Em vẫn là cô dâu xinh đẹp nhất nhưng chú rể không phải anh nữa rồi
2020-10-13 01:30
Tác giả:
Mây
blogradio.vn - Những tháng ngày tiếp theo, đi ngang qua tiệm váy cưới, chiếc váy cưới ngày xưa em thích đã lỗi thời, họ đã cất nó đi như một món hàng đã cũ. Em một mình và cũng đã cất niềm ao ước khi xưa. Đi cùng em không còn có anh nữa, ngắm nhìn những chiếc váy cưới kia cũng chỉ mình em. Lúc đó em mới hiểu “Em vẫn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, chỉ tiếc rằng chú rể không phải là anh nữa rồi”.
***
Người ta nói, cái kết đẹp nhất của tình yêu là một đám cưới dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người. Mọi cặp đôi yêu nhau, đều cùng mơ về một lễ cưới, để rồi họ có quyết tâm cùng nhau cố gắng, cùng nắm chặt tay mà bước tiếp.
Ngày mình đến với nhau, cả hai đều mặc kệ những rào cản xung quanh, kiên quyết đi theo con đường mà hai đứa tự vẽ ra. Vậy cớ sao, đến lúc gần như sắp đến đích, hai bàn tay lại không còn nắm chặt nữa, niềm tin vào một kết cục đẹp đã không còn. Nhiều khi em tự hỏi, quyết tâm bỏ mặc mọi thứ khi xưa đâu rồi, sao bây giờ chỉ toàn là lo sợ.
Ngày mình đến với nhau, chúng ta đều không có gì trong tay. Anh chỉ vừa tốt nghiệp nhưng anh lại có thể kiên quyết hứa rằng sẽ không để em phải khổ. Khi ấy em cũng chỉ là một cô bé vừa bước vào năm đầu Đại học, chạm đến ngưỡng cửa tình yêu với rất nhiều mộng mơ và hy vọng.
Giờ đây khi chúng ta đã có tất cả trong tay, anh lại chẳng để tiếp tục lời hứa không khiến em phải khổ nữa. Em lại chẳng thể đặt sự khát khao yêu thương và tình yêu nơi anh như xưa.
Ngày mình đến với nhau, anh có thể bỏ hàng giờ đồng hồ chỉ để đợi em hoàn thành buổi thuyết trình trên lớp. Em có thể dành cả buổi sáng chỉ để chuẩn bị hộp cơm trưa tình yêu cho anh.
Chúng ta đã có thể bỏ tất cả chỉ để cùng nhau dạo phố trên chiếc xe cũ kĩ, ngắm nhìn dòng người hối hả rồi thủ thỉ "Chúng ta chẳng cần phải vội vã như thế, cứ bình yên cùng nhau thôi". Rồi chẳng hiểu từ bao giờ, không ai bảo ai, anh chẳng còn muốn đợi em hoàn thành công việc để đi ăn cùng nhau. Em chẳng còn chuẩn bị bữa ăn cho anh, thay vào đó chỉ là một tin nhắn nhắc anh đi ăn trưa.
Chúng ta chẳng đành lòng gác lại công việc của mình để lại cùng nhau vi vu khắp nẻo đường. Tiếc rằng lúc này, một trong chúng ta chẳng ai nhận ra “Chính chúng ta cũng đang sống vội vã như thế”.
Ngày mình đến với nhau, anh dắt em đi qua một tiệm váy cưới. Em tròn xoe đôi mắt ao ước được mặc chúng một lần. Anh nắm chặt tay em “Rồi sẽ có một ngày em được khoác trên mình bộ váy cưới đó, anh sẽ là chú rể và em là cô dâu xinh đẹp nhất của anh”.
Những tháng ngày tiếp theo, đi ngang qua tiệm váy cưới, chiếc váy cưới ngày xưa em thích đã lỗi thời, họ đã cất nó đi như một món hàng đã cũ. Em một mình và cũng đã cất niềm ao ước khi xưa. Đi cùng em không còn có anh nữa, ngắm nhìn những chiếc váy cưới kia cũng chỉ mình em. Lúc đó em mới hiểu “Em vẫn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, chỉ tiếc rằng chú rể không phải là anh nữa rồi”.
Ngày mình đến với nhau, sóng gió cũng bắt đầu kéo đến. Sóng gió sẽ qua mau, sau cơn mưa trời lại sáng, nỗi đau và nước mắt sẽ không còn. Chúng ta cũng vậy, chẳng còn phải đấu tranh vì tình yêu nữa, mọi người đã công nhận sự cố gắng của chúng ta. Chỉ là chúng ta không cần nó nữa. Em và anh, kết thúc, kết thúc ấy nhẹ nhàng đến đau lòng.
Trên đời này cũng tồn tại một người cứ khiến ta mãi day dứt trong lòng. Khiến chúng ta muốn quên nhưng chẳng thể. Khiến chúng ta bất chợt trở nên lặng lẽ khi nhớ tới. Một người khiến ta quyết tâm trở thành người hạnh phúc nhất thế gian.
Anh à, em đã trưởng thành rồi, không còn vì lời hứa bỏ lỡ năm xưa mà đau lòng nữa. Em đang mặc trên người bộ váy cưới đẹp nhất, đang là cô dâu xinh đẹp nhất, nắm chặt tay người đàn ông của đời mình.
Anh à, anh hãy trở thành người đàn ông của cô ấy và khiến cho cô ấy cũng được hạnh phúc như em lúc này nhé.
© Mây - blogradio.vn
Xem thêm: "Mãi mãi bên nhau" rốt cuộc chỉ là câu hứa
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.















