Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

2020-03-21 01:30

Tác giả: Li Phan


blogradio.vn - Cứ ngỡ sẽ đơn độc như vậy đi qua một kiếp. Trái tim cũng chẳng dám chấp nhận thêm sự tổn thương nào nữa. Thế rồi anh xuất hiện, giữa lúc tôi mệt mỏi và cô đơn nhất.

***

Ngày còn đi học, tôi như một con mèo hoang, vừa nhếch nhác, lại vừa hung dữ, chẳng đứa con trai nào muốn lại gần. Tôi khi ấy, vừa ngây ngô, vừa ngốc nghếch, chẳng biết tới tình cảm giữa con trai và con gái là gì. Chỉ học, nghịch và mặc kệ đám bạn đang tuổi biết trộm nhớ thầm thương. Đám con trai thấy tôi cũng vờ như chẳng thấy. Tôi cứ thế cũng chẳng mấy để tâm.

Tai nạn xảy ra ngoài ý muốn khi tôi vừa bước khỏi cổng trường cấp ba. Một đứa con gái đang ở cái độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời lại mang một khuôn mặt với vài khiếm khuyết. Vết thương tâm lý và tổn thương tinh thần khiến tôi quên mất, mình cũng là một cô gái, và mình cũng có thứ là tình yêu ngự trị trong tim.

Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

Vết thương thể xác tạm thời qua đi, trong lòng chỉ còn lại những rối rắm. Ở cái tuổi hai mươi vẫn còn đầy sôi động, tôi chỉ có thể nhận về cái nhìn dè bĩu từ bạn bè cùng trang lứa. Tôi béo lên rất nhiều vì thuốc. Những vết thương, ốc vít trên khuôn mặt, và khiếm khuyết khiến tôi phải giấu đi nữa khuôn mặt dưới làn tóc dày. Ai cũng chỉ trỏ, ai cũng cười cợt. Còn nỗi đau của tôi thì cứ như thế càng ngày càng lớn.

Tôi chầm chậm đi qua những năm tháng trên ghế giảng đường với vài người bạn thông cảm, tình yêu chỉ là thứ gì đó thật xa xôi chẳng với nổi. Cái nhìn soi mói, sau đó là chê bai, dè bĩu từ những người bạn khác phái khiến tôi thu mình lại trong chiếc vỏ rất đỗi cơ đơn. Chẳng dám lại gần ai, cũng chẳng để ai lại gần mình. Tự lừa dối bản thân rằng mình không cần thêm một ai cạnh bên cả.

Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

Tốt nghiệp và ra trường, tôi cũng bắt đầu đi làm và va chạm với rất nhiều người. Ở độ tuổi trưởng thành, tôi nhận được nhiều sự đồng cảm và thương cảm. Ngỡ rằng sẽ được thấu hiểu và yêu thương thật sự. Thế nhưng họ cũng cũng đi qua, dừng lại và rồi tiếp tục rời đi. Tôi vẫn biết bản thân mình không có quyền yêu cầu hay lựa chọn. Tôi vẫn chỉ mong có một ai đó đến và yêu thương mình, yêu thương những khiếm khuyết, những tổn thương và mặc cảm trong tôi một cách thật lòng.

Trái tim tôi đã mong manh lắm rồi. Thế nhưng những kẻ đến, rồi rời đi, bỏ lại trong tim tôi những vết cắt ngày càng thêm sâu, đầy mặc cảm.

Họ coi tình yêu dành cho tôi là bố thí, ban phát. Tôi chỉ là kẻ được nhận thì hãy yên lặng mà trân trọng thôi. Cảm giác tình yêu của mình chỉ là một sự thương hại từ người dưng, vừa đau lòng, vừa tổn thương, lại chẳng có cách giữ lấy cái tình cảm mà bản thân mình cũng chỉ là kẻ thấp hèn trong tình cảm ấy. Vừa mệt mỏi, vừa chán nản khi họ cứ đến rồi thản nhiên rạch thêm những vết thương, khoét thêm những khoảng trống trong lòng tôi. Có lẽ tôi không nên trông đợi quá nhiều rằng mình sẽ được yêu thương.

Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

Cứ thế, thanh xuân càng trôi đi, tôi cũng chẳng còn dũng khí và tự tin để yêu thêm một ai nữa.

Cứ ngỡ sẽ đơn độc như vậy đi qua một kiếp. Trái tim cũng chẳng dám chấp nhận thêm sự tổn thương nào nữa. Thế rồi anh xuất hiện, giữa lúc tôi mệt mỏi và cô đơn nhất. Không phải là người tuyệt nhất, nhưng là người đối xử với tôi tốt nhất, yêu thương tôi nhiều nhất. Yêu những vết sẹo, những tổn thương và cả mặc cảm trong tôi. Anh xoa dịu những vết thương mà kẻ khác để lại. Vỗ về những mặc cảm tôi vẫn luôn mang theo bên mình.

