Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em vẫn là cô dâu xinh đẹp nhất nhưng chú rể không phải anh nữa rồi

2020-10-13 01:30

Tác giả: Mây


blogradio.vn - Những tháng ngày tiếp theo, đi ngang qua tiệm váy cưới, chiếc váy cưới ngày xưa em thích đã lỗi thời, họ đã cất nó đi như một món hàng đã cũ. Em một mình và cũng đã cất niềm ao ước khi xưa. Đi cùng em không còn có anh nữa, ngắm nhìn những chiếc váy cưới kia cũng chỉ mình em. Lúc đó em mới hiểu “Em vẫn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, chỉ tiếc rằng chú rể không phải là anh nữa rồi”.

***

Người ta nói, cái kết đẹp nhất của tình yêu là một đám cưới dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người. Mọi cặp đôi yêu nhau, đều cùng mơ về một lễ cưới, để rồi họ có quyết tâm cùng nhau cố gắng, cùng nắm chặt tay mà bước tiếp.

Ngày mình đến với nhau, cả hai đều mặc kệ những rào cản xung quanh, kiên quyết đi theo con đường mà hai đứa tự vẽ ra. Vậy cớ sao, đến lúc gần như sắp đến đích, hai bàn tay lại không còn nắm chặt nữa, niềm tin vào một kết cục đẹp đã không còn. Nhiều khi em tự hỏi, quyết tâm bỏ mặc mọi thứ khi xưa đâu rồi, sao bây giờ chỉ toàn là lo sợ.

Ngày mình đến với nhau, chúng ta đều không có gì trong tay. Anh chỉ vừa tốt nghiệp nhưng anh lại có thể kiên quyết hứa rằng sẽ không để em phải khổ. Khi ấy em cũng chỉ là một cô bé vừa bước vào năm đầu Đại học, chạm đến ngưỡng cửa tình yêu với rất nhiều mộng mơ và hy vọng.

Giờ đây khi chúng ta đã có tất cả trong tay, anh lại chẳng để tiếp tục lời hứa không khiến em phải khổ nữa. Em lại chẳng thể đặt sự khát khao yêu thương và tình yêu nơi anh như xưa.

Ngày mình đến với nhau, anh có thể bỏ hàng giờ đồng hồ chỉ để đợi em hoàn thành buổi thuyết trình trên lớp. Em có thể dành cả buổi sáng chỉ để chuẩn bị hộp cơm trưa tình yêu cho anh. 

cuoi

Chúng ta đã có thể bỏ tất cả chỉ để cùng nhau dạo phố trên chiếc xe cũ kĩ, ngắm nhìn dòng người hối hả rồi thủ thỉ "Chúng ta chẳng cần phải vội vã như thế, cứ bình yên cùng nhau thôi". Rồi chẳng hiểu từ bao giờ, không ai bảo ai, anh chẳng còn muốn đợi em hoàn thành công việc để đi ăn cùng nhau. Em chẳng còn chuẩn bị bữa ăn cho anh, thay vào đó chỉ là một tin nhắn nhắc anh đi ăn trưa.

Chúng ta chẳng đành lòng gác lại công việc của mình để lại cùng nhau vi vu khắp nẻo đường. Tiếc rằng lúc này, một trong chúng ta chẳng ai nhận ra “Chính chúng ta cũng đang sống vội vã như thế”.

Ngày mình đến với nhau, anh dắt em đi qua một tiệm váy cưới. Em tròn xoe đôi mắt ao ước được mặc chúng một lần. Anh nắm chặt tay em “Rồi sẽ có một ngày em được khoác trên mình bộ váy cưới đó, anh sẽ là chú rể và em là cô dâu xinh đẹp nhất của anh”.

