Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em à, đừng yêu một ai đó quá bao dung

2020-11-19 01:25

Tác giả: Li Phan


blogradio.vn - Tôi khóc, khóc cho em một tình yêu không trọn vẹn, khóc cho tôi vì đánh mất em. Cả lẫn trong những giọt nước mắt ấy nếu có thể nói điều gì tử tế nhất với em, tôi mong em nghe thấy “Ngủ ngon em nhé. Nếu có sau này, mong em đừng yêu một ai đó quá bao dung”.

***

“Xin lỗi anh, em phải từ bỏ anh thôi"

Tiếng em rất khẽ, trong đêm vắng chỉ như cơn gió nhẹ thoáng qua. Mãi cho đến một ngày em buông tay tôi, chứ chẳng còn là tôi buông tay em nữa. 

Tôi đã từng yêu em nhưng vô tâm. Đã từng thương em, nhưng ích kỷ. Đã từng bên em, nhưng nhạt nhòa. Và giờ đây, em xem tôi như một sự lựa chọn, đắn đo giữa giữ lại hay từ bỏ.

Em từng thấy tôi nắm tay cô gái khác. Em từng thấy tôi đi bên cô gái khác. Em cũng từng thấy tôi lên giường với cô gái khác. Vậy mà em đã luôn tha thứ và bao dung. Hóa ra em chờ đợi đến lúc này để từ bỏ tôi sao.

Tôi cứ ngỡ bao dung trong em là mãi mãi. Chiếc nhẫn cầu hôn vẫn nằm yên trong túi áo treo trên tường, chỉ đợi ngày thích hợp, vậy mà chẳng còn kịp đeo lên ngón tay em. Tôi không có quyền trách em, chỉ lặng yên ôm em trong vòng tay, nhấm nháp chút dư vị cuối cùng bên em.

Tình yêu của chúng tôi, đi qua thăng trầm, đi qua sóng gió, rồi dừng lại nơi góc phòng đơn sơ này. Em nuối tiếc không, em đau lòng không, sao tôi chua xót vậy. Giọt nước mắt chẳng thể rơi, giấu ngược vào lòng là giọt nước mắt đau đớn nhất.

Tôi chẳng biết em đã ngủ chưa hay còn thức, chỉ là muốn trò chuyện với em đôi câu, chúc em sau này hạnh phúc. Đừng yêu thêm một người nào như tôi nữa. Sự bao dung nơi em đã tiếp tay cho tôi của ngày hôm nay, rất phong lưu, nhưng lại mệt mỏi. Đầy ngọt ngào, nhưng toàn dối lừa.

Buổi sáng thức dậy, hoặc có thể là tôi và em chưa ai ngủ cả, em lẳng lặng ngồi dậy, nhìn khắp lượt căn phòng, thu vào tầm mắt, đánh rơi tiếng thở dài. Tôi vẫn nằm đó, nhìn em thu gom những món đồ thuộc về mình, khoác lên mình chiếc áo khoác dày, mạnh mẽ rời đi. Căn phòng còn lại mình tôi, vừa trống vắng, vừa đơn độc.

nghingoi1chut

Tôi đã nghĩ tôi sẽ từ bỏ được em, sẽ vui bên những người khác, và sẽ quên được em trong giây lát. Thế nhưng hình ảnh em cứ bám lấy rồi ghi đậm trong trí nhớ, đến độ tôi muốn lao đến bên em chỉ để cầu xin sự tha thứ. 

Em biến mất rồi, rời khỏi cuộc đời tôi như chưa từng xuất hiện. Thành phố bé nhỏ có mọi hình ảnh của em bên tôi giờ thật rộng lớn. Góc phố từng qua đầy náo nhiệt giờ trở nên thật cô đơn.

Tôi cứ lang thang như thế, hoang mang đến tột độ như thế, em chẳng đến bên an ủi tôi nữa. Trong cơn say, tôi nhấc máy gọi cho cô ta, là một người tôi từng ruồng bỏ, chính cô ta cứ nhất quyết phải xuất hiện trước mặt em để em biết rằng tôi đang phản bội em. Tôi đáng lẽ không nên bỏ qua cho cô ta, ấy vậy mà lúc này tôi chẳng biết nên tìm ai khác.