Trái tim nào tổn thương cũng cần thời gian để lành lại. Một kẻ mang thương tích khắp người như tôi lại chẳng càng sợ bản thân mình sẽ tiếp tục một lần nữa tổn thương. Cô gái như tôi, mang theo nhiều nỗi lợ như vậy, nhiều khuyết điểm như vậy, nếu yêu tôi rồi, đến một ngày nào đó anh có tiếp tục bỏ rơi tôi mà đi như những người kia.

Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

Tôi đã rung động, cũng đã rất lo sợ. Sợ khi đã yêu rồi sẽ thêm một lần nữa thương tổn. Tôi đã e ngại, cũng đã rất phân vân. Phân vân liệu có nên vì anh mà thêm một lần mở cửa trái tim đã khép chặt từ rất lâu. Thế nhưng anh vẫn một mực ở cạnh bên tôi mà quan tâm, lo lắng, có lẽ là chưa bao giờ có ý định rời đi. Dẫu cho bản thân tôi có đôi lần đã bày tỏ ý từ chối, anh vẫn ngỏ lời rằng vẫn sẽ đợi chờ tôi. Tôi ôm nhiều suy tư đến chẳng thể ngủ được. Trái tim dẫu có những rung động cũng chẳng dám để lộ ra. Anh cứ mải miết đi theo, tôi lại sợ hãi mà trốn chạy. Một thời gian rất dài, tôi mới có đủ can đảm để đối diện với tình cảm của tôi và anh.

Anh chẳng hoa mỹ, chẳng quá ngọt ngào, chỉ giản dị đến bên tôi, kiên nhẫn chờ đợi và thấu hiểu những nỗi đau đã cũ. Chậm rãi yêu thương và từng bước tiến vào thế giới nhỏ của tôi. Thế giới nhỏ của tôi, trước giờ vẫn chỉ có tôi cô độc mà gặm nhấm. Giờ có thêm anh, lại có thêm một ai đó để tôi có thể dựa vào. Những gì tôi từng đau thương, có anh âm thầm hiểu. Những khiếm khuyết tôi đã mang theo, có anh lặng lẽ vỗ về. Anh rất dịu dàng, lại khiến cho lòng tôi an yên đến thế. Anh chẳng thể hiện nhiều, lại khiến cho tôi cảm thấy như vậy là đủ rồi. Một cô gái cần nhất chẳng phải chính là người có thể yêu những điều tồi tệ nhất của bản thân mình hay sao. Tôi cũng chẳng cần điều gì hơn thế. Anh chỉ cần đơn giản như vậy mà không rời xa tôi là đủ rồi. Huống gì, anh lại trân trọng tôi đến thế.

Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

Tôi đã đọc được ở đâu đó câu nói, rằng cuộc đời người phụ nữ có hai điều không nên bỏ lỡ: chuyến xe cuối cùng để trở về nhà và người thật lòng yêu thương mình. Gặp được anh chính là một may mắn. Có lẽ định mệnh đã ưu ái để tôi vẫn kịp giữ lại người thật lòng thương mình, thế nên sau tất cả những ngày bão giông, tôi lại yêu anh vào lúc bình yên nhất. Yêu anh, chính là kẻ ngốc như tôi cũng phải nhận ra anh là người tôi không nên bỏ lỡ. Là người tôi nên buông bỏ những nỗi đau đã cũ mà níu kéo anh ở lại bên mình.

Tình yêu của tôi, đã từng ngốc nghếch, đã từng đau khổ, đã từng chịu tổn thương. Thế rồi yêu anh chính là một sự bù đắp mà tôi đã được nhận. Tôi vốn dĩ chẳng đủ can đảm để yêu, thế rồi gặp anh, lại có thể tìm thấy cho mình một tình yêu đẹp nhất. Chẳng biết nên cảm ơn anh đã đến bên, hay cảm ơn tôi đã can đảm mở lòng, thế nhưng yêu anh, vẫn chính là điều tuyệt vời nhất.

Rồi hoa sẽ nở trên mảnh đất tim em khô cằn

Cám ơn tôi đã đủ kiên nhẫn để đợi một người đến và thật lòng yêu tôi!

