Điều anh giấu kín
2024-06-18 12:04
Tác giả:
Blog Radio: Sau khi có được chút tiền tài, anh ra sức tìm cô, và sau mười năm trời cuối cùng anh cũng tìm được. Anh không có quá nhiều tiền để có thể cho cô một sân khấu lớn nhưng anh cũng tạo cho cô một sân khấu nhỏ của riêng mình để cô có thể hát như thuở xưa cô mơ ước. Cuối cùng anh cũng có thể ở bên, người anh đã yêu suốt mười mấy năm trời, và bằng chính đôi tay của mình, đưa người ta đi tìm hạnh phúc.
***
Cô đốt một điếu thuốc rồi rít một hơi thật sâu, tiếng rít làm cho màn đêm yên tĩnh bỗng như bị xé toạc bởi thanh âm nặng nề của khói thuốc. Anh đang ngồi đối diện khẽ đặt ly rượu vang đã uống quá nửa của mình xuống, tiến lại gần cô, giật lấy điếu thuốc rồi dụi nhanh chóng vào chiếc gạt tàn.
- Anh đã nói với em hút thuốc nhiều sẽ không tốt cho cổ họng.
Cô phì cười lại chỗ anh đứng vừa nãy nốc cạn ly vang anh đang uống dở. Nhanh chóng mặt cô chuyển sang ửng hồng nhưng anh biết chỉ nhiêu đó không làm cô say được, có chăng chỉ làm cô thêm nét đẹp có phần kiêu sa quyến rũ. Vừa chợt như nhớ lại điều gì đó, giọng nói mê hoặc kéo anh trở về với thực tại:
- Trông anh lo cho “đào kép” của anh chưa kìa.
- Đừng gọi mình như thế !
- Anh là ông bầu, em là ca sĩ của anh. Thế còn gọi là gì khác? - Rồi cô bật cười khi nhìn thấy bộ mặt có vẻ như nghiêm trọng của anh - Được rồi, ông chủ, em hiểu “giọng hát” là kế sinh nhai của em mà.
Bảy năm trước, cô gặp anh tại bến xe. Cô sinh viên vừa mới ra trường đã bị xã hội vùi dập không thương tiếc lúc đó chỉ có một sự lựa chọn là về với quê cũ. Nhớ về ngày ấy cô đưa tay bất giác vờ như có điếu thuốc để rít lấy một hơi. Ngày mưa hôm ấy cũng hệt như bây giờ làm cô nhớ lại chuyện cũ. Khi ấy một người đàn ông với vẻ ngoài bóng bẩy, giữa trời mưa mà mặc comple đi xuyên qua những vũng nước bùn trong bến xe và tới đưa cho cô một chiếc dù. “ Đi với tôi không?”
- Anh biết không, nhìn anh khi ấy như mấy kẻ dụ dỗ vị thành niên.
Anh chỉnh lại váy áo cho cô, đưa tay đẩy cái trâm cài sâu vào trong cái búi tóc mà cô vừa búi, nhẹ nhàng nâng tay cô:
- Đi thôi, khán giả đang đợi.
Anh là chủ một phòng trà nhỏ ở thành phố. Tuy nói là nhỏ nhưng kinh doanh cũng khấm khá, đủ mọi thành phần cũng hay lui tới. Sau khi nhận cô về anh cho cô đứng hát mỗi đêm, cô cũng thi thoảng nghe nhân viên bảo nhau chỉ từ khi có cô phòng trà chỉ mỗi cô độc diễn, cứ như sân khấu này được dành sẵn cho cô. Cô chỉ bật cười, cô tin vào cái duyên, và đôi khi cô còn tự tin vào bản thân nữa, chứ anh và cô lần đầu tiên gặp là tại bến xe năm ấy. Anh là một người đàn ông ít nói và lạnh lùng, anh cũng là một ông chủ rất nghiêm khắc. Mọi nhân viên ở phòng trà này đều không được phép làm sai gì dù chỉ là một việc nhỏ, họ có thể được tip cao và cũng có thể bị nghỉ việc, kể cả cô. Nhưng suốt bảy năm ở cạnh anh, cô dần hiểu được đằng sau vẻ lạnh lùng của người đàn ông kia là một trái tim ấm áp, ít nhất là với cô.
