Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ước gì mình đừng lớn nữa

2019-03-20 01:27

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi ước mình đừng lớn nữa, tôi ước mình cứ mãi nhỏ bé để được ba mẹ bao bọc che chở mãi, bởi tôi không đủ sức mạnh để tự đối chọi một mình với những khó khăn và mệt mỏi ngoài kia.

***

Dường như, cuộc sống này là một chuỗi nghịch lí thì phải. Con người đôi khi luôn hối hận với những gì mình từng mong muốn. Lúc nhỏ, ai cũng từng chán ghét với cơ thể nhỏ bé chẳng thể làm được những việc vô cùng đơn giản với người lớn, ai cũng luôn mong muốn rằng mình lớn lên thật nhanh lên, để được làm những gì mình thích, để được đi tỏa sức tung bay đến những chân trời mới, để không ai còn nói mình là con nít nữa. Nhưng bạn biết không, giờ lớn rồi, giờ được tung bay trên con đường mình lựa chọn rồi, được rời khỏi vòng tay ôm ấp ngăn cái này, cản cái kia của bố mẹ rồi. Nhưng sao tôi mệt mỏi và bất lực quá?

Bắt đầu mọi thứ đó chính là những chuỗi ngày nhớ nhà đến phát khóc, căn phòng trọ vô cùng trống vắng khi không thấy bóng dáng ba mẹ, bụng đói nhưng chẳng muốn ăn gì vì mọi thứ không ngon như cơm mẹ nấu. Những chuỗi ngày cơm bụi hoặc nuốt vội gói mì tôm cho qua bữa nhưng khi ba mẹ gọi điện hỏi thăm thì lại rất hồn nhiên hôm nay con vui, con ăn món này món kia ngon lắm. Lúc nhỏ khi ngủ, tôi luôn thích kiểu vừa bật quạt vừa đắp chăn để ngủ. Cảm giác đó rất thoải mái luôn. Và rồi giữa đêm ba hay mẹ lại dậy tắt quạt cho bởi sợ tôi bị lạnh. Sáng nào khi mẹ thức dậy, mẹ luôn vào phòng tôi, ôm tôi vào lòng rồi thủ thỉ "Con gái của mẹ càng ngày càng lớn rồi", và sửa lại chăn màn để tôi tiếp tục ngủ.

Ước gì mình đừng lớn nữa

Nhưng khi ấy, tôi vô tâm lắm, tôi cứ bảo sao mẹ cứ làm tôi thức giấc hoài, mẹ còn làm tôi nhột nữa. Nhưng giờ, ngay cả việc gặp mẹ hằng ngày còn không được huống gì là được mẹ ôm hôn. Giờ cũng chẳng còn ai tắt quạt cho tôi mỗi đêm nữa, nhiều đêm cứ luôn bị lạnh đến cóng vậy đó. Cuộc sống này không bình yên như ngôi nhà của tôi ở quê đâu.

Mọi người ai cũng bận rộn cả, chẳng ai rảnh rỗi để nghe mình tâm sự hay chia sẽ, thành ra, chịu đựng một mình là điều mà tôi làm tốt nhất bây giờ. Nhiều lúc ngồi một mình tôi đã rất hối hận vì lựa chọn đi học xa như hôm nay, hối hận vì tại sao đến tận lúc này mới biết thương cho ba mẹ, mới nhận ra những khổ cực của ba mẹ. Đến Tết về nhà, dừng chân trước cổng, ngắm nhìn mọi thứ, đây rồi, nơi bình yên nhất của thế giới đây rồi, nhà tôi đây rồi, ba mẹ tôi đây, họ đang dang rộng vòng tay chào đón đứa con bé bỏng của họ trở về đây.

Tôi ước mình đừng lớn nữa, tôi ước mình cứ mãi nhỏ bé để được ba mẹ bao bọc che chở mãi, bởi tôi không đủ sức mạnh để tự đối chọi một mình với những khó khăn và mệt mỏi ngoài kia.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top