Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mọi thứ vẫn vậy, chỉ là chúng ta đã khác dần theo thời gian

2019-04-23 08:20

Tác giả: Mây


blogradio.vn - Dẫu biết sẽ có lúc ta có thể gặp lại những người bạn khi ấy, vẫn sẽ là những cái tên ấy, vẫn những nụ cười ấy, vẫn giọng nói ấy… tất cả vẫn vậy. Chỉ khác là ta đã lớn, ta chỉ có thể đứng nhìn mọi thứ trước mắt, ta chẳng thể nào có thể sống lại những thời khắc đẹp đẽ ấy. Mọi thứ cứ đẹp như một giấc mơ, nhưng khi chạm vào, giấc mơ sẽ tan biến.

***

Mời bạn nghe bài hát Ngày ấy bạn và tôi - Lynk Lee

Ai rồi cũng sẽ lớn, cũng sẽ bước đi trên con đường riêng mà mình lựa chọn, nhưng đôi khi sẽ cảm thấy mình quá đơn độc trên con đường ấy. Dừng lại, lục tìm kí ức, trên một đoạn đường đầy tươi đẹp của quá khứ, ta đã từng không hề cảm thấy cô đơn bởi ta có những người bạn luôn đồng hành. Ta đã bước cùng họ một khoảng thời gian khá dài đấy chứ, một đoạn đường mang tên ba năm thanh xuân, “cấp ba”.

Ai đó đã nói rằng “bạn sẽ chẳng bao giờ có được khoảng thời gian tuyệt vời nào bằng khoảng thời gian học sinh đâu”, quả đúng là như vậy thật, Nhưng một điều bất hạnh là, chỉ khi nào bạn đã đi qua nó rồi, bạn mới nhận ra được điều đó.

Xa nơi ấy, xa mái trường cấp ba, chúng ta đến với một thế giới hoàn toàn khác. Một thế giới của hoài bão, của ước mơ, của tương lai, của những dự định cho một tương lai tươi sáng.

ngày ấy bạn và tôi

Kết thúc một ngày mệt mỏi với cuồng quay công việc, một mình rãi bước trên con đường đông đúc xô bồ của một thành phố lớn. Nhìn xung quanh, mọi thứ vẫn xoay theo cái quy luật thường ngày của nó, người người qua lại, xe cộ tấp nập, chợt hiện lên trước mắt tôi những chiếc xe đạp cũ được dựng trước một quán cà phê mang phong cách khá xưa cũ. Vang xung quanh tôi là lời một bài há quen thuộc:

“Thời gian dần trôi cùng với tuổi thơ

Ngày xưa hồn nhiên cùng bao ước mơ

Và khi tôi cách xa tháng năm học trò

Còn nhớ ngày chia tay ấy... Buồn!"

Mãi chạy đua với thời gian, mãi chạy đua với công việc, tôi đã quên mất rằng mình từng có khoảng thời gian đẹp đẽ đến thế. Tôi quên mất rằng mình từng có một đám bạn thân thiết luôn luôn cùng nhau làm tất cả mọi việc: cùng nhau đi học, cùng nhau đi ăn, cùng nhau làm bài tập và cả cùng nhau quậy phá làm các thầy cô không ít lần chán nản và mệt mỏi. Giờ nhìn lại, chỉ có nơi ấy, nơi tôi có thể thõa sức vẽ lên thật nhiều ước mơ hoài bão, nơi ấy tôi có tất cả thầy cô và bạn bè luôn ủng hộ và động viên tôi, nơi ấy tôi có thể thoải mái vui cười từng ngày mà chẳng cần bận tâm lo lắng đến bất cứ điều gì. Nơi ấy bình yên thật đấy!

