Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

2020-03-10 09:33

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

 

blogradio.vn - Có người dành cả đời mình chỉ để tìm kiếm một tình yêu đích thực. Có người chỉ mới quen vài ba câu đã vội vã yêu nhau. Tình yêu vốn dĩ là một thứ tình cảm kì lạ của con người, vừa lung linh vừa khó đoán. Chỉ cần bạn có thể chờ được đến lúc ấy, bạn sẽ biết rằng hóa ra hạnh phúc là đúng người đúng thời điểm.

***

Người đến trễ cũng không sao cả vì mọi sự chờ đợi đều xứng đáng (Ngược Gió)

Tôi dám chắc rằng trong số các bạn, có không ít người rơi vào trường hợp thế này: Người bạn thích không thích bạn, người thích bạn thì bạn lại không thích. Thế nên, bạn mãi vẫn cô đơn, cứ thế một mình chứ không lựa chọn tạm bợ. Ai đó hỏi rằng bạn đã từng đó tuổi rồi, chẳng lẽ đến một mối tình cũng không thể tìm ra sao? Bạn chỉ có thể mỉm cười bất lực, đúng thật, không phải vì bạn không cố gắng, mà là không cách nào tìm ra được. Lại có người nói, nhiều người thích bạn như thế, sao không chọn một người tốt nhất rồi cùng người ấy trải nghiệm cảm giác yêu đương đi, biết đâu lại hợp. Bạn nói, bạn không muốn thử, chẳng có ai tốt cả. Đúng vậy, không phải người đó có gì không tốt, mà là vì bạn không có cảm giác với đối phương, nhìn thế nào cũng không phải người thích hợp.

Có thể trong quan điểm của một vài người, tình yêu là một phép thử, nhưng tôi không cách nào miễn cưỡng ép bản thân mình thử với một người mình không yêu. Có rất nhiều chuyện trên đời này tôi không cách nào làm chủ được, nhưng riêng chuyện yêu đương kết hôn, phải là do chính tôi muốn vậy.

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

Tôi nghĩ, tình yêu cũng giống như khi bạn mua một đôi giày. Để chọn thử đôi giày đó, trước tiên, bạn phải thích nó. Khi đã mua về rồi, dù đôi giày đó đi không được êm chân cho lắm, thỉnh thoảng lại làm bạn đau, vậy nhưng bạn cũng vẫn sẽ mỉm cười chấp nhận thôi, ai bảo bạn lại nhìn trúng nó chứ. Thế nhưng, đôi khi sẽ có vài trường hợp, rằng dù không thích đôi giày đó lắm thì bạn vẫn miễn cưỡng thử, lúc lên chân lại hợp với bạn đến không ngờ, đi thử vài bước cũng thấy rất thoải mái, vậy là bạn mua về. Nhưng mệnh đề quan trọng là, không phải tôi tuỳ tiện thử nó, mà là tôi đã có cảm tình với nó một chút nào đó rồi.

Vậy nên, tôi nghĩ, cảm xúc trong tình yêu luôn rất quan trọng. Tôi không cần biết cảm xúc nhiều hay ít, tôi chỉ biết rằng, tôi có lý do để vì một người mà cố gắng. Vì yêu, trong lòng tôi sẽ chỉ có duy nhất người ấy thôi, tôi sẽ bỏ qua những lần người ấy làm tôi buồn bã, tôi sẽ vẫn vui vẻ nếu người ấy gửi lại tôi một lời xin lỗi, hay thậm chí dù người có khiến tôi phải khóc thì tôi vẫn có lý do gạt nước mắt để tiếp tục. Vì yêu, tôi có thể tự hào nói với cả thế giới rằng đó là người yêu của tôi, tôi yêu người ấy và người ấy cũng yêu tôi, chúng tôi là hai linh hồn bình đẳng nhưng cũng vô cùng hoà hợp.

