Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em à, khi còn trẻ hãy thương mình thật nhiều

2021-07-19 01:30

Tác giả: Nỗi Buồn Nhỏ


blogradio.vn - Em ngắm nhìn Sài Gòn còn vương những hạt sáng trắng vàng ấy lần cuối. Tắt đèn và em chìm dần vào thế giới của những giấc mơ.

***

22 giờ, ngồi tựa đầu vào ban công, ngắm nhìn những hạt sáng trắng vằng neo đậu trong màn đêm. Sài Gòn chiều nay mưa, thành phố đắm mình trong không gian mát lạnh và đầy hơi nước, gió thổi nhè nhẹ dạt cảm xúc về một nơi nào đó. Phía đông loé lên tia chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, vài mảnh sáng rơi xuống, hoà vào ngọn đèn đường chờ kẻ lang thang đơn độc ghé qua. Và đêm nay, giống như câu chuyện của “Bà chúa tuyết”, có lẽ mẩu vụn nào đó đã lỡ ghim vào trái tim em, một thứ cảm giác khó tả.

Lắc lư đôi bàn chân, tâm trạng em tan chầm chậm vào giai điệu bài hát đang gắn chặt bên tai. Chút hương đắng của ly cacao nóng hổi đọng lại nơi cuống họng. Những canh cánh trong lòng với kí ức, hiện tại, tương lai vụt bay lên không trung xoay tròn theo điệu valse rồi ẩn mình dưới làn khói vẫn mờ nhạt bốc lên từ chiếc ly sứ trắng. Em đang nghĩ gì và cần gì? Em cũng chẳng biết nữa? Đôi lúc trong lòng mang cảm giác trống trải lạ thường. Không hẳn là buồn, cũng chẳng phải cô đơn, chỉ là lòng không còn tha thiết.

1 giờ sáng, em nhìn thành phố đã vơi dần những hạt sáng, nhưng ánh đèn đường vẫn dài tít tắp, chạy thẳng vào trái tim. Em với tay mình vào khoảng không vô định, để bắt lấy những đoạn kí ức rời rạc đã bay đi nay trở lại. Em nhớ mình đã từng vui thế nào khi lần đầu làm chiếc bánh gato tặng mẹ. Nhớ mình đã từng hụt hẫng biết bao khi thi trượt Đại học. Nhớ mình đã từng đau lòng ra sao khi chia tay mối tình sâu đậm. Em nhớ mình đã mệt mỏi bao nhiêu trong những ngày bắt đầu công việc.

em_-46

Em nhớ và rồi chợt mỉm cười. Đã có lúc cảm tưởng mình sẽ sụp đổ ngay trước những khó khăn. Ấy thế mà, dù có gặp chuyện gì, bằng một cách nào đó thật thần kì, em cũng đã vượt qua. Rồi cảm thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều, mạnh mẽ hơn và đương đầu với mọi thứ mà không còn kêu than nữa. Mở rộng lòng bàn tay, một cơn gió mạnh ùa vào cuốn trôi đi dòng suy nghĩ, chiếc điện thoại sáng lên. 1 giờ 30 sáng, dòng tin nhắn mới  “Còn chưa ngủ sao?”. Là người em thương. Là cuộc đời cố ý sắp đặt hay chỉ là những cái hi hữu có muốn cũng chẳng được. Ánh mắt em rạng rỡ, đôi tay không kịp để lý trí điều khiển đã tự động trả lời. Có lẽ đêm nay em lại khó ngủ vì sự rung động con tim này nữa rồi.

2 giờ sáng, thành phố chìm dần vào màn đêm hiu hắt và màn hình chỉ còn lại vài dấu chấm xanh lúc ẩn lúc hiện. Em trút một tiếng thở dài. Chẳng biết từ khi nào mình đã trở thành một người đa sầu đa cảm như thế. Em nhạy cảm với mọi chuyện dù là nhỏ nhất. Luôn suy nghĩ theo một hướng xa xôi chẳng bao giờ tới. 

Lúc nào cũng nhấn sâu bản thân mình vào thế giới đầy những rối rắm và ngổn ngang. Tìm cho mình một lối thoát nhưng lại như một mê cung đưa bản thân trở về nơi xuất phát. Em chỉ ước rằng có ai đó sẽ đến và đưa em ra khỏi nơi này. Nhưng thật khó. Bản thân cuối cùng cũng lại tự mình dạo bước trong cái lối cũ xáo mòn của cái mê cung ấy, dần thành quen và chẳng muốn bước ra ngoài nữa.