Lớn lên, bạn bè mỗi đứa một nơi, nhớ nhau muốn gặp nhau kể lại những câu chuyện xưa cũng khó. Đôi khi cô đơn muốn ở cạnh họ như xưa cũng không thể. Những mối quan hệ mà bây giờ chúng ta có đều dựa trên lợi ích và công việc, không vô ưu vô lo như ngày xưa. Đôi khi nỗi nhớ chỉ chực thoáng qua khi chúng ta vô tình lướt qua một điều gì đó liên quan đến kỉ niệm, nhưng cũng có đôi khi, nỗi nhớ ấy da diết khiến ta phải rơi nước mắt vì chúng quá đẹp, và vì ta quá tha thiết được trở lại khoảng thơi gian ấy.

ngày ấy bạn và tôi

Phải chăng do khi ấy ta luôn mong muốn thời gian qua nhanh đi, ta không muốn sống trong khoảng thời gian ấy nữa, nên thời gian của cấp ba đã giận ta rồi, đi mãi mãi rồi, không còn muốn nghe ta nói nữa rồi, không muốn trở lại bên ta nữa rồi.

Dẫu biết một lúc nào đó ta vẫn có thể trở về thăm lại trường cấp ba ấy. Ngôi trường vẫn ở đấy, mọi thứ vẫn như vậy, thầy cô vẫn miệt mài với hành trình đầy thiêng liêng đưa những đứa học trò qua bến bờ tương lai. Dẫu biết sẽ có lúc ta có thể gặp lại những người bạn khi ấy, vẫn sẽ là những cái tên ấy, vẫn những nụ cười ấy, vẫn giọng nói ấy… tất cả vẫn vậy. Chỉ khác là ta đã lớn, ta chỉ có thể đứng nhìn mọi thứ trước mắt, ta chẳng thể nào có thể sống lại những thời khắc đẹp đẽ ấy. Mọi thứ cứ đẹp như một giấc mơ, nhưng khi chạm vào, giấc mơ sẽ tan biến.

Giờ đây, lại một mùa hoa phượng nữa sắp nở, lại một mùa hè rực rỡ nữa sắp tới. Một mùa thi nữa lại sắp tới và một mùa chia li nữa lại sắp tới. Chắc hẵn những cô cậu học trò đang rất lo lắng cho những ngày sắp tới đây. Đó là một cảm xúc xen lẫn giữa bàng hoàng về sự vô tình của thời gian, thêm một chút tiếc nuối vì sắp rời xa tuổi học trò, thêm sự áp lực về kì thi, một chút hào hứng với tương lai dự định phía trước.

Khi ấy tôi cũng vậy, bộn bề với việc ôn thi, bộn bề với hành trang tương lai của mình mà quên mất đi sự thực đáng sợ của thời gian. Lúc ấy chỉ nghĩ rằng, thời gian ôn thi đại học là khủng khiếp nhất, chỉ cần vượt qua nó, mọi thứ sẽ tốt đẹp cả thôi. Nhưng giờ tôi lại muốn trở lại khoảng thời gian khủng khiếp ấy. Khoảng thời gian thanh xuân đẹp đẽ nhất. 

Gửi những ai đang ở lứa tuổi thần tiên, những cô cậu học trò đầy tinh nghịch nhưng đầy hoài bão. Thanh xuân rất ngắn ngủi, thật hạnh phúc khi thanh xuân các bạn có nhau. Hãy cố gắng trân trọng từng phút giây ngắn ngủi còn lại của tuổi học trò nhé. Đây là cơ hội cuối mà các bạn có, đừng như chúng tôi, những người đã đi qua thanh xuân, giờ đây chỉ có thể ngồi nhớ lại những hoài niệm xưa cũ.

© Mây – blogradio.vn

Mây

không hành động sinh ra sự nghi ngờ và sợ hãi. Hành động tạo ra tự tin và can đảm. Nếu bạn muốn chế ngự nỗi sợ thì đừng ngồi ở nhà và nghĩ về nó. Hãy ra ngoài và khiến mình bận rộn. - Dale Carnegie-

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Timeline của 1 cô gái độc thân

Timeline của 1 cô gái độc thân

Độc thân hay có một gia đình, hoàn toàn là một sự lựa chọn. Không có đúng hay sai, chỉ cần hỏi điều bản thân thực sự muốn là gì!

Gửi những yêu thương đến phụ nữ

Gửi những yêu thương đến phụ nữ

Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam Lời thơ bỗng hoá thành ngàn bông hoa Gửi lời chúc tới phương xa Nhất là các chị, các bà, các cô.

