Cất nỗi buồn vào những cơn mưa
2020-03-19 01:25
Tác giả:
Café đắng
blogradio.vn - có những ngày trời mưa, tôi lặng lẽ lục tìm và mở ra những nỗi buồn sâu kín đã được gói gọn và cất giấu trong một góc tối nơi tim.
***
Tôi thích mưa, thích màu trời ảm đạm, thích cái buồn man mác và ẩm ướt. Vào những ngày mưa phùn trong cái không khí lạnh của mùa đông Hà Nội tôi thích ngồi cuộn mình trong chăn, đưa mắt nhìn mưa và nhâm nhi tách cà phê nghi ngút khói. Đối với tôi, đó là hạnh phúc. Tôi không phải là một cô nàng lãng mạn nhiều mộng mơ, chỉ là những bộn bề trong cuộc sống khiến tôi thèm khát cái cảm giác tĩnh lặng một mình. Cứ nhẹ nhàng và bình yên như vậy, không cần để ý đến thời gian, không cần để tâm đến những nỗi lo về cơm, áo, gạo, tiền, cứ để mặc cho tâm hồn nhảy nhót theo những hạt mưa. Một cảm giác thư thái đến kỳ lạ.
Thú thực thì tôi không mong cuộc sống của mình cứ mãi phẳng lặng và yên ả bởi tôi sợ êm đềm sẽ nuông chiều cái sự lười biếng và yếu đuối của bản thân. Và hơn cả là tôi sợ sự nhàm chán. Bởi nếu không có những nốt thăng trầm khác biệt sao có thể có được một bản nhạc thu hút, nếu không có những ngày giông bão sao chúng ta biết quý trọng những khoảnh khắc yên bình? Vậy nên mặc dù những khó khăn và trở ngại cứ hành tôi lên xuống, vần tôi mệt lả thì tôi vẫn luôn hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Tôi là một người thích hoài niệm. Một người luôn thích cất giấu những nỗi niềm trong những ngăn tủ lộn xộn đặt sâu trong trái tim. Không phải tôi giỏi che giấu cảm xúc, cũng không phải chưa từng nghĩ đến chuyện tâm sự, chia sẻ với người thân, chỉ là có những nỗi buồn không biết phải nói ra thế nào bởi ngay bản thân tôi cũng chẳng thể gọi tên chúng. Vậy nên tôi xếp chúng lại, gói vào và cất đi, để rồi vào những ngày trời mưa tôi lặng lẽ lục tìm và mở ra những nỗi buồn sâu kín đã được gói gọn và cất giấu trong một góc tối nơi tim.
Những ngày như thế, tôi cho phép bản thân mình được yếu đuối, được tiếc nuối, được nhung nhớ về những điều đã qua. Về những ngày tuổi thơ đẹp đẽ, dữ dội mà tôi không bao giờ còn quay lại được nữa, về những chiếc vòng tay đã vỡ tan, những đôi giày bị rách, những chiếc bánh tôi lỡ tay đánh rơi và những người đã rời xa tôi mãi mãi... Tôi đã đọc được ở đâu đó rằng bất kỳ sự xuất hiện nào trong cuộc sống này đều có liên kết bởi một chữ duyên.

Có những người họ xuất hiện trong cuộc đời chúng ta để đem lại ánh sáng và hạnh phúc, cũng có những người ngang qua để lại cho chúng ta những vấn vương, và có cả những người bước đến rồi ra đi để lại trong chúng ta sự giày vò và thương tổn. Nhưng cho dù thế nào, sự xuất hiện của họ luôn mang đến cho chúng ta một món quà. Đó, là những bài học. Và có lẽ chúng ta nên học cách trân quý nó. Vì dù muốn hay không, thì đó cũng là những món quà chúng ta bắt buộc phải nhận. Thay vì cứ khó chịu và than vãn về nó sao không mỉm cười cầm lấy rồi cất đi? Vì rất có thể sớm muộn sẽ có lúc phải dùng đến.
Vậy đấy, cuộc đời vốn sóng gió, vồ vập lại dạy cho tôi bài học về sự an nhiên. Nếu như quá khứ và tương lai chẳng thể thay đổi và điều khiển theo những gì mà chúng ta mong muốn, vậy thì hãy vững bước ở hiện tại, việc còn lại hãy để số phận lo. Nói như vậy không có nghĩa chúng ta sẽ ngồi yên, để mặc bản thân mình buông trôi theo dòng chảy của thời gian, theo guồng quay của bánh xe số phận, mà chỉ là biết đã trước những khó khăn hay thử thách trước sau gì cũng sẽ đến, thay vì tránh né sao không thử đón nhận nó một cách nhẹ nhàng hơn?

Khi mà lý trí chẳng thể giúp chúng ta giải quyết mọi việc, vậy thì để con tim dẫn lối phải chăng cũng là một lựa chọn không tồi? Vậy nên, thay vì dành thời gian để chống trọi với những nỗi buồn tôi học cách giữ gìn nó và dùng nó như một liều thuốc chữa lành tâm hồn. Cho đến tận bây giờ tôi mới bắt đầu biết cách để yêu thương bản thân. Và điều này thực sự rất quan trọng vì suy cho cùng tình yêu bản thân là thứ tình yêu đầu tiên mà chúng ta phải nuôi dưỡng trước khi có thể bắt đầu yêu thương bất kỳ ai.
© Café Đắng – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Buông bỏ những thứ không thuộc về mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








