Con sẽ luôn mãi nhớ về ông bà
2022-07-20 01:10
Tác giả:
Lý
blogradio.vn - Giờ đây khi trở về quê, về lại ngôi nhà tuổi thơ của chúng tôi chỉ còn lại những hoài niệm, còn lại di ảnh của ông bà nhưng trong lòng tôi ông bà vẫn mãi còn đó, bóng dáng người bà lưng còng thổi bếp nấu cơm vào sáng sớm, hình ảnh người ông mái tóc bạc phơ ngồi bắt chéo chân uống cốc trà vào buổi tinh mơ cùng những kỉ niệm ngày thơ ấu cứ hiện về. “Con sẽ luôn mãi nhớ về ông bà, ông bà yêu quý của chúng con”.
***
Tôi và anh trai may mắn khi được sinh ra trong một gia đình ở nông thôn, tuy nghèo khó nhưng vô cùng hạnh phúc. Thời mà khái niệm về internet vẫn còn là một cái gì đó rất mù mờ chứ không phải phổ biến như bây giờ. Chính nhờ cái nghèo, cái thiếu thốn ấy mà chúng tôi có được một tuổi thơ bình yên, trọn vẹn nơi vùng quê cùng với những người yêu thương.
Tờ mờ sáng, sương còn giăng đầy trên ngọn cỏ, ếch nhái ngồi kêu râm ran ngoài bờ ruộng thì bà đã dậy nhóm bếp lửa nấu cơm, nấu nước, pha ấm trà nóng cho ông. Làn khói bếp bay lãng nhảng qua ánh đèn dầu nơi góc bếp cuốn đến tận giường, mùi cay cay của khói bếp sao nó thân thương đến thế.
Cơm vừa toả hương thơm cũng là lúc bà gọi anh em tôi thức dậy, mặt mũi lem nhem, đầu tóc rối xù tôi bước xuống giường mà hai mắt còn nhắm tịt, tay lần mò tìm lấy cái bàn chải để đánh răng. Ngày nào cũng thế hình ảnh người bà có mái tóc bạc phơ, dáng lưng còng còng dưới làn khói bếp càng làm tôi thêm yêu biết bao chốn quê bình yên này.
Chúng tôi được sinh ra ở quê nội, ở cùng ông bà nên được hưởng trọn tình yêu thương của cả gia đình. Lớn hơn một chút thì ba mẹ đi làm ăn xa nên gửi anh em chúng tôi ở lại với ông bà. Hai đứa cháu lúc nào cũng được ông bà hết mực yêu thương, chiều chuộng. Nghe bà kể rằng hồi còn chiến tranh, bà làm cô giáo trong chiến khu, dạy trẻ con học chữ nên những chữ cái đầu đời của chúng tôi được chính tay bà dạy dỗ.
Bà vốn là người nhân hậu, chu đáo lo lắng lúc nào cũng chăm chút cho cháu con tất cả mọi thứ, ông thì ấm áp, hiền lành nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc. Ông ngày trước là lính tập kết, đi ngược Bắc Nam, sống trong kỷ cương nên cái tính nghiêm khắc cùng từ ấy mà ra. Chính trong cái thời chiến tranh loạn lạc, Bắc Nam xuôi ngược ông gặp được bà, một cô giáo diệu hiền, xinh đẹp rồi bén tóc nên duyên.
Sau ngày giải phóng, ông đưa bà từ chiến khu trở về vùng quê dựng nhà sinh sống. Bà nói ở với ông hơn 40 năm, đã có với nhau tất thảy 4 mặt con nhưng chưa một lần ông lớn tiếng với bà, ngược lại rất ân cần, tận tụy. Ông yêu bà bằng tình yêu của người đồng chí, một người anh, người tri âm tri kỉ.
Ba tôi cũng thế, giống tính ông nên yêu mẹ tôi vô cùng. Tôi từng mơ ước sau này khi thành gia lập thất sẽ gặp được một người chồng thật tuyệt giống như ông và ba. Chúng tôi lớn lên từng ngày trong sự che chở của những con người tuyệt vời như thế.
Những tháng ngày tuổi thơ của tôi vui lắm, cứ chiều về là mấy đứa nhỏ trong xóm tôi lại tụ họp trước sân nhà bà, chúng tôi vui đùa cùng nhau, nhặt mấy tàu mo cau vừa mới rụng thay nhau kéo. Thời nhỏ xíu tay chân ốm tong teo, tôi lấy hết sức bình sinh kéo thật nhanh tàu mo, chạy được một đoạn lại buông ra thở hổn hển ấy mà vui ngất trời.