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

Tôi không dám bước vào một mối quan hệ với một người mình không yêu. Bởi vì tôi biết chắc rằng, tôi sẽ có hàng vạn lý do để rời bỏ người ấy. Tôi không thể chấp nhận những điểm xấu của người đó, dù người đó có đối tốt với tôi đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần một lần sai, tất cả sẽ sụp đổ. Như vậy đối với đối phương thực sự rất không công bằng.

Tôi từng nghe rất nhiều người khuyên, nói rằng nếu yêu, nhất định phải ở bên người yêu mình, đừng chọn người mình yêu; nếu kết hôn, càng phải chọn người yêu mình. Tôi biết quan điểm ấy là đúng. Thậm chí, tôi đã gặp vô số người nói với tôi rằng, ngay cả khi họ đã kết hôn, họ cũng không biết rõ rằng mình có yêu người kia không, nhưng rồi họ vẫn sống hạnh phúc và vui vẻ, được bảo bọc trong cái gọi là tình yêu.

Tôi luôn cố gắng tiếp nhận quan điểm đó, nhưng lại không có cách nào thực hành. Tôi luôn cho rằng chẳng có ai yêu tôi nhiều như thế, mà dẫu có gặp được người đó thì tôi cũng không cách nào miễn cưỡng bản thân mình. Bởi thế gian này có vô số những thứ không công bằng, duy chỉ có tình yêu là ngoại lệ. Nếu một tình yêu phải đem ra cân đo đong đếm, ai yêu ai nhiều hơn, ai vì ai hi sinh những gì nếu cán cân tình yêu lệch hẳn về một phía, một bên ra sức cho đi còn một bên chỉ biết hưởng thụ, thì thật lòng mà nói, với tôi, tình yêu đó là vô nghĩa.

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

Đời người rất ngắn, phải sống cùng người mình yêu mới gọi là hạnh phúc. Tôi chỉ có duy nhất một mong cầu, rằng lúc tôi thật tâm yêu người đó, cũng vừa khéo là lúc người đó hết lòng yêu thương tôi. Dù người đến trễ cũng không sao cả, trong quãng thời gian đó, tôi sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân để dành tặng cho người tôi yêu một tôi tốt đẹp nhất. Tôi tin rằng, mọi sự chờ đợi đều là xứng đáng.

Anh là cơn mưa tới làm dịu êm một tâm hồn đã khô (Thanh Thanh Tú)

Có ai từng đi qua tổn thương mà dám vội vàng đánh cược trái tim mình để chấp nhận đau thêm lần nữa?

Không giống như những người tìm đến tình yêu mới như một cách hiển nhiên để nhanh quên đi hình bóng cũ; em muốn tôn trọng người đến sau bằng cách để chính mình vượt qua quá khứ, để trọn vẹn đón lấy yêu thương lần nữa khi đã sẵn sàng yêu và được yêu. Em học cách tự trân quý bản thân để bù đắp cho những tháng ngày thương tổn; em dành thời gian cho chính mình nhiều hơn, cho gia đình, bè bạn và cho cả những mối quan hệ thân quen từng bị sao nhãng; em hài lòng với cuộc sống một mình êm ả, nhẹ nhàng và đầy đủ. Dường như em đã hoàn toàn ẩn náu an yên sau vỏ bọc kiên cường và mạnh mẽ, cho đến ngày gặp anh!

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

Đó là một sáng chủ nhật giữa mùa thu Hà Nội, tiết trời ngọt ngào đến nỗi một trái tim cô đơn cũng muốn cất tiếng ca rộn ràng theo từng nhịp nắng. Cuộc hẹn đầu tiên bao giờ cũng khiến con người ta hồi hộp mong chờ. Em – giống như một mảnh đất tâm hồn bấy lâu cằn cỗi nhưng gieo đầy những hạt mầm nhỏ xinh. Và, anh – tựa như cơn mưa đầu mùa ghé tới, làm dịu những cằn khô và tưới mát cho những mầm xanh hé nụ.

Người ta thường nói, thu Hà Nội là cái khoảng thời gian đẹp nhất để bắt đầu những tháng ngày hò hẹn. Và em, sau chừng ấy thời gian thu mình đầy thận trọng trước mọi mối quan hệ mới, cũng đã đến lúc mở cửa trái tim để đón những ánh nắng tươi màu. Có lẽ, đúng người - đúng thời điểm là như thế chăng!

Dường như, chưa bao giờ em mở lòng dễ dàng đến thế với một người xa lạ. Cũng như, chưa bao giờ em có thể hồn nhiên dựa vào rồi ngủ một cách ngon lành đến thế trên bờ vai một chàng trai chưa nhiều thân thiết.

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

Kì lạ, ở bên cạnh anh quá đỗi nhẹ nhàng!

Vẫn là một sáng mùa thu, anh đưa em qua những con phố quen thuộc của Thủ đô - những con phố mà từ lâu em chẳng thiết tha đi dạo một mình - những con phố đã từng gắn bó với em của một thời ngây dại, nay cạnh bên anh bỗng thấy tươi mới vô cùng.

Vẫn là những bữa trưa thường nhật của một cô gái văn phòng, nay có thêm anh đón đưa và trò chuyện. Em chẳng hay mình đã phá vỡ cái nguyên tắc “trưa chỉ để ăn và ngủ” từ khi nào. Dường như, em đã bắt đầu hình thành một thói quen mới khi cứ đến 12h lại đến bên khung cửa sổ, nhìn xuống sảnh xem anh đã đến chưa rồi bất giác mỉm cười khi nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.

Vẫn là những lần hẹn nhau bất chợt đi xem phim, lần nào đến rạp cũng chỉ còn duy nhất một cặp vé. Em cứ nghĩ đấy là định mệnh. Ngỡ như hai đứa mình là những lựa chọn cuối cùng của nhau. Và em thấy vui vì điều đó.

Đến cuối cùng chỉ cần gặp đúng người thì mọi sự chờ đợi của bạn đều xứng đáng (Love Radio)

Và vẫn đấy một buổi tối gió nhẹ hây hây thoảng đưa hương hoa sữa, anh nắm tay em dạo bước nơi ngõ nhỏ. Em không nhớ nổi là từ lúc nào, phải lâu lắm rồi cứ bộn bề với công việc, ngổn ngang những chất chứa trong lòng và mải mê chạy đua giữa dòng đời nghiệt ngã; chỉ đến khi đi cạnh anh, em mới có cảm giác yên bình đến lạ. Cô gái ngày qua ngày tự lập và cứng cỏi nay bỗng nhiên muốn được trở nên yếu mềm trong vòng tay anh.

Anh xuất hiện trong cuộc đời em đầy bất ngờ mà ngỡ như đã thân quen từ trước. Anh đưa em qua những miền cảm xúc đẹp tươi và êm ả. Anh dịu dàng như một cơn mưa xuân mới mẻ, mang đến vùng đất của em những giọt nước ngọt lành. Và cứ thế, những hạt mầm yêu thương nơi mảnh đất ấy cứ ngày một lớn lên, tươi xanh và hạnh phúc.

Cảm ơn anh đã là cơn mưa tới, làm dịu êm một tâm hồn đã khô!

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Anh còn nợ em một lời xin lỗi

 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Tình cảm của con người cũng như hoa trong gương như trăng dưới nước phút chốc thành mây. Nếu chọn người mình yêu thì mệt mỏi trong lòng nhưng hạnh phúc trong tim. Còn chọn người yêu mình thì vĩnh viễn phụ đi trái tim của họ.

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Mùa hạ ấy, tôi đánh mất chính tôi, cũng buông tay những kí ức đẹp nhất của chúng ta. Mà ngay cả lời nói cuối cùng muốn dành cho cậu cũng đã bị cái chói chang của ngày hạ ấy chôn vùi. Tất cả mọi thứ, vĩnh viễn biến mất sau ngày hạ năm ấy.

back to top