu kết thúc cuộc trò chuyện ấy.

Đã rất nhiều lúc, tớ tự vấn bản thân mình thậm chí tự thôi miên chính mình bằng câu niệm chú “Chắc có lẽ bản thân cô đơn quá lâu nên đâm ra có cảm giác gần gũi với người quan tâm mình”. Nhưng dù cố thôi miên như thế nào đi chăng nữa, thì những suy nghĩ của tớ về cậu ngày càng nhiều, bóng hình cậu xuất hiện trong tâm tưởng tớ ngày càng đậm đặc hơn. Thậm chí tớ đã có sự nhung nhớ về cậu – kẻ xa lạ chưa hề gặp mặt suốt những ngày tháng trò chuyện ấy.

Cậu có còn nhớ lần gặp đầu tiên sau gần nửa năm trò chuyện của chúng ta không? Đó là lần cậu vượt hơn 400 km tìm đến thành phố nơi tớ đang ẩn mình. Ấn tượng cậu để lại trong tớ lúc bấy giờ đó là một chàng trai ít nói, nhưng dung chứa một sự ấm áp rất đặc biệt. Và đặc biệt nụ cười của cậu... rất rất ngốc.

Ngày cậu ra về, cũng là ngày tớ nhận ra trái tim mình đã đập lỗi nhịp vì cậu. Nhưng những nỗi đau của sự vỡ tan vẫn chưa lành, những hồi ức cũ tớ vẫn chưa thể gói ghém ném vào một góc cũ kỹ nào đó được, thì thử hỏi làm sao tớ có thể chấp nhận cậu? Làm sao tớ có thể an nhiên nắm tay cậu bước qua những giông tố của cuộc đời? Làm sao có thể cùng cậu đón những bình yên?


Ngày cậu tỏ tình với tớ, cũng là lúc người cũ quay lại để níu kéo đoạn tình duyên mà người ta đã cố tình cắt đứt. Ngoài trời mưa tuôn không dứt. Thành phố bị màn đêm bủa vây, những hạt mưa hệt như những con thiêu thân lao vào cửa kính rồi vỡ tan tành hệt như tình yêu của tớ trước đó. Những ánh đèn phố thị len lỏi loe lói giữa màn mưa trắng xóa. Chẳng hiểu vì sao lúc đấy tớ lại từ chối hết cả hai người.

Nhưng ở đời, không có gì là mãi mãi. Lúc tớ đã quen với sự hiện diện của cậu thì cũng là lúc cậu đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tớ mà không một lời từ biệt. Giá mà cậu biết được lúc đó, tim tớ đã đau như thế nào? Cũng chính từ cái giây phút ấy tớ mới nhận ra, tớ yêu cậu nhiều đến mức nào. Nhưng đến khi tớ nhận ra điều ấy thì cậu đã chẳng còn yên vị nơi đó để đợi tớ nữa rồi.

Tớ lại trở về là mình của trước đây, không yêu, không hờn, không giận, không oán. Ngày ngày vẫn đến cơ quan tất bật với công việc, tối đến lại trở về nhà, nấu một vài món ăn, tự pha cho mình một ấm trà nóng rồi ngồi ngắm thành phố qua ô cửa kính. Lâu lâu, lòng lại lăn tăn sóng khi bất giác tớ lại nghĩ một chút về cậu, ừ thì chỉ một chút thôi. Nhưng tớ không khóc mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Quá khứ đã qua, hà cớ gì cứ mãi đeo bám cho nặng lòng.

Ông trời luôn biết trêu ngươi người khác, lúc tớ đã quên được cậu đã quen với việc cậu không còn xuất hiện trong cuộc sống tớ, thì cậu quay trở lại. Cậu tìm đến căn nhà trọ. Cậu vẫn cứ đứng đấy, nhìn tớ mỉm cười như một tên ngốc hệt như hôm đầu chúng ta gặp gỡ. Tớ chỉ biết bất động đứng đấy mà nhìn cậu. Tự dưng tớ thấy mắt mình nhòe đi, khuôn mặt cậu chẳng còn rõ nét. Chả hiểu những giọt nước mắt hư hỏng đã trào từ lúc nào. Và chẳng hiểu tớ khóc vì điều gì nữa.

Cậu chuyển hẳn công việc vào thành phố nơi tớ sống. Cậu vẫn cứ ôn nhu dịu dàng như trước, vẫn tỉ mỉ và chu đáo săn sóc tớ. Còn tớ cũng chẳng cần phải trốn chạy cậu nữa. Cả hai không nói quá nhiều về những dự định, những điều xa vời của tương lai. Bởi cả hai đều nhận ra rằng, chỉ cần bên nhau thật bình yên, thì tự khắc đó đã là tương lai rồi. Và hạnh phúc chẳng ở đâu xa xôi, nó ở ngay chính những điều bình dị xung quanh mỗi chúng ta, chỉ có điều chúng ta có bằng lòng đón lấy hạnh phúc ấy hay không mà thôi.

Giông bão đã đi qua, cùng tớ về nhà đón bình yên cậu nhé! Có được không?

© Lạc Vỹ - blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

back to top