Cô bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay của mọi người, anh đã chờ sẵn trên những bậc thang bước xuống hậu trường đưa tay đỡ lấy. Cô chợt nhớ anh bartender có lần chọc cô : “ Nếu ông chủ không yêu cô thì chỉ có thể là lợi dụng cô. Vì lòng tốt ông chủ dành cho cô nó quá nhiều.” Thẳng nhưng thật. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ anh yêu cô, đơn giản vì cô là nhân tố thu hút khách của quán. Những ngày đầu khi mới về, cô hấp dẫn những người khách bởi giọng ca non nớt và vẻ ngoài ngây thơ. Lâu dần khi cuộc đời bắt đầu là những đêm tối và sự trưởng thành dần hình thành theo thời gian, nhận thức của một thế giới về đêm trong cô mỗi rõ rệt, cô bị buộc phải trưởng thành. Anh vẫn bảo vệ cô nhưng anh không thể ngăn cô “lớn”. Và thay vào đó là giọng ca mỗi đêm của một người trưởng thành với phấn son và áo váy lả lướt.
Cô cũng yêu. Anh chưa bao giờ ngăn cô yêu. Xét cho cùng những khán giả ở đây cũng không đến mức yêu thích cô đến độ không để cô thuộc về riêng ai. Họ chỉ cần giọng ca của cô khi đêm xuống, như an ủi một điều gì đó xô bồ giữa dòng đời. Anh cũng không góp ý cuộc đời cô nhưng khi thấy một người có thể không tốt thì anh chỉ nói rất ngắn gọn.
- Người này, không được.
- Anh lại điều tra rồi sao?
Cô hiểu anh bảo vệ cô theo cách của riêng anh. Bằng một cách nào đó thực mỗi người đàn ông đi qua đời cô đều được anh điều tra qua một lần. Anh không chấp nhận cô qua lại với người đã có gia đình hoặc thành phần bất hảo. Có thể không hoàn hảo nhưng không được thiếu thiện lương.
- Anh đang muốn em tìm một người đàn ông trái ngược anh đúng không? Đôi lúc em không hiểu anh thích em hay ghét em nữa.
Cô hiểu mỗi khi cô nói đến vấn đề này là anh sẽ im lặng. Xét cho cùng, cô là con chim hoàng yến mà anh nuôi, anh có quyền không để báu vật của mình bị tổn hại. Nếu hai người gặp nhau ở một hoàn cảnh khác, nếu không phải cô thành công và mang đến doanh thu cho anh như hiện tại, có lẽ cô đã nghĩ rằng anh có tình cảm với cô.
Cách đây hơn ba năm cũng là lúc cô bắt đầu tìm tới rượu và thuốc lá trong một lần cô về quê ba cô đã đuổi cô ra khỏi nhà. Vì ở quê cái mác hát phòng trà cứ được thổi phồng lên vô căn cứ với đủ điều tiếng. Khi ấy, cô tìm quên bằng những thứ độc hại ấy, khi anh tìm đến nhà cô, cô đã xin nghỉ mấy ngày liền, mọi thứ nồng nặc mùi của cồn và khói. Anh chỉ nói:
- Anh không phải gia đình em để cấm em làm điều em muốn. Nhưng anh cần em biết hạn chế, chỉ cần em để giọng của em bị tổn hại, anh sẽ đuổi em đi khỏi chỗ anh.
Nghe có vẻ phũ phàng nhưng đúng là chỉ trừ những ngày được nghỉ, hiếm hoi lắm cô mới cần đến những thứ ấy an ủi cuộc sống vốn phũ phàng của mình. Từ chốc ấy, anh như gia đình cô, Tết cô không còn về quê nữa, chỉ gửi tiền về cho gia đình. Gia đình cô quá khó khăn để từ chối tiền cô gửi, miễn là cô không về làm họ xấu hổ. Từ năm ấy Tết anh cũng không về nhà, được hỏi thì anh chỉ nói : “ Kinh doanh tết rất có lời.” Thế là Tết cô vẫn đi hát, và anh, vẫn là một ông chủ với danh nghĩa ở lại phố không về quê chỉ vì để kiếm lời.

