Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

2020-12-21 01:30

Tác giả: Tuyệt Diễm


blogradio.vn - Hôm nay là một ngày tháng 12, nắng đẹp. Tôi sẽ đón chào tuổi 20 của mình, với tâm thế sẵn sàng. Tôi nhất định sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp, độc lập và trân trọng bản thân mình. 

***

Tháng 12 về, những cơn mưa thi nhau kéo đến thành phố chật chội này. Những cơn gió lay mạnh những tán cây ven đường, thành phố phủ một màu âm u. Càng lạnh thì con người ta càng cảm thấy cô đơn, làm họ ảo tưởng rằng mình cần hơi ấm từ một người khác.

Dắt chiếc xe đã cũ ra khỏi nơi làm việc, tôi ngắm nhìn nước mưa ngập đến tận đầu gối, chửi thầm một tiếng. Chú bảo vệ ở bên thấy thế cất lời.

“Thôi gọi xe về đi con ơi. Mưa gió đường ngập lụt hết trơn. Chạy xe máy không an toàn đâu con”.

“Chắc con ráng về thôi chú ơi. Đi grab đắt quá. Về đến chỗ con ở cũng hết ngày lương của con rồi”.

Tôi cười nhẹ rồi lên xe chạy về nhà.

“Con chào chú, con về nhé”.

“Ừ, con về cẩn thận”.

Tròn một tháng nữa là tôi bước sang tuổi 20. Đối với tôi, tuổi 20 là một dấu mốc quan trọng. Hiện tại. tôi chưa có gì trong tay, nhưng chắc chắn sau này tôi sẽ có. Mới vừa nãy, trong ca trực tôi bị một vị khách hàng khó tính la mắng, cảm giác duy nhất là tủi thân. Mặc dù đã xin lỗi khách hàng, nhưng vẫn bị cấp trên trừ lương.

tanhuongcuocsong

Đang suy nghĩ miên man, một cơn gió ập đến khiến tôi ngã nhào ra đường. Đầu gối chảy máu đau rát. Mang hết nỗi uất ức từ lúc làm việc, tôi ngồi khóc như một đứa trẻ. Bỗng có chiếc xe màu đen đi cùng chiều dừng lại. 

Anh chàng trên xe bước xuống, chạy vội đến dựng xe của tôi dậy. Anh đến dìu tôi “Em có bị sao không? Nào, anh đỡ em dậy.”

Tôi đứng dậy hờ hững nhìn anh. Anh nhìn thấy đầu gối tôi chảy máu: “Em đợi chút anh dắt xe em vào gửi bên này rồi chở em đi bệnh viện nhé.”

Tôi nhìn tình trạng thảm thương của mình, khẽ gật đầu. Anh chở tôi đến bệnh viện rồi dìu tôi vào phòng khám.

“Đưa anh chứng minh nhân dân của em đi, anh vào làm thủ tục”.

Tôi loay hoay lấy giấy tờ từ túi xách rồi đưa cho anh. Sau khi khám xong, bác sĩ đưa cho tôi một số loại thuốc, rồi chúng tôi đi về.

“Cảm ơn anh nhiều. Em vẫn chưa biết tên anh”.

“Anh tên là Nam”.

“Em tên Kiều”.

“Anh đã nhìn thấy trên giấy tờ của em rồi. Tên em rất đẹp”.

capdoi

“Anh cho em xin số tài khoản, em chuyển tiền gửi anh. Hiện tại, em không mang nhiều tiền mặt”.

“Giúp đỡ người khác là việc nên làm, em có thời gian mời anh đi cà phê là được”.

“Thật ngại quá”.

“Anh mới về thành phố này được một tuần, hi vọng được kết bạn với em”.

Anh đưa tôi danh thiếp của anh, anh là CEO của TF Company. Anh lịch lãm và phong độ, giọng nói trầm ổn, từng hơi thở đều mang sự kiêu hãnh. Và tôi bị chinh phục bởi sự tinh tế và chu đáo của anh.

