Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

2020-02-25 10:25

Tác giả: Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Cuộc đời thay đổi, con người đổi thay. Anh đã chẳng còn là chàng trai bồng bột, nông nổi nữa. Em cũng chẳng còn là cô gái ngây thơ, dại khờ nữa. Chúng ta đã để lỡ nhau, để lỡ mất một nhịp của con tim để rồi phải nuối tiếc cả một đời.

***

Bạn thân mến Cuộc đời dài rộng, lòng người nông sâu và sự chia ly thì vẫn hiển hiện trong từng thời khắc đồng hồ chuyển dịch. Trái đất tuy tròn nhưng lòng người góc cạnh. Thời gian trôi, không gì là mãi mãi. Người tìm kẻ hờ, người buông kẻ nắm, hạnh phúc nơi đâu? Là duyên hay nợ, là đợi hay rời cứ chờ rồi sẽ đến. Vội vã yêu nhau vội vã rời...yêu thương một người luôn là thế. Người ta có nhau thì khó, chứ lạc mất nhau lại quá dễ dàng.Sau đây mời các bạn lắng nghe bài viết:

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em của tác giả (Strong Will)

Cuộc đời thay đổi, con người đổi thay. Anh đã chẳng còn là chàng trai bồng bột, nông nổi nữa. Em cũng chẳng còn là cô gái ngây thơ, dại khờ nữa. Chúng ta đã để lỡ nhau, để lỡ mất một nhịp của con tim để rồi phải nuối tiếc cả một đời.

Ngoảnh lại, anh biết, điều anh cần nhất vẫn là em. Nhưng tuổi trẻ của anh quá ngông cuồng nên chẳng kịp nhận ra người yêu anh đã phải trải qua thanh xuân với bao bơ vơ, trống trải.

Anh đã nghĩ, em sẽ luôn ở đó, chờ anh dù anh có lạc lối ở phương nào đi chẳng nữa, em sẽ vẫn đứng yên đó chờ anh về. Phải chăng chính vì vậy mà anh quên mất, đời người con gái như bông hoa, hoa còn có lúc tàn lụi và người cũng héo mòn đi vì đợi chờ. Chỉ vì mải chạy theo những hoài bão, những ước mơ tuổi trẻ của mình mà để lỡ mất em, để lỡ mất tình yêu mà đến tận mãi sau này anh vẫn chẳng thể nào tìm lại được.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em

Tuổi trẻ của anh là những năm tháng anh chạy theo đam mê. Anh bỏ những ràng buộc, bỏ những mối quan hệ cũ, xách ba lô lên và về với biển đảo. Dù biết em vẫn luôn yêu anh nhưng lại chẳng hề biết đó là khoảng thời gian em cần anh nhất.

Anh muốn cống hiến hết mình cho Tổ Quốc và cũng muốn rèn luyện bản thân, vậy nên anh lên đường theo tiếng gọi của lí trí mà bỏ quên những xúc cảm của con tim, bỏ quên em. Anh chưa từng hối hận vì quyết định đó, nhưng anh lại nuối tiếc. Giá như ngày đó anh có thể chia sẻ với em, cho em một niềm tin vững chãi hơn thì chắc giờ anh đã không phải ngồi đây với một miền kí ức chẳng thể chạm tay đến. Giá như ngày đó anh chậm lại một chút, bớt ngông cuồng đi một chút thì có lẽ chúng ta vẫn ở bên nhau. Người con gái anh thương đã để thanh xuân trôi qua mà chẳng một lời oán trách. Ngày trở về, anh cứ nghĩ, rồi chúng ta sẽ lại ở bên nhau như ngày xưa. Nhưng anh không biết thời gian chính là thứ có thể tàn phá mọi thứ, xóa nhòa mọi thứ.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em

Anh đã nghĩ mình sẽ trưởng thành hơn, chín chắn hơn, nhưng anh không nghĩ đến những giây phút em cô đơn. Anh chẳng thể trách em, chỉ trách mình sao đã vô tâm quá. Vô tâm với người con gái anh thương, vô tâm với những cảm xúc của em, anh chẳng thể đối diện được với em, chỉ vì trong anh, có một trách nhiệm nặng nề hơn thế.

Cuộc đời thay đổi, con người đổi thay. Anh đã chẳng còn là chàng trai bồng bột, nông nổi nữa. Em cũng chẳng còn là cô gái ngây thơ, dại khờ nữa. Chúng ta đã để lỡ nhau, để lỡ mất một nhịp của con tim để rồi phải nuối tiếc cả một đời. Em đã có một bến bờ bình yên bên người khác, một người đàn ông tốt hơn anh bởi ít ra họ đã có thể ở bên em mỗi khi em yếu lòng.

Những đêm đứng gác ngoài biển khơi, anh mới nhận ra giữa mênh mông sóng nước, hình bóng của em chính là ngọn hải đăng khiến anh vững tâm hơn, kiên gan hơn.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em

Những ngày tháng ở đơn vị, anh mới nhận ra, rồi chúng ta ai cũng cần một nơi để trở về, và anh biết, nơi anh cần trở về chính là bên em.

Nhưng khi anh nhận ra tất cả thì cũng đã muộn rồi đúng không em?

Bạn thân mến lời xin lỗi muộn màng nhưng đó là thành ý và tấm chân tình của chàng trai dành cho cô gái vì ở đời đâu hẳn bức tranh nào cũng màu hồng và tình yêu nào đâu phải cũng kết thúc trong tiếng nhạc lễ đường, ánh nến và hoa.Sau đây mời bạn lắng nghe bài viết

Cuộc đời không có hoàng tử như cổ tích nên đừng tự biến mình thành Lọ Lem của tác giả (Strong Will)

Ở đời này thực ra chẳng có hoàng tử đâu. Vì vậy sao em cứ ngu ngơ tự biến mình thành Lọ Lem, để rồi quay lại trách móc cuộc đời. Đừng hi vọng từ đâu có một chàng hoàng tử đến rồi nắm lấy tay em, đưa em đến bến bờ hạnh phúc, dắt tay em qua bao nhiêu nỗi đau. Cuộc đời vẫn thế, ngắn hay dài là tùy em, hạnh phúc hay đau khổ là tùy em, hi vọng hay thất vọng cũng là tùy em.

Cô gái à, em đã những tưởng rằng yêu hết lòng rồi sẽ nhận được một tình yêu tương xứng phải không? Cuộc đời vốn dĩ không như chúng ta vẫn nghĩ, nhất là trong tình yêu, người yêu nhiều càng là người thua cuộc. Ai dám bước qua những đổ vỡ trong quá khứ để vươn lên, không sợ những vết cắt xưa cũ mới chính là người chiến thắng.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em

Dẫu biết vậy, nhưng em của anh vẫn không thể làm vậy. Bởi ý thức chưa bao giờ thắng được tiềm thức. Những vết thương hằn sâu, những tổn thương đã từng nhiều lần khứa vào tim em, càng nghĩ chỉ càng chỉ đắm chìm trong đó, càng làm cho vết thương đó khó liền miệng.

Em đã nói với anh rằng muốn bỏ chạy thật xa, vượt qua những định kiến, vượt qua những tổn thương, vượt qua những đau đớn xưa cũ. Nhưng cái bóng của nó quá lớn, càng chạy, quá khứ càng đuổi theo. Ngày em trưởng thành chính là ngày em biết, muốn bước tiếp, không thể làm gì hơn ngoài để quá khứ song hành.

Người ta vẫn nói, trường học khác trường đời chính là khi đi học, người ta được học rồi sẽ được làm bài kiểm tra. Nhưng khi bước ra cuộc đời thì không được may mắn như thế nữa, cuộc đời “vứt” ngay cho ta những bài kiểm tra, qua đó cho ta những bài học.