"Anh mà cũng có lúc như thế này sao?" Giọng cô ta chua chát chứ chẳng dịu dàng như em. Khuôn mặt cô ta rất sắc sảo chứ chẳng mộc mạc như em. Nhưng tôi biết tìm ai để thay thế em trong lòng tôi. 

Đêm đó có hai kẻ say đến điên đảo. Tôi chẳng thể nhớ là trong lúc ôm cô ta, tôi có nghĩ đến em không. Tôi chẳng nhớ rõ, tôi có gọi tên em không. Chỉ biết trong lòng có một khoảng trống đến lạnh lẽo, chỉ đợi có em lấp đầy.

Tôi vẫn dây dưa với cô ta, vì thi thoảng, cô ta vẫn sẽ nhắc đến em một cách hậm hực. Nó như mũi dao đâm vào nỗi đau trong tôi và nhắc tôi nỗi nhớ về em, để tôi chẳng thể nào quên em được. Như trừng phạt, và cũng như sự an ủi trong lòng mình.

Sau vài tháng, tôi đã dỗ dành mình mặc kệ em đi, bỏ lại em trong ký ức, tôi còn phải sống tiếp cuộc đời này. Thế nhưng tôi chưa kịp quên thì em lại vô tình xuất hiện. Như ông trời trừng phạt tôi, hay là em đang trừng phạt tôi.

diduoimua5

Em của tôi, từng là của tôi đấy, mà dường như chẳng còn là em nữa. Em gầy nhom, trơ trọi với đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi. Em ngồi đó, trên giường bệnh, nắng chiếu lên cơ thể gầy yếu ấy, bỏng rát tim tôi. 

Tôi đã muốn bước đến, muốn ôm em, muốn quỳ xuống dưới chân em để cầu xin sự tha thứ. Nhưng mẹ em lại xuất hiện và kéo tôi ra ngoài. Mẹ em cầu xin tôi hãy để cho em có những ngày cuối thật thanh thản.

Hóa ra những ngày em còn bên tôi, em đã biết mình không còn nhiều thời gian. Hóa ra những ngày bên tôi, em đã mang trong mình những cơn đau mà em tự mình cam chịu. Hóa ra trong những ngày em yêu tôi, tôi lại chẳng hề yêu em, thương xót em như tôi vẫn nghĩ. 

Chỉ có tôi tự vẽ ra cho mình một tình yêu đẹp có sự bao dung nơi em và sự chung thủy nơi tôi. Tôi chẳng biết những cơn đau luôn tìm tới em, chẳng biết những lần em cô đơn một mình tới bệnh viện, chẳng biết những nỗi lòng khi em nói chia tay. Tôi ngu ngốc, và cả em cũng thật ngu ngốc.

Em đau nhiều rồi. Tôi khóc, giọt nước mắt của một thằng đàn ông như tôi sao xứng đáng với tình yêu nơi em, sao xứng đáng với những nỗi đau trong lòng em. Tôi quay lưng, rời đi như chưa từng xuất hiện.

Cứ một ngày trôi qua, tôi lại ghé ngang bệnh viện ấy. Không làm gì, chỉ lặng lẽ ngắm em, và rời đi. Mỗi ngày, lại thấy em mệt mỏi hơn một chút, gầy thêm một chút. Tim tôi thắt lại, thế nhưng chưa bao giờ dám lại gần em. Cứ thế, rồi lại ngày, em không biết có tôi ghé đến, hoặc tựa hồ có biết, em cũng sẽ lặng im, như em lặng im mỗi khi tôi gây ra lỗi lầm.