Ông tôi nhặt những bó rơm vàng tươi để phụ bà nướng bánh, bà có đôi đũa tre thật dài, đặt lên trên cái bánh tròn to cỡ hai bàn tay được làm từ khoai mì đã phơi khô, tay bà lật qua lật lại là có được cái bánh nướng vàng, phồng giòn thơm phức, bọn con nít chúng tôi thời đó thích lắm chia nhau ăn ngon lành.
Những ngày cao hứng chúng tôi còn chơi tạt lon, trốn tìm rồi kéo nhau xuống bến tắm sông, chia đội thi nhau chơi trò ném bùn dưới nước. Đứa nào chậm tay hơn thì y như rằng bị đứa khác ném mặt mũi đầy bùn nhìn như lính đặc công đã được hóa trang đi đánh giặc. Về tắm hết cả lu nước của bà cũng không thể hết được mùi hương không kém phần quyến rũ này. Ông bà vì thương cháu nên ngày nào cũng cho phép chúng tôi đi chơi miễn sao hai anh em phải học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn, lễ phép.
Năm tôi vào lớp 1, anh trai tôi thì vào lớp 5, ngày đầu tiên tôi đến trường thật nhiều điều mới lạ. Những món đồ chơi nhiều màu sắc, bánh kẹo mà trước giờ tôi chưa từng thấy, làm tôi háo hức lắm nhưng nhà nghèo tôi chẳng có đủ tiền để mua chúng, cũng chẳng dám vòi vĩnh ông bà. Sau nhiều ngày thèm thuồng tôi đã nảy sinh ra ý định sẽ thực hiện một phi vụ đầu đời không mấy tốt đẹp. Hôm đó tôi đến tiệm tạp hoá nhỏ gần trường, sau mấy lần ngắm nghía thì tôi đã nhìn thấy một món đồ chơi hình con mèo vằn vô cùng dễ thương, nó to cỡ bàn tay được làm từ nhựa dẻo phía trong có gắn một chiếc kèn mà khi ấn vào sẽ phát ra những âm thanh rất vui tai. Đứng quan sát hồi lâu thấy không ai để ý nên tôi đã nhanh tay lấy món đồ chơi ấy bỏ vào chiếc cặp, lòng hồi hộp không ngừng nhưng cố gắng giữ bình tĩnh để mọi người không phát hiện ra.
Tôi đã đem con mèo ấy về nhà, cất kỹ trong tủ sách trên đầu giường để không ai phát hiện nhưng chẳng may chiều ấy lúc soạn tập sách để chuẩn bị cho buổi học tiếp theo thì anh trai tôi nhìn thấy món đồ chơi lạ. Bị anh phát hiện nên tôi nhanh chóng tiến đến gần, xô vào anh đển giành lại bằng được. Thế là hai anh em vật nhau, giằng co. Anh giơ tay lên thì tôi kéo tay anh lại, yếu thế hơn tôi cắn mạnh vào tay anh, đau quá nên anh hét lớn. Ông đang làm việc phía trước sân nghe tiếng tôi thất thanh nên vội vã chạy vào xem. Ông bảo chúng tôi dừng lại và đi ra đứng khoanh tay phía góc nhà, khi ấy tôi ức lắm.
Ông bước ra sân, một hồi lâu ông trở vào tay cầm theo cây roi tre xanh mởn, ông ngồi xuống bàn hỏi chuyện. Anh hai vốn nhát đòn nên thấy cây roi thì cả người ríu lại, thành khẩn khai hết toàn bộ sự việc mong nhận được sự khoan hồng từ ông. Ông chỉ cây roi lên chiếc giường tre rồi cả hai anh em chúng tôi đều nằm gọn gàng, ngay ngắn. Cây roi mới nhịp trên mông thì trai tôi nước mắt lưng tròng, giọng nấc lên tức tưởi bị em cắn đau mà còn bị đánh đòn. Tôi nằm cạnh bên cũng thút thít. Ông hỏi tại sao lại đánh nhau? Từ đâu lại có con mèo đồ chơi ấy? Và cuối cùng bí mật mà tôi che giấu đã chính thức bị bại lộ.