Vì vậy, dù em có chới với với những bài kiểm tra mà cuộc đời vứt cho mình thì cũng chẳng ai có thời gian mà giúp đỡ, mà cầm tay ta níu lên đâu vì ai cũng đang bận vật lộn với những bài kiểm tra của riêng mình. Nghĩ thế thì thấy đời đỡ khắc nghiệt hơn biết bao nhiêu. Vì nếu không nhìn đề bài thì ai biết bài nào là khó, bài nào là dễ. Chỉ biết rồi ai cũng phải cố mà vượt qua kì thi của chính mình, nếu trượt sẽ phải thi lại. Có ai mà trượt mãi được đâu.

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em

Vậy sao em không tự đứng lên trên những đau khổ, đứng lên trên quá khứ, cứ xem như đó là con đường đầy gai mà ai cũng phải đi vậy. Những tổn thương rồi cũng sẽ phải qua thôi, điều bản thân cần làm chính là cho nó thời gian để liền lại. Nếu thấy cuộc sống quá nặng nề thì phải học cách buông bỏ và chấp nhận. Cứ cố vùng vẫy chỉ làm bản thân bị buộc chặt thêm mà thôi.

Có thể sau cơn mưa lại là một cơn mưa khác, nhưng ai chắc rằng trời sẽ mưa mãi đâu.
Người em yêu đã không còn ở đó, vậy sao em vẫn cứ mãi đứng chờ?

Người em yêu đã lạnh nhạt, vậy sao em vẫn mãi ngóng trông?

Người em yêu đã bên một người khác, vậy sao em vẫn mãi ôm ấp những kỉ niệm xưa cũ rồi làm đau mình?

Người em yêu không yêu em nữa, vậy sao em vẫn cứ mãi cố chấp?

Người em yêu bận rồi, bận yêu một người khác không phải em, người ta sẽ chẳng còn muốn quan tâm em nữa. Có thể thật phũ phàng nhưng phải chấp nhận nghe em, ít ra, em cũng đã từng hạnh phúc, từng yêu, từng cho đi, từng vị tha với tình yêu đó. Cớ sao em cứ mãi tự làm khổ mình? Cớ sao em cứ phải đổ hết lỗi vào mình? Cớ sao em vẫn không nhận ra, dù em có như thế nào đi nữa, người ta cũng sẽ không quay lại nữa đâu?

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em

Buông bỏ quãng thanh xuân đó đi thôi. Đừng hối tiếc, vì ít ra tại thời điểm đó em đã dũng cảm làm theo con tim mình. Dù có là lầm lỡ, dù có là thất bại, thì em cũng đã được sống với cảm xúc của chính em. Ở đời này thực ra chẳng có hoàng tử đâu. Vì vậy sao em cứ ngu ngơ tự biến mình thành Lọ Lem, để rồi quay lại trách móc cuộc đời. Đừng hi vọng từ đâu có một chàng hoàng tử đến rồi nắm lấy tay em, đưa em đến bến bờ hạnh phúc, dắt tay em qua bao nhiêu nỗi đau. Cuộc đời vẫn thế, ngắn hay dài là tùy em, hạnh phúc hay đau khổ là tùy em, hi vọng hay thất vọng cũng là tùy em.

Dũng cảm bước qua quá khứ để nhìn hiện tại rõ hơn, cố gắng có một tương lai tốt hơn, đó mới chính là một cô gái hạnh phúc.

Cô gái nhỏ à, mạnh mẽ lên nghe em, hạnh phúc và bình yên sẽ đến bên em thôi.

Tác giả: Strong Will

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình:

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu tuổi 30 hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Tình yêu tuổi 30 hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Bất cứ con đường nào cũng có có hàng trăm lối để rẽ ngang. Nên nếu chẳng thể cùng nắm tay người mình từng thương đi hết quãng đường, xin bạn đừng gục ngã. Đừng mãi u uất trong bóng tối của ngày hôm qua mà bỏ lỡ ánh bình minh của ngày mới.

Không có gì là ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu

Không có gì là ổn định giữa cuộc sống bất định này đâu

“Giàu chưa chắc đã sướng nhưng nghèo chắc chắn sẽ khổ” ai đó đã tưng nói thế. Để cuộc đời ổn định đôi lúc cần những lựa chọn không mấy chắc chắn, ổn định.

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

back to top