Một ngày, cô ta đứng trước cửa bệnh viện, đợi tôi. Tôi muốn kéo cô ta ra khỏi nơi này. Sợ em nhìn thấy, sợ em đau thương nhưng tôi chẳng kịp làm gì, cô ta đã tát tôi một cái, rồi nghênh ngang rời đi trước ánh mắt bao nhiêu người đổ dồn lên tôi. Đúng lắm, đáng lắm. Chỉ là người đánh nên là em.

cogaihoaco

Mẹ em bảo, em muốn gặp tôi. Em vẫn là em của tôi đấy, nhưng sao em gầy và mong manh quá. Tôi chẳng dám lại gần, chẳng dám ôm em, vì sợ em sẽ tan đi ngay trước mắt tôi.

"Đừng đến đây nữa. Em từ bỏ anh rồi, anh cũng nên dừng lại đi thôi”. Giọng em thoáng dịu dàng, "Cô ấy cũng là một cô gái tốt."

Em cười, mà sao lòng tôi chua chát quá, chẳng nói thêm được gì. Muốn cầu xin em cho tôi được ở bên những ngày cuối, lại chẳng thể nói ra. Muốn ôm em một lần sau cuối, nhưng lại sợ chẳng thể buông em thêm một lần nữa. 

Tôi rời đi, sau lưng vẫn là nụ cười của em. Hiền lành, mộc mạc và đầy bao dung. Cái ngoái đầu nhìn lại của tôi là lần cuối cùng tôi được ghi trong tim hình bóng ấy.

Ngày em đi rồi, mẹ em chuyển cho tôi một phong thư. Vài dòng vỏn vẹn nét chữ thân quen như thế.

"Cuộc đời của anh dài lắm, còn em chỉ đếm từng ngày. Tình yêu của anh ngọt lắm, nhưng không chỉ riêng mình em mê say. Em đã đợi, đã đắn đo, đã tha thứ để chờ anh chỉ thuộc về em. Em dùng tất cả tình yêu và sự bao dung vốn có của mình để đánh cược cho tình yêu này. Em nghĩ mình có thể đợi anh, nhưng ông trời lại trêu em như thế. Em đành phải từ bỏ anh thôi!"

Tôi khóc, khóc cho em một tình yêu không trọn vẹn, khóc cho tôi vì đánh mất em. Cả lẫn trong những giọt nước mắt ấy nếu có thể nói điều gì tử tế nhất với em, tôi mong em nghe thấy “Ngủ ngon em nhé. Nếu có sau này, mong em đừng yêu một ai đó quá bao dung”.

© Li Phan - blogradio.vn

Xem thêm: Chia tay không buồn

Li Phan

Cỏ dại...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em à, mong em hãy trân trọng bản thân mình

Em à, mong em hãy trân trọng bản thân mình

Xin lỗi người con gái anh thương. Dẫu gì anh là một người bình thường, cũng muốn đi tìm cho mình một hạnh phúc nhỏ. Bên em là biển rộng, là bão tố. Em dù thế nào đi nữa, em cũng là em của ngày xưa ấy, vẫn sẽ lừa dối và bỏ anh đi. Anh chẳng thể cùng em đi tiếp được nữa, chúng ta dừng lại ở đây thôi, tốt cho em, cho anh và cho cả hạnh phúc mai sau. Xin em đừng ngốc nghếch lao vào tìm kiếm cuộc tình mới. Vì đó cũng chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi. Chàng trai em yêu 1, 2 tuần lại thôi chẳng phải là đang lãng phí đời người hay sao. Em à, xin em đừng như thế, hãy học cách yêu chân thành, chung thủy. Bên cạnh em chẳng phải có rất nhiều chàng trai tốt hay sao. Mạnh mẽ lên nào em.

Người ta giàu vì biết lao động, giàu hơn nữa vì biết tiết kiệm chi tiêu

Người ta giàu vì biết lao động, giàu hơn nữa vì biết tiết kiệm chi tiêu

Người giàu thực sự không chỉ có tiền mà còn sở hữu những năng lực mà số đông người nghèo không thể hiểu được. Họ hiểu rằng, giàu sang chỉ đạt được nhờ những gì mà sự chăm chỉ kiếm ra và sự tằn tiện tiết kiệm.

