Dù có đi đâu cũng sẽ quay về
2024-09-16 16:10
Tác giả:
Bà tám siêu cấp
blogradio.vn - Tôi đã đôi lần hỏi tại sao mẹ không từ bỏ tôi. Nhưng mẹ đều nói mọi người đã từ chối sự ra đời của tôi đến mẹ cũng vậy thì tôi sẽ ra sao. Thế nên, mẹ không đành lòng làm vậy.
***
Tôi vốn không may mắn như bao người khác được sống bên cạnh ông bà. Bởi từ khi tôi được sinh ra và lớn lên đã không có ông bà bên cạnh và chẳng hề biết mặt mũi họ như thế nào cả. Nhiều lúc tôi tủi thân và khóc thèm cảm giác được có ông bà bên cạnh tôi để tâm sự thủ thỉ mọi chuyện trên đời nhưng chỉ có mình tôi với mẹ. Chỉ vì tôi là một đứa trẻ sinh ra không được sự thừa nhận của ba và ông bà nội ngoại.
Lúc mẹ đến với ba là khi mẹ vừa tròn mười tám tuổi, cũng là lứa tuổi đẹp nhất của người con gái. Ấy vậy mà vì chưa từng bước chân vào đời nên mẹ trót mang thai ngoài ý muốn. Để khi ba chối bỏ trách nhiệm và chỉ một mình mẹ âm thầm chịu đựng tất cả mọi chuyện xảy ra. Thật ra, mẹ cũng không biết lấy tư cách gì để bắt ba phải chịu trách nhiệm với mẹ bởi vì ba và mẹ vẫn chưa có gì để tin tưởng tuyệt đối vào nhau. Theo lời ba nói thì mọi chuyện đều do sự tự nguyện của mẹ mà ra. Ông bà ngoại vì bị hàng xóm láng giềng cười chê nên từ mặt mẹ. Và mẹ quyết định rời quê đi xứ khác để sinh tôi ra.
Tôi đã đôi lần hỏi tại sao mẹ không từ bỏ tôi. Nhưng mẹ đều nói mọi người đã từ chối sự ra đời của tôi đến mẹ cũng vậy thì tôi sẽ ra sao. Thế nên, mẹ không đành lòng làm vậy. Tôi nhớ năm lớp ba khi cô giáo giao bài tập về miêu tả ông bà mà mình thương yêu, tôi chẳng biết nên viết gì bởi trong kí ức của tôi chưa từng gặp họ, tôi không biết hình dung họ ra làm sao. Thay vì căm hận thì tôi không hiểu sao tôi luôn muốn gặp họ một lần. Tôi chưa từng oán hận ba vì tôi nghĩ dù sao ngày ấy ông cũng mới mười chín tuổi. Cái tuổi còn quá trẻ để chưa đủ trưởng thành có thể làm tròn trách nhiệm làm chồng và làm cha như thế nào.
Mẹ luôn khuyên tôi không nên oán trách bất cứ ai. Và mẹ mong đến một lúc nào đó con sẽ quay về tìm lại họ. Dẫu sao, họ cũng là người thân của tôi. Trong lòng tôi đã hứa sẽ thực hiện theo tâm nguyện của mẹ nên sau khi mẹ mất đi, tôi cố gắng tìm mọi thông tin và quay về chốn cũ tìm lại họ. Đến khi tôi gặp lại thì ông bà ngoại và ông bà nội đã không còn nữa. Bao năm qua, họ luôn hối hận và tìm kiếm mẹ con tôi khắp nơi nhưng vẫn không có kết quả gì. Lá thư xin lỗi mà họ để lại cũng không hi vọng rằng sẽ có một ngày được trao tận tay cho tôi. Tôi cứ tưởng ba tôi đã có gia đình mới và quên đi sự tồn tại của mẹ con rồi. Nhưng không, ông vẫn sống một mình và chờ đợi một ngày mẹ con tôi quay về. Giờ thì đã quá muộn để thay đổi bất cứ gì nữa. Vì thế, người còn sống nên nghĩ cho hiện tại và tương lai phía trước. Những tổn thương và sự hối hận của quá khứ hãy để chúng ngủ yên theo thời gian. Dù thật sự tôi vẫn chưa thể mở lòng với ba được nhưng tôi tin thời gian sẽ giúp tôi và ba hiểu nhau nhiều hơn, để mẹ nơi phương xa cười mãn nguyện và hạnh phúc.
Bạn hãy sống và làm tất cả gì bạn có thể. Đừng để mai này khi mọi chuyện đã qua rồi có hối hận để quay ngược thời gian để sửa chữa lại cũng không được nữa. Chúng ta chỉ một lần được sống nên hãy sống làm sao khi chúng ta rời khỏi thế gian này không phải tiếc nuối bất cứ điều gì chưa làm được hay còn dang dở.
© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cứ Dũng Cảm Buông Tay Thôi | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh
Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?