Từ ngày đồng ý bên anh, anh luôn đưa tôi đi làm với lí do “Để em đi một mình anh sẽ lo lắng.” Tôi vui vẻ đồng ý với sự cưng chiều của anh. Anh xem tôi là công chúa, anh nâng niu tôi từng chút một, làm tôi chìm đắm trong tình yêu của anh.

Đang trong giờ làm, điện thoại rung nhẹ báo tin nhắn đến. Mở khóa màn hình, là tin nhắn từ Dương.

“Tan tầm anh đón em đi ăn tối, anh ở trước cổng đợi em.”

choangkhanam

Anh dừng xe trước cổng công ty tôi, nhìn thấy tôi đi ra từ cổng, anh bước xuống lấy bó hoa  từ phía cốp xe. Anh bước đến hôn nhẹ vào má tôi.

“Em thật đẹp”. Tôi nhận lấy bó hoa và nở nụ cười rực rỡ.

Mấy chị gái trong công ty hay trêu đùa tôi.

“Đúng là con gái đang yêu, hoa nở tươi rói trên mặt rồi”.

Bước vào nhà hàng, tôi thấy lạ quay sang hỏi Dương.

“Nhà hàng này sao vắng vậy anh?”.

“Vì hôm nay là ngày đặc biệt”.

“Đặc biệt?”.

“Đợi một chút nữa em sẽ biết”.

Người phục vụ đưa chúng tôi đến vị trí trung tâm của nhà hàng. Bỗng ánh đèn vụt tắt, tôi hoảng sợ víu cánh tay Dương.

“Đừng lo, có anh đây”.

Người phục vụ đẩy chiếc xe bánh kem và đầy nến từ xa đi lại, nhà hàng ánh lên ánh nến lung linh. Tôi nhìn nó với vẻ hồi hộp.

Dương buông tay tôi ra, anh quỳ xuống. Trên tay anh là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

yêu

“Kiều, lấy anh nhé?”

Tôi xúc động không nói lên lời. Đầu gật gật, nước mắt hạnh phúc chảy xuống.

“Anh sẽ nuôi em, không cần em ra ngoài làm việc nữa”.

Đám cưới của chúng tôi diễn ra nhanh chóng, khiến tôi cảm thấy mọi thứ không chân thực. Tôi nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty, ở nhà ngoan ngoãn làm vợ của Dương.

Bên nhau với danh nghĩa vợ chồng một năm, những tính xấu của Dương dần dần lộ ra. Mỗi lần anh đi nhậu với đối tác về, vết son và mùi nước hoa trên áo anh rất nồng nặc. 

Anh quát mắng tôi là ăn bám, không biết ra ngoài làm việc như những người khác. Những lần anh đánh đập tôi, ngày càng nhiều. Tôi không hiểu điều gì khiến người ta thay đổi nhiều đến vậy, là hết yêu, cạn thương, hay vì áp lực từ cuộc sống.

Từ khi nghỉ việc tôi rất ít tiếp xúc với đồng nghiệp cũ, cũng không biết tìm ai trò chuyện. Nỗi cô đơn cứ thế lớn dần, rồi tôi bị trầm cảm. Tôi tìm đến thuốc ngủ để kết thúc cuộc đời. Trước khi uống thuốc, tôi gọi điện cho bố mẹ.

“Mẹ ơi, con chọn sai đường rồi.”

Đặt thuốc vào miệng, mùi vị đắng ngắt nhắc tôi nhớ về cuộc đời bi thương của mình. Nước mắt chảy dài trên má.

a

Tôi giật mình tỉnh dậy, chạm vào mặt, nước mắt vẫn còn nhưng may quá, chỉ là một cơn mơ.

Tôi rời khỏi bàn làm việc, xuống tầng hầm, bấm máy chấm công. Dắt xe ra khỏi cổng, tôi tươi cười chào chú bảo vệ. 

Hôm nay là một ngày tháng 12, nắng đẹp. Tôi sẽ đón chào tuổi 20 của mình, với tâm thế sẵn sàng. Tôi nhất định sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp, độc lập và trân trọng bản thân mình. 

© Tuyệt Diễm - blogradio.vn

Xem thêm: Thanh xuân chính là gặp nhưng không ở lại

Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top