Như một lời tỏ tình

Như một lời tỏ tình

Trong hội trường, một bóng người lẳng lặng ngồi dưới khán đài ngay vị trí dành cho đoàn du học sinh. Ngón tay của cậu lướt nhẹ trên bàn phím. Rất nhanh, tin nhắn đã được gõ trong khung chat nhưng vẫn đang chần chừ chưa được ấn gửi đi. Andy nhìn tin nhắn rồi lại nhìn vào tên người nhận “Hạ”, đáy mắt cậu khẽ xao xuyến. Cậu biết, vào ngày cùng Hạ dạo bước qua những con phố, trái tim cậu đã đánh rơi lỡ một nhịp mất rồi. Trên màn hình tin nhắn “Chiều mai, đến Táo Đỏ nhé. Em mời chị một chầu bánh trái cây." đã được gửi đi.

Một cách đọc sách khác

Một cách đọc sách khác

Tớ bây giờ đọc sách, chỉ là vì nó là thói quen, và tớ đang tạo cho mình một nhịp điệu cho việc đọc của mình, nó không còn nhàm chán như lúc trước đây khi tớ cứ khăng khăng đọc sách là tiếp thu kiến thức nữa.

Giờ đây chúng ta bình thản hơn để nhìn về quá khứ

Giờ đây chúng ta bình thản hơn để nhìn về quá khứ

Thời gian trôi không hẳn ta đã quên nhau Nhưng ta bình thản hơn khi nhìn về quá khứ Không còn do dự khi xóa đi những dòng nhật ký Sắp xếp lại hành trang bước tiếp trong đời.

Cuộc sống vẫn đang tiếp diễn và em rồi sẽ vui

Cuộc sống vẫn đang tiếp diễn và em rồi sẽ vui

Anh bảo rằng em là một phần quan trọng trong 18 tháng quen biết nhau. Em làm khiến cuộc sống ngột ngạt, áp lực và khó khăn của anh ở một đất nước xa lạ dễ chịu hơn rất nhiều. Lần đầu tiên mình đứng trên cầu, anh đã ôm em thật chặt khi nói cảm ơn một cách chân thành. Lúc đó em không hiểu nhiều về lý do nhưng giờ đây em tường tận hơn và rồi trái tim cũng đau đớn hơn bởi những gì đọng lại trong em chỉ là bão tố. Trái tim em mặc dù tan vỡ nhưng em tin rằng cả anh và em đã làm điều đúng đắn. Và cuộc sống thì vẫn đang tiếp diễn, em rồi sẽ lại vui với hạnh phúc của riêng mình.

5 nốt ruồi ở bàn chân báo hiệu hậu vận no đủ, tài lộc vô biên

5 nốt ruồi ở bàn chân báo hiệu hậu vận no đủ, tài lộc vô biên

Một số nốt ruồi ở bàn chân tượng trưng cho hậu vận giàu sang phú quý, cuộc đời no đủ, không phải lo lắng đến chuyện tiền bạc.

Bến sông xưa

Bến sông xưa

Những cơn gió mùa thu nhẹ nhàng thổi bay chùm tóc đuôi gà, ngồi trên bờ sông nhìn cánh lục bình trôi bập bềnh trên dòng nước, nó chợt nhớ cánh hoa năm nào hắn đã hái tặng nó nơi bến sông ấy. Những cánh hoa mỏng manh, tím cả một góc trời thương nhớ về một mối tình ngây thơ, trong sáng. Giờ thì tất cả đã lùi vào một góc kỷ niệm, ép chặt nơi sâu kín nhất trong tâm hồn, để mỗi khi nhìn về bến sông, nhìn cánh hoa tím trôi lòng nó lại bâng khuâng nhớ về nơi bến sông ấy, nơi tình yêu trong nó bắt đầu.

10 dấu hiệu người ấy đang kiểm soát bạn quá mức

10 dấu hiệu người ấy đang kiểm soát bạn quá mức

Khi bạn đang trong một mối quan hệ, một chút ghen tuông là điều bình thường. Tuy nhiên nếu người yêu bạn có dấu hiệu kiểm soát quá mức thì bạn không nên chủ quan.

Chàng hải quân của tôi

Chàng hải quân của tôi

Anh và em duyên trời đã định Làm nên mối tình chân thành

back to top