 © Li Phan – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thương là thương thế thôi

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Li Phan

Cỏ dại...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

10 thói quen đơn giản sẽ thay đổi cuộc sống của bạn

10 thói quen đơn giản sẽ thay đổi cuộc sống của bạn

Hầu hết chúng ta đều bắt đầu ngày mới một cách bận rộn: thức dậy, rời khỏi giường và bắt đầu kiểm tra email. Tất cả như một vòng lặp vô tận và dường như ta chẳng thể đón chào ngày mới theo một cách nào khác, và rồi ta lại đem những cảm giác mệt mỏi ấy vào công việc. Chính thói quen đó khiến cho mỗi ngày làm việc của bạn trở nên kém hiệu quả. Hãy cùng nhau thực hành 10 thói quen 2 phút đơn giản dưới đây để khởi đầu một ngày mới tràn đầy năng lượng nhé.

Sài Gòn những ngày mưa nhớ em

Sài Gòn những ngày mưa nhớ em

Những ngày này, chỉ được trò chuyện cùng em qua những dòng tin nhắn trên mạng xã hội , gặp em trên video call…, chỉ như thế là chưa đủ. Tôi muốn chạy đến trước mặt em và ôm em thật chặt để không phải vuột mất em. Phải đợi đến bao giờ tôi mới có thể được gặp em. Hết đêm nay, ngày mai, ngày mốt? Hay phải đợi hết những ngày mưa của Sài Gòn?

Những con giáp trời sinh lương thiện, luôn hết lòng vì người khác nên làm gì cũng thành công

Những con giáp trời sinh lương thiện, luôn hết lòng vì người khác nên làm gì cũng thành công

Đây là những con giáp sẽ nhận được ân huệ trời cho nhờ tính tình lương thiện, tốt bụng.

Tình yêu trẻ con

Tình yêu trẻ con

Long rất tốt, anh ấy xứng đáng gặp những người tốt hơn và chẳng kiến anh ấy khó chịu. Đúng là người trưởng thành chẳng hợp yêu đương với trẻ con

Ai về nơi ấy hôm nay

Ai về nơi ấy hôm nay

Ai có về nơi ấy hôm nay Cho tôi gửi chút sắc màu còn lưu giữ Cho gió, cho mây, cho hàng cây năm ấy Để tan như chưa từng có bao giờ.

Em trưởng thành rồi thì anh không ở đây nữa

Em trưởng thành rồi thì anh không ở đây nữa

Anh nợ em một lời hứa còn cậu ấy nợ em cả khung trời mùa hạ. Nhật Bản rất xinh đẹp nhưng nó lại lấy đi của em quá nhiều thứ. Lấy đi cậu ấy rồi lại cướp đi cả anh. Anh là người mang ấm áp xua đi mùa đông lạnh giá, người mang chút mưa vơi đi cái nắng mùa hạ. Vậy mà sau này em liền biết mang ô khi mưa đến, mặc ấm khi gió đông về. Anh nói thử xem có phải em trưởng thành rồi không, trưởng thành liền có chút cô đơn.

Đà Lạt tôi yêu

Đà Lạt tôi yêu

Đà Lạt giờ đây tuy có đông đúc, tấp nập và hiện đại hơn xưa nhưng “chất” Đà Lạt vẫn sẽ nằm lại nơi này. Đà Lạt tôi yêu vẫn mơ mộng và đẹp nao lòng như ngày nào, vẻ đẹp ấy vẫn chẳng có gì đổi thay.

Sống ở đời, càng đơn giản, càng giàu có: 7 chìa khoá của cảnh giới an nhiên, đầy đủ

Sống ở đời, càng đơn giản, càng giàu có: 7 chìa khoá của cảnh giới an nhiên, đầy đủ

Sống một cuộc sống đơn giản nghĩa là rút lui để bạn có không gian để thở; là làm ít hơn, bởi lẽ bạn nhận ra rằng có nhiều hơn và làm nhiều hơn không khiến bạn cảm thấy hạnh phúc; là tìm kiếm niềm vui trong những điều đơn giản và hài lòng với sự cô đơn, yên tĩnh, chiêm nghiệm và tận hưởng mỗi một khoảnh khắc. Tôi đã học được một số bài học quan trọng để sống một cuộc sống đơn giản, và tôi nghĩ rằng tôi sẽ chia sẻ một vài bài học với bạn.

An - Sống như những hạt đậu đỏ

An - Sống như những hạt đậu đỏ

Có cần thiết phải đi qua hết những khổ đau, cay đắng trong đời để nhìn cuộc sống bao dung hơn không?

Chờ nhau ở kiếp sau

Chờ nhau ở kiếp sau

Nhưng anh à, cuộc tình nào cũng dứt Hết kiếp này ta lại chẳng nhớ nhau Canh mạnh bà sao cho ta như ước Thôi thì đành hẹn ở kiếp sau.

back to top