Nếu là hoa, tôi chọn làm đóa hoa hạnh phúc
2021-03-19 09:15
Tác giả:
Đóa cúc xanh
blogradio.vn - Tôi sẽ yêu chính mình, trân trọng chính mình và nâng niu chính mình như một đóa hoa đẹp. Trong bóng tối mù mờ của đêm đông lạnh giá tôi sẽ tích trữ chất dinh dưỡng, tôi hấp thụ tinh hoa của đất trời để trở thành bông hoa đẹp nhất rạng rỡ nhất vào ngày mai. Và nếu là hoa tôi sẽ là đóa hoa hạnh phúc nhất đóa hoa của những nụ cười và niềm tin.
***
Vạn vật trên thế gian đều sinh sôi nảy nở theo quy luật tự nhiên vốn có của nó từ một hạt giống nhỏ xíu được gieo trồng xuống mặt đất lạnh giá một mầm non mơn mởn từ từ nhú lên thoát khỏi bóng tối của cái vỏ cứng cáp xù xì. Mầm, chồi rồi đến lá, cái cây nhỏ xíu ấy hấp thụ tinh hoa của đất trời hấp thụ chất dinh dưỡng và được tắm mát trong dòng nước ngọt lành, trở thành một cái cây cao lớn khỏe mạnh dành tặng cho đời những bông hoa rực rỡ nhất và đẹp đẽ nhất.
Mỗi đóa hoa sinh ra đều mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng, một màu sắc riêng và một hương thơm rất khác. Chẳng có bông hoa nào là giống bông hoa nào có loài hoa dâng cho đời hương sắc cũng có loài hoa sẽ kết thành quả ngọt và thời kỳ hoa nở đẹp nhất đó cũng giống như thanh xuân của chúng ta ai cũng chỉ có một lần đôi mươi.
Tuổi trẻ này vốn rất đẹp, rất tươi mát và luôn căng tràn sức sống giống như những bông hoa thơm ngát rực rỡ dưới ánh mặt trời chói chang. Những tháng năm tuổi trẻ ấy là những năm tháng tuyệt vời có cả nụ cười hạnh phúc, sự tiếc nuối và cả giọt nước mắt cho ngày hôm qua.
Tuổi trẻ là những lần nông nổi, những lần dại khờ, những giọt nước mắt và cả những lần vấp ngã đau điếng hết cả người nhưng sau đó lại là những trải nghiệm quý giá, những nụ cười lặng lẽ khi ta ngồi nhìn lại một thời đã qua.
Đôi khi ta cảm thấy mình lại rất may mắn bản thân ta may mắn hơn loài hoa kia nhiều vì ta luôn có sự lựa chọn cho riêng mình tôi sẽ trở thành đóa hướng dương rực rỡ sắc vàng dưới ánh nắng chói chang, tôi là sẽ đóa sen hồng bất khuất kiên cường trỗi dậy ngoi lên từ bùn lầy hay chỉ là một bông hoa dại không sắc không hương nằm bên vệ đường.
Chúng ta rất may mắn vì bản thân mình có quyền được lựa chọn mình sẽ sống như thế nào, chúng ta được lựa chọn mình sẽ trở thành bông hoa nào, được lựa chọn mình thơm như thế nào và sẽ rực rỡ như thế nào dưới nắng mai. Sự lựa chọn ấy luôn thuộc về bạn và trách nhiệm cũng là ở bạn, bạn chính là người sẽ quyết định cuộc đời mình sẽ ra sao. Bạn muốn làm một bông hoa kiên cường hay chỉ là một đóa hoa bình thường không hương không sắc rồi lại héo rũ bên vệ đường mà cũng chẳng ai bận tâm.
Dù là phụ nữ hay đàn ông dù là ai đi chăng nữa chúng ta đều muốn được người khác công nhận nhưng có mấy ai đủ dũng cảm và kiên trì đương đầu với thử thách, đủ vững tin và nghị lực để đương đầu với khó khăn và cả với sự lười biếng, chán nản ngay trong chính bản thân mình.
Sau một đêm giông gió vũ bão mặt đất trải đầy những xác hoa rơi rụng nhưng cũng sẽ có những bông hoa vô cùng kiên trì và nghị lực, những bông hoa không chịu đầu hàng trước số phận dù cho có bị giập nát đau đớn thì sau cùng ngày mai khi nắng lên bông hoa ấy sẽ kết thành quả ngọt, để rồi ngày mai khi bình minh ló dạng những hạt giống lại tiếp tục sinh sôi và nảy nở trong cái thứ quả ngọt lành ấy một sức sống căng tràn mãnh liệt.
Chính bạn là người sẽ quyết định mình muốn trở thành bông hoa nào, tôi không muốn bản thân trở thành bông hoa của nỗi buồn của u sầu và sự yếu đuối tôi muốn mình sẽ trở thành một đóa hoa rực rỡ dưới ánh bình minh dâng hương dâng sắc tô điểm cho đời thêm đẹp.
Mỗi ngày tôi lại chọn cho mình một niềm vui sống tôi chọn cho mình một nụ cười và nụ cười ấy cũng phải thật tươi tắn và rạng rỡ. Tôi lựa chọn cho mình sự chân thành, lòng dũng cảm và cả niềm tin hy vọng. Tôi sẽ là nụ hoa chăm chỉ trong bóng tối, tôi sẽ trở thành một nụ hoa cố gắng ngày ngày vun bồi tích trữ dinh dưỡng để ngày mai đây nụ hoa ấy sẽ nở rộ dưới ánh bình minh rực rỡ.
Hôm nay đây, tôi sẽ thay sự lười biếng này, sự chán nản này bằng sự quyết tâm và lòng dũng cảm. Hôm nay đây, tôi sẽ thay sự hoài nghi và chán nản bằng niềm tin cháy bỏng đang sục sôi trong máu huyết. Và tôi sẽ thay nước mắt và cả nỗi buồn bằng một nụ cười hạnh phúc.
Tôi sẽ yêu chính mình, trân trọng chính mình và nâng niu chính mình như một đóa hoa đẹp. Trong bóng tối mù mờ của đêm đông lạnh giá tôi sẽ tích trữ chất dinh dưỡng, tôi hấp thụ tinh hoa của đất trời để trở thành bông hoa đẹp nhất rạng rỡ nhất vào ngày mai. Và nếu là hoa tôi sẽ là đóa hoa hạnh phúc nhất đóa hoa của những nụ cười và niềm tin.
© Đóa cúc xanh - blogradio.vn
Xem thêm: Cô gái à, em có thật sự đối xử tốt với bản thân mình không? l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.














