Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gió chướng gọi Tết về

2019-12-12 01:25

Tác giả: Khánh An ( Hồng Minh)


blogradio.vn - Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lách vào từng nhà, mỗi ngõ, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp đến rồi.

***

Mở cửa nhà sáng sớm, một luồng gió thốc thẳng vào mặt. Có chút mát mẻ, có ít khô khốc, có tí ấm nóng, như lạ, như quen.
Tựa như một tình nhân đến thăm mà không hề nói trước, gió chướng đã đến lúc nào mà mọi người không biết, chẳng hay. Chỉ sau một giấc ngủ, những ngọn gió ở đâu đã rủ nhau họp mặt. Quây quần, hội tụ, tung tăng, chấp chới, quẩy quả đi đến từng ngõ ngách, cuốn theo bao nhiêu là lá, là bụi, là lòng người khấp khởi trong thời khắc bánh xe thời gian quay dần về điểm cuối một năm.

gio-chuong

Gió chướng lãng du, phiêu dạt, mang theo bên mình bao giọt nắng vàng ươm, rộn rang, phả vào đất, vào nước, vào cây cối, vào vạn vật....cái khô, cái nóng, cái gầm gừ của thiên nhiên những khoảnh khắc tàn mùa mưa. Không như cô nàng mưa ỉ ôi, rền rỉ trong điệu nhạc nước rơi nao lòng trên phông nền u ám của mây đen. “Anh chàng” gió cuối năm này reo vang điệu khèn giòn tan như thanh âm của bao chiếc lá lạo xạo trên mặt đường trong nền trời xanh rực. Với sức trẻ tươi mới, sự nồng nhiệt táo tạo của mình, nó cuốn phăng mọi dấu vết ủ ê, xám xịt của mùa mưa tả tơi, tức tưởi vừa qua, mang không khí khác hẳn cho cả con người và tự nhiên, cái khí trời khô ráo và ấm áp trong những ngọn gió ạt ào rong ruổi, đưa đến lòng mọi người chút nao nao hóng Tết.

t

Kể cũng lạ, Tết là hoa lá, là kẹo mứt, là thịt kho dưa kiệu, là bánh tét bánh chưng, là hoa mai hoa đào...., nhưng Tết không thể là Tết nếu thiếu đi thứ gió mùa Đông Bắc ầm ầm, mạnh bạo, thổi từ biển vào đất liền, ngược hướng chảy của các dòng sông chính mà quê tôi nôm na gọi là gió chướng. Gió báo hiệu Tết đến, xuân về. Sở dĩ có tên gọi là gió chướng vì hướng gió thổi ngược lại hướng chảy của sông Tiền và sông Hậu, dồn nước trở vào sâu trong sông và dân cao, có khi còn đem theo cả mặn vào. Thường mỗi khi có gió chướng thì trời hết mưa, ruộng lúa hết nước và nhà nhà thu hoạch.

Mùa gió chướng ở miền Tây Việt Nam trùng với khoảng thời gian cận Noel, gần gần đến tết ta, nên dù nó có mang đến bao khó khăn như gây xâm nhập mặn hay triều cường thì ai ai cũng mong chờ gió chướng như một tín hiệu của tự nhiên cho khoảnh khắc giao mùa cuối năm. Ngộ lắm, dù nhà ai cũng có lịch, ti vi lại đưa tin tức hằng ngày, nhưng khi những cơn gió chướng chưa lào xào thổi thì không nghe ai nói Tết sắp tới. Dường như với những con người hiền lành, chất phác nơi vùng đất phương Nam này thì chỉ khi nào nghe gió chướng về trên bao tầng lá, hàng cây, bay bay tà áo bao cô gái thì khi ấy cuối năm mới được báo hiệu, Tết mới về...

Năm nay không nhuận, mùa mưa đã kết thúc tự lúc nào, thời gian trôi nhanh về cuối, những con gió chướng cũng đến sớm như Tết vậy, ngạc nhiên thay! Đón ngọn gió bất ngờ lúc mở cửa nhà buổi sáng, nó chợt giật mình vì mùa xuân đã đến thật gần, Tết sắp tới rồi mà không hề hay biết. Nhắm mắt, hít hà, tưởng đến mùi kiệu chua, khô mứt...

r

Bây giờ tôi mới để ý thấy xung quanh cảnh vật như đẹp hơn, người người cũng tươi tắn và tưng bừng rộn rã hơn. Những lùm cỏ cao ngang đầu người, sản phẩm của những ngày mưa dầm dề đang dần dần được dọn gọn. Đường quang lại, các khu vườn sạch đẹp hơn, làng xóm như thay da đổi thịt. Nhà nhà, người người khấp khởi. Bà bác cạnh nhà xem lại quầy dừa, căn dặn con cháu đừng hái nữa, để dành mấy trái dừa rám làm mứt. Dì Út đầu xóm bắt đầu xới đất, bón phân, trồng hoa, gieo hạt. Anh Ba cuối ấp lại chuẩn bị dụng cụ để uốn mấy chậu cây kiểng trong sân nhà. Tụi con nít xậm xịt, líu ríu đòi mẹ đi chợ mua vải, may quần, cắt áo.

Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lách vào từng nhà, mỗi ngõ, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp đến rồi, làm gì bây giờ? Nhà chưa có gì cả.  Neo người, cha đi xa, còn hai mẹ con ngày ngày mải miết học hành, quần quật trong cuộc mưu sinh, chưa nghĩ gì đến xuân sang, năm mới cả. Gió thổi rồi, Tết tới nơi rồi. Đón gió và chuẩn bị đi thôi, tôi ơi!

© Khánh An – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: 

Cứ lưu luyến vào mùa cúc họa mi

Khánh An ( Hồng Minh)

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

back to top