Tôi khai với ông là tôi đã lấy trộm của cô bán cửa tiệm trước trường vì thấy nó đẹp quá. Ông vụt mạnh cây roi xuống giường làm cả hai anh em tôi giật bắn người. Cả hai cùng khóc oà. Ông nói đây là lần đầu tiên phạm lỗi nên ông sẽ tha thứ, ông không đánh nhưng phải đem ngay món đồ chơi ấy trả lại cho cô chủ tiệm và xin lỗi cô.
Tôi nghe theo lời ông đã mang món đồ chơi ấy đi trả và đến trước cô xin lỗi. Từ lần đó đến giờ tôi không bao giờ dám tái phạm nữa.
Thời gian trôi qua thật êm đềm, chúng tôi lớn thêm chút nữa nên đành phải tạm biệt ông bà đến thành phố học tập, chỉ có vào các ngày lễ, tết hoặc ngày hè tôi mới được về thăm ông bà.
Mỗi lần trở về ông bà vui mừng lắm nhưng thấy sức khoẻ ông bà ngày một yếu đi, tay không ngừng run rẩy lòng tôi lại vô cùng xót xa. Rồi ba mẹ tôi cũng từ bỏ công việc trở về quê để thuận tiện chăm sóc ông bà. Ba tôi bắt đầu trồng thêm rau, nuôi cá, nuôi vài con heo chỉ mong cải thiện thu nhập để có thể chăm sóc ông bà tốt hơn.
Vào mùa mưa kéo dài cách đây 3 năm từ thành phố tôi nhận được cuộc gọi của ba nơi quê nhà “Bà mày đi mưa trơn quá nên bị ngã giờ chuyển sang tai biến, không thể đi lại được nữa rồi”. Nghe đến đấy lòng tôi thắt lại hồi hộp không thôi, tôi lo sợ, nỗi sợ mất bà. Trong ngày hôm ấy tôi và anh trai đã xin phép nghỉ học để trở về quê. Nhìn thấy bà nằm im trên giường, nước mắt tôi cứ tuôn ra. Bác sĩ bảo bà sẽ không thể đi lại được nữa và cũng không có cơ hội hồi phục nào vì tuổi đã cao, cú ngã ấy đã làm cho cột sống của bà bị ảnh hưởng dẫn đến biến chứng. Ba tôi khóc vì không thể làm gì được cho bà.
Từ ngày bà nằm bất động, ông luôn thường trực ở bên bà, khi thì bóp tay chân, khi thì xoa dầu cho bà. Thời gian đầu bà vẫn còn nói được nhưng sau đó bà ngày một ít nói hơn bởi người tri kỷ của bà đã đi trước một bước. Nghe mẹ kể lại sáng sớm hôm ấy ông lên cơn đau thắt ở ngực, than mệt rồi ba mẹ gọi đò chở ông đến bệnh viện nhưng trên đường đi ông đã không thể chịu nổi, đến viện thì bác sĩ bảo ông đã mất vì suy tim cấp. Tôi cứ ngỡ bà sẽ ra đi trước nhưng ông đã thế chỗ bà.
Sau khi ông mất bà buồn lắm, ngày càng ít nói lúc nhớ lúc quên. Có khi bà còn quên cả tên tôi. Nhưng nỗi đau này chưa nguôi nỗi đau khác lại đến, sau khi ông mất chưa giáp năm thì bà cũng từ biệt chúng tôi mà đi. Chưa đầy một năm mà chúng tôi đã mất cả hai người ông bà yêu dấu, những người đã ươm cho chúng tôi một tuổi thơ bình yên, tươi đẹp, nỗi đau này trong lòng tôi khó thể nào nguôi được.
Giờ đây khi trở về quê, về lại ngôi nhà tuổi thơ của chúng tôi chỉ còn lại những hoài niệm, còn lại di ảnh của ông bà nhưng trong lòng tôi ông bà vẫn mãi còn đó, bóng dáng người bà lưng còng thổi bếp nấu cơm vào sáng sớm, hình ảnh người ông mái tóc bạc phơ ngồi bắt chéo chân uống cốc trà vào buổi tinh mơ cùng những kỉ niệm ngày thơ ấu cứ hiện về. “Con sẽ luôn mãi nhớ về ông bà, ông bà yêu quý của chúng con”.
© Lý - blogradio.vn
Xem thêm: Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống











