Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em sẽ trân trọng những điều đã mất (Thì thầm 284)

2013-08-28 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím  - Tròn 7 năm bên cạnh nhau rồi đấy, quá khứ là để nhớ và để nâng niu... em trân trọng những gì của ngày hôm qua.

Trời lại mưa? Cái lạnh thấm tháp vào làn da, cái lạnh làm cho sự cô đơn thêm chất chồng, cảm thấy tâm hồn mình bất chợt thêm yếu đuối. Những kỷ niệm ngày xa xưa trong em lại ùa về, cái ngày đầu tiên mình gặp gỡ, cái nắm tay ngượng ngùng, những cái ôm vội vã... Tháng 8 về, kỷ niệm 7 năm yêu nhau của chúng mình anh có nhớ không? 7 năm không dài so với cuộc đời của một con người, nhưng cũng không ngắn với tình yêu của em và anh? Trước đây, cái ngày còn nhỏ xíu, em cứ nghĩ nếu sau này khi gặp người đàn ông của đời mình chắc em sẽ túm lấy và chẳng buông tay... nhưng cuộc sống thật chẳng cho em quyền quyết định…

Ngày còn bé, em thường nhìn tất cả mọi sự việc đều màu hồng, nhưng lớn lên mới biết cuộc sống có muôn màu muôn vẻ. Ngày còn bé, em cứ ngỡ tình yêu cũng êm đềm như một bản tình ca đệm thêm chút sắc xanh hi vọng, nhưng càng ngày em càng nhận ra hai màu đen và trắng, và cả mất mát của tình yêu.



Nghĩ lại cũng buồn cười anh nhỉ, mình quen nhau ngày đầu tiên thật tình cờ. Ngày chúng mình gặp nhau lần đầu tiên trời cũng mưa tầm tã, lội nước lên đến cả đầu gối. Câu quan tâm còn khép sau cửa miệng, muốn hỏi thăm nhưng lại ngại ngùng bẽn lẽn, em tiễn anh lên chiếc xe bus mà vành môi nhấp nháy chẳng nên lời. Rồi cái nắm tay ngượng ngạo đầu tiên cho thấy tình yêu đầu chớm nở, từng lá thư gửi đi nhận về, từng dòng tin nhắn, từng cuộc gọi có khi tới thâu đêm, tất cả đã lùi vào dĩ vãng...

Tròn 7 năm bên cạnh nhau rồi đấy, quá khứ là để nhớ và để nâng niu... em trân trọng những gì của ngày hôm qua.
 
Chẳng trách anh bỏ lại em vội vã
Chỉ trách duyên mình quá mong manh.
 
Ngày xưa anh quan tâm em từng chút một, vì em có tật hay bị ốm vặt. Hôm vừa rồi em cũng ốm hơn 1 tuần, người ta cũng quan tâm nhưng sao em lại nhớ anh quá. Nhớ cái dáng tất tả chạy đi mua đồ ăn và thuốc khi em bị ốm, nhớ câu mắng yêu "em ngốc quá" khi em chẳng biết tự bảo vệ mình.
 
Hai ngày nữa là tròn 3 tháng anh rời xa em mãi mãi... cũng gần 100 ngày của anh rồi. Em không thể bên cạnh 2 Bác mà an ủi, cũng chẳng thể nhìn anh. Nhiều lúc em ước rằng thời gian quay ngược lại, để em sửa chữa mọi lỗi lầm, để em có thể bên anh nhiều hơn nữa. Nhưng không thể phải không anh. Mọi thứ đều không có hai từ 'nếu" và "như". Và cuộc tình mình chỉ có duyên mà không có nợ, điều mà em tiếc nhất. Nhưng em sẽ sống tốt, hứa với anh như thế, em sẽ không tự chon mình trong quá khứ tuyệt vọng đâu.
 
Có những lỗi lầm người ta có thể sửa chữa nhưng cũng có những lỗi lầm thì vĩnh viễn cũng không xóa nhòa đi được. Em thực sự muốn nói hai từ cảm ơn và xin lỗi anh. Cảm ơn vì anh đã đến cuộc đời em, và xin lỗi vì mình không thể bên nhau mãi mãi. Lần nữa em vẫn muốn nói rằng em thực sự yêu anh. Đừng trách đừng giận em anh nhé!
 

  • Bài viết được gửi từ bạn Phạm Thị Nhung- kieunhung.hcm@

Thì thầm số 284 được thể hiện qua giọng đọc Nabi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

back to top