Cứ giữ lại khoảng trời thanh xuân đó nhé
2022-03-27 01:25
Tác giả:
Nguyễn Yến Chi
blogradio.vn - Hãy giữ cho yên khung cảnh tuổi mười ba này nhé, phía bên kia kỷ niệm không hẳn là cần đến một khởi đầu khác đâu. Đôi khi cứ để nó được giữ lại màu nắng vàng như mật ấy, tiếng lá reo tha thiết ấy và ngọn gió dịu dàng ấy, thổi mãi thổi mãi đến ngày hạ cánh thành một vì tinh tú xa xăm trên bầu trời.
***
Con bé ngày chưa ý thức được nhiều về thế giới bên ngoài thì lí lắc hoạt bát, lắm khi không sợ trời sợ đất gì cả. Đến khi hơn năm tuổi, đang giữa những ngày vui chơi quậy phá thậm chí là cảm nắng ở lớp mẫu giáo lớn thì bị bố cho đi học. Tự nhiên con bé thu mình lại hoàn toàn. Dường như nó nhận ra xung quanh đều là những đứa trẻ lớn hơn nó, bỗng nhiên nó hết tự tin thể hiện bản thân hẳn, và từ đó nó trở thành đứa trẻ không chỉ thấp bé nhất lớp mà còn hành xử nhút nhát hơn, ngốc nghếch hơn chúng bạn. Chẳng ít lần bị bắt nạt, nhưng cũng không biết đường về kể cho người lớn chứ đừng nói là đáp trả. Đi học sớm không phải chuyện phù hợp với mọi đứa trẻ.
Những năm cuối cấp hai, con bé thích bạn lớp trưởng lớp bên cạnh. Những lúc bắt đầu buổi học phải ra xếp hàng trước cửa lớp hay những buổi chào cờ chán phèo bỗng dưng trở thành niềm vui thú với nó. Vì nó bé quá, luôn được đứng đầu hàng, nên nó thường được lặng lẽ ngắm nhìn bạn lớp trưởng đó thật dễ dàng. Nó phát hiện ra bạn ấy cũng nhờ một lần xếp hàng như thế.
Chuyện đã rất lâu, những ký ức của hôm nay quay về cũng mơ màng như một sớm mù sương Đà Lạt. Bạn ấy vẫn luôn đứng vị trí đó để chỉ huy lớp, và con bé cũng luôn đứng ở vị trí đó trong một hàng học sinh nữ. Vậy mà bao năm tháng trôi qua, cô bé và cậu bé nọ tuy nhìn thấy nhau bao nhiêu lần rồi nhưng chẳng hề mảy may rung động. Cho đến một sáng thu, hoặc hạ, hoặc đông không nhớ nữa, cậu lớp trưởng dường như bắt đầu dậy thì, vóc dáng cao lớn và giọng nói trầm vang của cậu làm con bé lớp bên lúc nào cũng xếp hàng trong tình trạng buồn ngủ bỗng dưng thấy như có cơn gió mùa xuân thổi dịu dàng qua đây. Lá trên cây nhất loạt rung rinh lên yêu đời và thiết tha đến lạ dưới màu nắng vàng như mật và ấm như chiếc túi sưởi mẹ mới mua.
Từ hôm đó con bé đi ra sân xếp hàng cũng phải nhảy chân sáo, ngồi nghe các thầy cô phát biểu giờ chào cờ cũng nghiêm chỉnh chọn vị trí đầu hàng cứ không kiếm cớ chuồn ra phía sau nói chuyện nữa. Lại chỉ mong những giờ xếp hàng giờ chào cờ ấy kéo dài chút, mong bạn ấy đứng yên đó đừng đi đâu mất cả, nhưng đừng đột nhiên ngoảnh sang phía này nhé. Cứ làm việc của cậu, và để cho tớ được bí mật ngắm nhìn vậy thôi.
Cậu lớp trưởng năm đó đến nay vẫn chẳng biết con bé là ai, kể cả khi nhờ vài sự đẩy đưa của duyên phận, con bé đã rời thành phố lớn về quê, tình cờ sống cùng tòa nhà với cậu sau mười sáu năm lớn lên và trưởng thành. Vài lần con bé vẫn gặp cậu trong thang máy, và nhờ có khẩu trang và sự nhút nhát được rèn giũa bền bỉ từ bé mà nó lại cảm thấy mình biến lại thành cô nhóc ngô nghê của ngày xưa một cách hoàn hảo. Vẫn không dám nhìn vào mắt cậu, không dám cất tiếng chào, không gì cả.
Những tưởng bao năm phiêu bạt chinh chiến đã giúp nó dạn dĩ và tự tin lên vô cùng, nhưng có những thứ cảm xúc mang sức mạnh quay ngược thời gian như thế. Nó lại bé nhỏ và lại lặng yên ngắm nhìn đôi vai cậu. Và nó có thể làm vậy mãi mãi cũng được. Không cần cậu ngoái đầu nhìn lại. Vì biết đâu mảnh hồi ức long lanh như pha lê lại bị pha sang màu khác, bất kể là màu gì, một khi cô hoặc cậu làm gì đó phá tan đi sự lặng thầm này.
Hãy giữ cho yên khung cảnh tuổi mười ba này nhé, phía bên kia kỷ niệm không hẳn là cần đến một khởi đầu khác đâu. Đôi khi cứ để nó được giữ lại màu nắng vàng như mật ấy, tiếng lá reo tha thiết ấy và ngọn gió dịu dàng ấy, thổi mãi thổi mãi đến ngày hạ cánh thành một vì tinh tú xa xăm trên bầu trời.
© Nguyễn Yến Chi - blogradio.vn
Xem thêm: Mật ngọt hôn nhân | Phần 1 - Xem mắt, lần đầu gặp gỡ | Radio Truyện ngôn tình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.










