Cứ giữ lại khoảng trời thanh xuân đó nhé
2022-03-27 01:25
Tác giả:
Nguyễn Yến Chi
blogradio.vn - Hãy giữ cho yên khung cảnh tuổi mười ba này nhé, phía bên kia kỷ niệm không hẳn là cần đến một khởi đầu khác đâu. Đôi khi cứ để nó được giữ lại màu nắng vàng như mật ấy, tiếng lá reo tha thiết ấy và ngọn gió dịu dàng ấy, thổi mãi thổi mãi đến ngày hạ cánh thành một vì tinh tú xa xăm trên bầu trời.
***
Con bé ngày chưa ý thức được nhiều về thế giới bên ngoài thì lí lắc hoạt bát, lắm khi không sợ trời sợ đất gì cả. Đến khi hơn năm tuổi, đang giữa những ngày vui chơi quậy phá thậm chí là cảm nắng ở lớp mẫu giáo lớn thì bị bố cho đi học. Tự nhiên con bé thu mình lại hoàn toàn. Dường như nó nhận ra xung quanh đều là những đứa trẻ lớn hơn nó, bỗng nhiên nó hết tự tin thể hiện bản thân hẳn, và từ đó nó trở thành đứa trẻ không chỉ thấp bé nhất lớp mà còn hành xử nhút nhát hơn, ngốc nghếch hơn chúng bạn. Chẳng ít lần bị bắt nạt, nhưng cũng không biết đường về kể cho người lớn chứ đừng nói là đáp trả. Đi học sớm không phải chuyện phù hợp với mọi đứa trẻ.
Những năm cuối cấp hai, con bé thích bạn lớp trưởng lớp bên cạnh. Những lúc bắt đầu buổi học phải ra xếp hàng trước cửa lớp hay những buổi chào cờ chán phèo bỗng dưng trở thành niềm vui thú với nó. Vì nó bé quá, luôn được đứng đầu hàng, nên nó thường được lặng lẽ ngắm nhìn bạn lớp trưởng đó thật dễ dàng. Nó phát hiện ra bạn ấy cũng nhờ một lần xếp hàng như thế.
Chuyện đã rất lâu, những ký ức của hôm nay quay về cũng mơ màng như một sớm mù sương Đà Lạt. Bạn ấy vẫn luôn đứng vị trí đó để chỉ huy lớp, và con bé cũng luôn đứng ở vị trí đó trong một hàng học sinh nữ. Vậy mà bao năm tháng trôi qua, cô bé và cậu bé nọ tuy nhìn thấy nhau bao nhiêu lần rồi nhưng chẳng hề mảy may rung động. Cho đến một sáng thu, hoặc hạ, hoặc đông không nhớ nữa, cậu lớp trưởng dường như bắt đầu dậy thì, vóc dáng cao lớn và giọng nói trầm vang của cậu làm con bé lớp bên lúc nào cũng xếp hàng trong tình trạng buồn ngủ bỗng dưng thấy như có cơn gió mùa xuân thổi dịu dàng qua đây. Lá trên cây nhất loạt rung rinh lên yêu đời và thiết tha đến lạ dưới màu nắng vàng như mật và ấm như chiếc túi sưởi mẹ mới mua.
Từ hôm đó con bé đi ra sân xếp hàng cũng phải nhảy chân sáo, ngồi nghe các thầy cô phát biểu giờ chào cờ cũng nghiêm chỉnh chọn vị trí đầu hàng cứ không kiếm cớ chuồn ra phía sau nói chuyện nữa. Lại chỉ mong những giờ xếp hàng giờ chào cờ ấy kéo dài chút, mong bạn ấy đứng yên đó đừng đi đâu mất cả, nhưng đừng đột nhiên ngoảnh sang phía này nhé. Cứ làm việc của cậu, và để cho tớ được bí mật ngắm nhìn vậy thôi.
Cậu lớp trưởng năm đó đến nay vẫn chẳng biết con bé là ai, kể cả khi nhờ vài sự đẩy đưa của duyên phận, con bé đã rời thành phố lớn về quê, tình cờ sống cùng tòa nhà với cậu sau mười sáu năm lớn lên và trưởng thành. Vài lần con bé vẫn gặp cậu trong thang máy, và nhờ có khẩu trang và sự nhút nhát được rèn giũa bền bỉ từ bé mà nó lại cảm thấy mình biến lại thành cô nhóc ngô nghê của ngày xưa một cách hoàn hảo. Vẫn không dám nhìn vào mắt cậu, không dám cất tiếng chào, không gì cả.
Những tưởng bao năm phiêu bạt chinh chiến đã giúp nó dạn dĩ và tự tin lên vô cùng, nhưng có những thứ cảm xúc mang sức mạnh quay ngược thời gian như thế. Nó lại bé nhỏ và lại lặng yên ngắm nhìn đôi vai cậu. Và nó có thể làm vậy mãi mãi cũng được. Không cần cậu ngoái đầu nhìn lại. Vì biết đâu mảnh hồi ức long lanh như pha lê lại bị pha sang màu khác, bất kể là màu gì, một khi cô hoặc cậu làm gì đó phá tan đi sự lặng thầm này.
Hãy giữ cho yên khung cảnh tuổi mười ba này nhé, phía bên kia kỷ niệm không hẳn là cần đến một khởi đầu khác đâu. Đôi khi cứ để nó được giữ lại màu nắng vàng như mật ấy, tiếng lá reo tha thiết ấy và ngọn gió dịu dàng ấy, thổi mãi thổi mãi đến ngày hạ cánh thành một vì tinh tú xa xăm trên bầu trời.
© Nguyễn Yến Chi - blogradio.vn
Xem thêm: Mật ngọt hôn nhân | Phần 1 - Xem mắt, lần đầu gặp gỡ | Radio Truyện ngôn tình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.