Những tháng ngày tiếp theo, đi ngang qua tiệm váy cưới, chiếc váy cưới ngày xưa em thích đã lỗi thời, họ đã cất nó đi như một món hàng đã cũ. Em một mình và cũng đã cất niềm ao ước khi xưa. Đi cùng em không còn có anh nữa, ngắm nhìn những chiếc váy cưới kia cũng chỉ mình em. Lúc đó em mới hiểu “Em vẫn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất, chỉ tiếc rằng chú rể không phải là anh nữa rồi”.

Ngày mình đến với nhau, sóng gió cũng bắt đầu kéo đến. Sóng gió sẽ qua mau, sau cơn mưa trời lại sáng, nỗi đau và nước mắt sẽ không còn. Chúng ta cũng vậy, chẳng còn phải đấu tranh vì tình yêu nữa, mọi người đã công nhận sự cố gắng của chúng ta. Chỉ là chúng ta không cần nó nữa. Em và anh, kết thúc, kết thúc ấy nhẹ nhàng đến đau lòng.

cogaihoa

Trên đời này cũng tồn tại một người cứ khiến ta mãi day dứt trong lòng. Khiến chúng ta muốn quên nhưng chẳng thể. Khiến chúng ta bất chợt trở nên lặng lẽ khi nhớ tới. Một người khiến ta quyết tâm trở thành người hạnh phúc nhất thế gian.

Anh à, em đã trưởng thành rồi, không còn vì lời hứa bỏ lỡ năm xưa mà đau lòng nữa. Em đang mặc trên người bộ váy cưới đẹp nhất, đang là cô dâu xinh đẹp nhất, nắm chặt tay người đàn ông của đời mình.

Anh à, anh hãy trở thành người đàn ông của cô ấy và khiến cho cô ấy cũng được hạnh phúc như em lúc này nhé.

©  Mây - blogradio.vn

Xem thêm: "Mãi mãi bên nhau" rốt cuộc chỉ là câu hứa

Mây

không hành động sinh ra sự nghi ngờ và sợ hãi. Hành động tạo ra tự tin và can đảm. Nếu bạn muốn chế ngự nỗi sợ thì đừng ngồi ở nhà và nghĩ về nó. Hãy ra ngoài và khiến mình bận rộn. - Dale Carnegie-

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Sau tất cả tôi muốn nhắn nhủ với chính mình là “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Gửi người con thương

Gửi người con thương

Khi bắt đầu hiểu chuyện, khi biết cái gì nên, cái gì không nên. Lúc đó, nhìn lại mới thấy, mới biết những hy sinh những khổ cực và cả những điều mà mạ chưa bao giờ nói ra.

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở Đã thấy mùa đông chưa Sáng nay dậy mở cửa Đông đây cũng mới vừa.

Ngày ta gặp lại

Ngày ta gặp lại

Ta gặp lại nhau một chiều cuối thu. Trời Hà Nội, Vời vợi xanh như ngày Anh đã tới.

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Không biết sau này mọi chuyện sẽ ra sao, tình bạn của chúng ta có còn hay không nhưng thời điểm này tớ nghĩ mình nên dừng lại một chút. Không phải không làm bạn nữa mà là đứng đằng sau chúc phúc cho cậu và để chúng ta sẽ vẫn là tri kỉ có được không?

Gió đông về

Gió đông về

Đối với chúng tôi gió đông về không không chỉ là mùa buồn tênh, còn là mùa được khoe áo đẹp dạo phố phường khi có dịp và còn được đắm mình trong sương mù giăng khắp cánh đồng quê. thì đó cũng là những ngày thật tuyệt. Vì mùa đông lạnh, càng có cơ hội để quây quần.

Ngày chị hai đi lấy chồng

Ngày chị hai đi lấy chồng

Đêm nay là ngày đầu tiên chị hai nó vắng nhà, chưa bao giờ nó thấy trống vắng như đêm nay, nó biết từ nay về sau cũng vậy. Từ đó về sau nó cứ nhìn ra trước sân, mỗi khi thấy ai đi ngang qua đầu ngõ, nó tức tốc chạy ra mừng rỡ vì cứ tưởng chị nó trở về đây.

back to top