Thi thoảng cô bắt gặp ánh mắt anh nhìn cô chăm chú. Cô lại mỉm cười rất nhẹ : “ Em giống người con gái ấy lắm sao?” . Hầu như nhân viên ở đây ai cũng biết ông chủ rất nặng lòng với một mối tình mà anh đã phải từ dễ hơn mười chín năm về trước. Và họ nghe bạn thân ông chủ, người vẫn hay lui tới quán nói rằng người con gái ấy giống cô. Đó là mối tình đầu, nghe đâu đã cứu vớt đời anh. “ Đó là chuyện riêng của tôi.” Thậm chí, lúc đầu, khi cô nhận ra tình cảm mình với anh, cô còn cảm thấy có chút xót xa, lâu dần cô cũng dần quen, cô còn nghĩ giá như, giá như anh nhận lầm luôn là cô có phải tốt hơn không?
Bây giờ cô đã ba mươi, cũng là lúc hợp đồng bảy năm của cô và anh cũng hết. Ở ngày cuối cùng của hợp đồng, cô bình thản nói với anh:
- Tháng tới, em cưới. Anh có đi không? Người ấy hợp ý anh chứ?
Anh hơi chần chừ, như đã biết người cô đang qua lại anh đã điều tra. Anh khẽ gật nhẹ đầu... Ngày cô cưới, anh thay cha cô dắt cô vào lễ đường, trao tay cho chú rể. Xét cho cùng khi tất cả chối bỏ cô, anh là người đàn ông duy nhất quan trọng với cô lúc này. Anh làm đầy đủ vai trò của một người cha, người anh và món quà cưới anh dành tặng cô là tiền lương suốt bảy năm của cô, dù những năm ấy cô luôn nhận đủ.
Chiếc xe hoa lăn bánh đi thật xa, người bạn thân đặt tay lên vai anh ra chiều tiếc rẻ:
- Cuối cùng thì mày vẫn không nói với em ấy. Thằng đó hơn mày chỗ nào?
- Người ấy... trong sạch.
***
Khi anh mười lăm tuổi, vì sinh trưởng trong một gia đình có người cha suốt ngày nhậu nhẹt còn mẹ bỏ đi từ sớm nên không được nuôi dạy tử tế. Anh lớn lên trong đòn roi cuả cha và cũng bỏ học từ sớm, vì thiếu ăn nên thậm chí còn lăn lộn ra đường từ sớm, sa vào phường trộm cắp. Dường như cuộc sống đã được định sẵn là đi theo con đường tệ nạn của cha. Năm ấy sau một trận đòn roi lại dưới cơn mưa nặng hạt, cả người anh tê dại ngủ gục tại bến xe. Xã hội dường như đánh rơi tình người không ai quan tâm đến một đứa trẻ đang gục ngã bên vệ đường đang đói khát thều thào. Một bàn tay bé nhỏ đã tới đỡ anh dậy, đưa cho anh chiếc bánh mì đang gặm dở nói với anh:
- Anh ăn đỡ mẩu bánh này nha, em ăn một nửa rồi, em không có tiền mua anh cái mới nhưng yên tâm em ăn sạch sẽ lắm.
Sau này hỏi mới biết đó là con gái của một người lơ xe nên hay theo ba tới bến xe để đi làm. Rồi kể từ đó anh vẫn hay lui tới bến xe và gặp gỡ cô gái nhỏ, hai người bắt đầu nói chuyện và an ủi cuộc đời nhau. Anh vẫn còn nhớ ước mơ lớn nhất cô gái nhỏ nói với anh là muốn được làm ca sĩ…
Bẵng đi ít lâu, người cha mất việc, cô gái phải theo cha về quê với những dòng liên lạc ngắn ngủi. Khi đó, để có động lực có thể gặp lại cô, anh không ngừng nỗ lực làm đủ mọi nghề, gặp vận gặp thời mở được một phòng trà nhỏ nhưng đánh đổi là phải mất mát rất nhiều thứ, kể cả sự lương thiện. Sau khi có được chút tiền tài, anh ra sức tìm cô, và sau mười năm trời cuối cùng anh cũng tìm được. Anh không có quá nhiều tiền để có thể cho cô một sân khấu lớn nhưng anh cũng tạo cho cô một sân khấu nhỏ của riêng mình để cô có thể hát như thuở xưa cô mơ ước.
Cuối cùng anh cũng có thể ở bên, người anh đã yêu suốt mười mấy năm trời, và bằng chính đôi tay của mình, đưa người ta đi tìm hạnh phúc.
@Blog Radio - Lê Hứa Huyền Trân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