 

em_-_42

“Có lẽ mình nên đi ngủ rồi?”. Em đã tự hỏi bản thân mình chắc 1000 lần. Vậy mà sao em vẫn còn ngồi đó. Có lẽ em lại thấy cô đơn nữa rồi. Đôi lúc quá trống rỗng hay suy nghĩ quá nhiều, em lại đặt mình vào trạng thái cô đơn. Em bảo em muốn một mình, vậy mà cái suy nghĩ của em bây giờ lại như một gáo nước lạnh tự tạt vào chính mình. “Em muốn có ai đó ở bên, ngay lúc này”. Thực ra thì, ngay cả chính bản thân em còn chẳng hiểu mình nữa, nên lúc nào cũng xảy ra những mâu thuẫn trong cái ràng buộc gọi là con tim và lý trí.

3 giờ sáng, em đứng dậy, vươn người ra khỏi mép ban công, đón lấy chút gió đêm se lạnh. Kẻ cô đơn lúc nào lang thang trong suy nghĩ của chính mình cũng đến lúc mệt mỏi. Có lẽ mảnh vụn sáng lỡ rơi rớt vào tim ấy nay đã dần tan hết. Những rối rắm chằng chịt trong mê cung lắt léo kia nay đã được gỡ bớt bằng một cách nào đó. 

Em ngắm nhìn Sài Gòn còn vương những hạt sáng trắng vàng ấy lần cuối. Tắt đèn và em chìm dần vào thế giới của những giấc mơ.

© Nỗi Buồn Nhỏ - blogradio.vn

Xem thêm: Anh sẽ cùng em đi qua những mùa thu

Nỗi Buồn Nhỏ

Yêu là nhớ, nhớ là mong, mong là đợi và đợi chờ là hạnh phúc...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Tôi chỉ muốn nói với anh “Cảm ơn anh vì mọi thứ, cảm ơn anh đã ở bên em khi em không có ai bên cạnh. Cảm ơn anh đã yêu thương em. Và cảm ơn anh khi anh luôn chờ đợi em”.

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Con nít nào nhận biết thế giới từ sớm đều diễn vai con nít đạt hơn con nít bình thường. Cho nên dẫu có rình thấy bí mật của người lớn, chúng ta vẫn vờ tỏ ra ngờ nghệch.

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Cô đã giữ lại thật nhiều, thật nhiều để rồi ôm những giấc mơ dài theo ngày tháng. Hồi còi của những chuyến phà đêm tan vào không gian vắng lặng làm cô nhớ về buổi chia ly, thật đẹp đến từng hình ảnh, thật gần gũi. Trên gương mặt cô ngấn lệ khi chuyến phà rời đi “Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Nếu cứ sợ mất lòng bạn bè mà không dám từ chối, thì trước hết, bạn cần xem lại chất lượng mối quan hệ bạn bè của mình.

Sốt nhẹ

Sốt nhẹ

Mái tóc đỏ au chẳng phải vì nắng nhưng cũng che lấp đủ đôi gò má đương màu nắng.

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Cô gái à, tôi chúc em một năm 18 tuổi nhiều niềm vui và trải nghiệm. Tôi sẽ gặp lại em. Sớm thôi.

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Bạn thấy đấy trưởng thành đôi khi có thể không đáng sợ bằng tốc độ già đi của cha mẹ. Vậy nên ai còn cha còn mẹ hãy trân quý từng phút giây bên họ, trân quý từng phút giây bên gia đình thân yêu của mình, sẽ có ngày khi bạn ngoảnh lại có thể sẽ chẳng còn ai bên bạn, nhưng cha mẹ thì vẫn luôn luôn ở đó chờ bạn dù có ra sao.

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe đã nối liền mạch sống Dù ba miền vẫn chung lòng một trái tim Nâng đỡ đứa con đã ngủ giấc im lìm Lấy lại sức đã chìm vào quên lãng.

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Không phải là yêu, chưa một lần nói “nhớ” Không phải chờ nhưng vẫn muốn hỏi thăm Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm.

Viết cho em giữa mùa vải chín

Viết cho em giữa mùa vải chín

Em gánh mùa đi khuất nẻo Kẻ lữ hành bỗng đơn côi Ngẩn ngơ nâng chùm vải chín Trông theo hồng bay bên trời.

back to top