Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đắng lòng khi người yêu đồng tính ( Thì thầm 208 )

2012-11-23 20:31

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Chia tay rồi, có đau không nhỉ? Em vẫn đứng đó, ngang miệng mà nói cứng “ Đau ư, chẳng việc gì phải đau cả..”

Em quay lưng, chân như nặng trĩu và rồi … Ừ, thì không đau nhưng cái gì đáng ghét đang chảy dài từ khóe mắt thế kia.

Chùm hình ảnh ngắn đó đã chạy qua cuộc đời em hơn một năm về trước. Vậy mà bây giờ đây, chỉ cần thoáng chút vô tình nhớ lại thì cái thứ đáng ghét ấy lại có thể vô tư lăn dài trên má tràn xuống bờ môi mặn đắng….

Lần cuối gặp nhau là một ngày nắng nhạt nhẹ, bầu trời kia u uất và cứ như thế em đi bên anh mà chân cứ như chững lại, một ánh mắt buồn từ anh nhìn về phía mình đã kịp cho em hiểu rằng có thể đây là sinh nhật cuối cùng anh sẽ ở bên cạnh em. Lòng như muốn tung với hàng ngàn câu hỏi lớn.

Ánh mắt anh nhìn vu vơ rồi dừng lại trên phím piano. Bản nhạc nhẹ lướt qua tai nhưng sao em ngột ngạt quá chừng anh à. Sinh nhật em, anh tặng em bản nhạc em thích nhất .. nhưng sao em lại thấy thoáng một nét u buồn trên đôi mắt anh. Nhìn những cây nến lung linh trên chiếc bánh sinh nhật, em thầm cầu nguyện rằng anh đừng bao giờ rời xa em, chỉ như vậy thôi .. với em là quá đủ !
Thì thầm 208  được thực hiện bởi Bum Bum, Vân Bi và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Kết thúc bản nhạc “ River Flows In You” anh nhẹ nhàng cười với em nhưng ánh mắt vẫn vậy. Anh nhẹ cất tiếng “ Em có vui không?” Em cũng nhẹ nhàng gật đầu rồi lại vội vã lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt chợt hoe những vệt màu đỏ. Anh vẫn điềm tĩnh cuối gần khuôn mặt đến em và chợt cười “ Lại bắt đầu mít ướt nữa rồi hả? Sinh nhật em mà sao em không cười mà lại khóc vậy”

Ánh mắt dỗi hờn thoáng chút buồn. “ Anh nói đi, anh đừng làm như không có chuyện gì như vậy nữa, em không cần anh phải giả vờ như vậy nữa đâu…” Cuối cùng thì em cũng chẳng còn đủ bình tĩnh để nén lại những dấu hỏi lớn trong đáy lòng. Em nhìn anh, những vệt đỏ trong khóe mắt càng lúc càng sẫm màu.

“Anh lấy bánh cho em nhé, em thích ăn phần kem phải không?”

“ Nếu anh không nói thì em đi về” Em đứng dậy thật nhanh và bước nhanh ra phía cửa chính của quán cafe Cát Đằng quen thuộc. Chân em vội bước, em chẳng quan tâm đến gì nữa hết. Quanh em bây giờ chỉ là nỗi sợ, sợ rằng anh sẽ bỏ em đi mất, sợ rằng tay anh chẳng còn muốn níu em dừng lại, sợ rằng em sẽ mãi mãi mất đi anh – tình đầu ạ!

Chợt bước chân sửng lại, cơn mưa đến từ lúc nào mà em chẳng biết. Trời mưa trắng xóa hết cả con đường. Thấp thoáng những dáng người lướt vội qua nhau giữa cơn mưa lớn vô chừng. Đang tính bước tiếp ra phía sân lớn dù là sẽ ướt hết dưới cơn mưa rào đầu mùa những tay em đã có người nắm lại. Anh thì thầm “ Nghe lời anh, để anh đưa em về, anh sẽ nói cho em nghe tất cả” Em ngoan ngoãn như một đứa bé mặc để anh dìu đường dẫn bước….

“ Nếu anh là một người đàn ông thật sự thì anh đã mang đến cho em hạnh phúc từ lâu lắm rồi. Anh xin lỗi, anh không nên giấu em nhưng anh vẫn chưa dám thừa nhận với mọi người rằng anh không phải là đàn ông..”

Lời nói của anh sao cứ ong ong bên tai và xoáy vào tận trái tim em như một vết cắt sâu tận cùng. Em chết sững sau lưng anh. Trời cứ mưa, mưa ướt cả tâm hồn em rồi. Gắng gượng em hỏi anh bằng hơi sức cuối cùng mà em dành dụm được “Anh nói anh không phải là đàn ông, vậy ý anh là anh đồng tính sao” Ba năm trôi qua, bên em chỉ là để che đậy chuyện đó sao anh?” Lời nói vừa tuột ra khỏi cổ họng, em lại thấy tim em bị ai xé dằn từng mảnh nhỏ, em cắn chặc môi để ngăn cản tiếng nấc nhẹ

“ Không phải vậy, anh ở bên em là anh nghĩ mình yêu em nhưng một năm gần đây anh mới phát hiện ra rằng đó chỉ là ngộ nhận, tình cảm của anh không trọn vẹn như một thằng đàn ông. Anh đã sai khi không cho em biết điều này sớm hơn, nhưng anh sợ rằng gia đình anh sẽ không chịu nỗi khi biết chuyện này”

“ Vậy em là cái bình phong để anh che giấu gia đình anh” Em hét lớn trong màn mưa tối tăm, em bước xuống xe, em chỉ muốn chạy đi thật nhanh… em không muốn mình phải đứng yên trong khoảng khắc này.

Anh lại níu tay em “ Anh xin em đấy, đừng như vậy. Hãy để chúng ta chia tay, hãy để anh là bạn của em.. Em là người con gái tốt, anh không muốn mất em mãi mãi. Hãy để anh về lại với sự thật, rồi đây em có thể kiếm được một người con trai tốt hơn anh, yêu em nhiều hơn anh…”

“ Thôi đi” Em vơ vét sức lực để thốt lên một cách yếu ớt.

“ Người con trai đi chung hôm trước, đó mới là người anh yêu. Anh …anh…”

Anh lắp bắp gì chứ, anh nói làm gì nữa chứ…Tình đầu của em chia tay thế đấy! Người em yêu lại yêu người con trai khác nhiều hơn em nữa đấy.. Em đau không?

Và rồi…

Giờ đây, trái tim em lại sợ đau khi phải yêu thêm một lần nữa. Mỗi khi bất giác phát hiện ra trái tim xao xuyến một hình bóng của ai đó em lạ tự dặn mình không được yêu… Chỉ sợ rằng tình yêu cho đi lại nhận về nỗi đau. Rồi lại tự mình an ủi và kết thúc chúng trong những dằn vặt của suy nghĩ trong em..

Em thường cười vu vơ khi những người đồng nghiệp nhăn mặt, mếu máo mà nói với em rằng “ Ơ, con nhỏ này! Sao cứ trêu tụi anh là “ đồng tính” mãi thế!” và tự thì thầm “ Ừ, thì tại tình đầu của em nó thế đấy!”

Gửi từ Trần Thị Phương Trinh : ptrinh.tran@

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

back to top