Em đợi anh về giữa mùa thu

Em đợi anh về giữa mùa thu

Cảm ơn lời rao khắc khoải giữa đêm thanh vắng làm mộng em tan. Anh, em giờ cách nhau như nửa vòng trái đất, ngày gặp nhau chẳng thể đếm bởi thời gian. Mong sao ngày chạm nhau ấy, anh tìm được em giữa đại lộ hơn bảy tỷ người. Chúng ta khẽ chào nhau bằng nụ cười rạng rỡ, đáp đền mọi nỗi đợi chờ trong những năm tháng cách xa.

Mùa thu ở nơi em không biết, anh sống có tốt không?

Mùa thu ở nơi em không biết, anh sống có tốt không?

Em vẫn đi qua con đường đó, con đường có lá vàng rơi kín vào mùa thu, là con đường cuối cùng anh cùng em đi, là con đường nơi anh mất. Có một câu hát tiếng Trung mà em rất thích “Em đón gió đêm, làn gió đã thổi qua anh, thế có tính là chúng ta ôm nhau không? Có thể tính là em đang ôm anh không”. Ở nơi em không biết, anh sống có tốt không?

4 chòm sao đáng tin cậy nhất vòng tròn hoàng đạo bởi lòng trung thành và sự kiên định

4 chòm sao đáng tin cậy nhất vòng tròn hoàng đạo bởi lòng trung thành và sự kiên định

Tìm được một người để trao lòng tin và dựa vào không phải điều dễ dàng, vậy đây có thể là các chòm sao nào?

Mùa dịch nhớ cơm nhà

Mùa dịch nhớ cơm nhà

Trong đại dịch này, chúng ta đã hi sinh và mất mát quá nhiều. Biết bao giọt nước mắt, máu và mồ hôi đã đổ xuống để bảo vệ bình yên cho thành phố, đất nước này. Được chứng kiến và trải qua những năm tháng lịch sử như thế này, chúng ta hiểu và trân trọng hơn gia đình, người thân, những bữa cơm nhà, đã phải đánh đổi bởi sự hi sinh của không ít người ngoài kia.

Hôn nhân sẽ luôn êm ấm nếu luôn thấu hiểu và sẻ chia

Hôn nhân sẽ luôn êm ấm nếu luôn thấu hiểu và sẻ chia

Hôn nhân sẽ không phải là địa ngục của tình yêu nếu chúng ta có yêu thương đủ lớn và tâm lý đủ vững để luôn thấu hiểu và chấp nhận điểm khuyết của nhau. Con người khi sinh ra vốn không ai hợp ai, tất cả đều phải do chính bản thân chúng ta dung hòa để có thể tạo nên một cuộc sống hạnh phúc.

Tuổi trẻ đừng sợ mắc sai lầm

Tuổi trẻ đừng sợ mắc sai lầm

Chúng ta sẽ luôn được học từ những khuyết điểm của sai lầm đó, tạo ra được những thứ tốt hơn và giá trị hơn, cho nên nếu bây giờ trong suy nghĩ của bạn, bạn vẫn còn sợ sai lầm và bạn không dám thử hay dám làm điều gì để thay đổi cuộc đời của bạn thì bạn sẽ mãi dậm chân tại chỗ.

Con mong níu lại tháng ngày bên mẹ

Con mong níu lại tháng ngày bên mẹ

Nay con lớn, mẹ sang tuổi mới Tóc bây giờ những sợi trắng bay Con mong níu lại tháng ngày Để cho tóc mẹ đỡ phai nhạt màu.

Tạm biệt mùa thu cũ trong em

Tạm biệt mùa thu cũ trong em

Cảm ơn mùa thu đã đem anh đến cùng tôi, và cũng cảm ơn mùa thu vì chính nó cũng đã đưa anh đi. Tôi thực sự cần phải tìm lại chính mình, tìm đến một tình yêu mới, rực rỡ và mãnh liệt hơn, để tôi không phải buồn vì chính mình nữa rồi. Tạm biệt mối tình 5 năm, tạm biệt những mùa thu buồn đã cũ.

back to top