Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cơn gió có vị của màu nâu (Phần 2)

2014-07-02 17:04

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Trong tầm mắt như cứ khẽ vờn bay một mái tóc màu hạt dẻ. Hình như tôi nhớ Vic quá rồi. Trái tim tôi đang đập trong những ngày thiếu cậu. Còn cậu? Liệu đã tìm được những yêu thương từ người phụ nữ mình luôn yêu và tôn kính?

* * *

…Giao mùa. Đông tan vị đắng để nhường chỗ cho xuân ngọt lịm. Berne rạo rực trong màu áo mới. Tôi thong thả đi dọc khuôn viên trường phía sau thư viện, tim ngắt nhịp theo tiết tấu của bản giao hưởng cuối mùa. Qua bao mùa nắng, những tán cây vẫn phơi phới xanh tươi, nhiều thứ đến và nhiều điều trở về, những bước chân tôi in trên mảnh đất trời Âu cũng đã dần đậm nét. Tôi bắt đầu tập vẽ. Vẽ một cuộc sống bình thản hơn. Những bài luận từ trên trời rơi xuống đã không còn khiến tôi cáu bẳn như ngày đầu, những ánh nhìn thiếu thiện cảm từ hội bạn cũng đã dần biến mất. Thỉnh thoảng trong căn tin, tôi mỉm cười với Cheryl lớp trưởng. Hay thỉnh thoảng trong giờ thí nghiệm, tôi chủ động lấy mẫu quan sát và viết báo cáo hộ những người trong nhóm. Thật ra, vốn chẳng có gì là khó khăn. Tôi dần quen với việc thích ứng với một cuộc sống mà mình không-được-phép lẻ loi đơn độc.
Ông Hudson gọi tôi vào một ngày khi Berne đang hân hoan với những vòm nắng đẹp. Mời tôi một mẩu bánh Apfelkuchen và một tách lục trà nóng hổi, ông cười hiền, chất giọng trầm ấm nhẹ bẫng như một vệt khói.

- Vy! Vic…đi rồi.

Vic đi rồi.

Vic đi rồi.

Vic đi rồi.

Trà trong tách của tôi suýt chút nữa thì văng ra.

- Thằng bé đi thăm mộ Elle ở ngoại ô Zurich. – ông tiếp tục. –Vic chỉ muốn mẹ nó nghe thấy được tình yêu của mình.

Tôi gật đầu đáp khẽ. Tôi biết…cậu ấy nhất định phải đi. Và ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến…

Luôn luôn phải tìm cách kết thúc trước khi muốn bắt đầu mà!

Những tán cây leo đã nhú những mầm xanh mơn mởn. Vài đốm hoa li ti xen lẫn những vạt rêu đã tưng bừng vây kín những bậc cầu thang. Tôi mỉm cười, bước chầm chậm trên con đường Marktgasse rải sỏi, trong đầu cứ ngân nga mãi mội giai điệu không tên da diết. Lời cha Vic bất chợt vang vọng mãi trong trái tim tôi. Và tôi biết lúc này, việc mà ông ấy nên làm là chờ đợi. Còn tôi…thì chỉ cần thật kiên nhẫn với tình cảm trong lòng mình.

- Vic thật sự can đảm hơn ta. Và ta rất hạnh phúc vì điều đó, Nhật Vy ạ!

Cậu sẽ về, phải không?



Khi nắng mưa thay mùa, lùa thời gian trôi nhanh như siết chặt dòng chảy của con sông, những đóa hoa dại trắng muốt ven đường đã tràn đầy nhựa sống vào những ngày xuân chớm nở. Ngày cuối tuần, tôi đi bộ đến ngồi trong căn phòng nhỏ hẹp của Câu lạc bộ Mỹ thuật. Thói quen quẹt màu khiến tôi giải tỏa được khá nhiều stress. Trong lúc mở cửa phòng, tôi bắt gặp Cheryl đang chăm chỉ dán tờ quảng cáo cho cuộc vận động bầu cử sắp tới dọc trên các bức tường…và thế là nửa buổi chiều của tôi đã dành trọn cho việc giúp đỡ cô bạn. Không phiền hà gì lắm, dù Cheryl cứ rối rít cảm ơn tôi. Tôi bỗng thấy ngạc nhiên vì không ngờ mình lại có thể nhẹ nhõm sau khi nở một nụ cười thật tươi như vậy.

Ai rồi cũng sẽ trải qua những thời gian ẩm ương như vậy thôi. Bởi vì ngay từ đầu, vốn chẳng có ai là đơn độc cả.



Gió lùa thật mạnh làm bật tung khung cửa sổ. Chiếc giá vẽ tôi đặt ngay cạnh mép rèm chao đảo rồi sau đó bất ngờ đổ rạp xuống đất, khung gỗ gãy răng rắc, văng vào cả những lọ màu. Trong khoảnh khắc, bỗng dưng tôi nghĩ đến cậu ấy. Một kẻ ngốc luôn làm bàn tay mình bị thương, vì thói quen đập phá khung tranh mỗi khi tù túng vì phải chịu quá nhiều áp lực. Lặng nhìn những giọt màu bị gạt đổ đang tan dần ra, lòng tôi bỗng hoang hoải một nỗi trống vắng đến lạ kỳ. Hàng loạt những thứ cảm xúc rối bời tự động xuất hiện và tự động chằng chéo lên nhau. Trong tầm mắt như cứ khẽ vờn bay một mái tóc màu hạt dẻ. Hình như tôi nhớ Vic quá rồi. Trái tim tôi đang đập trong những ngày thiếu cậu. Còn cậu? Liệu đã tìm được những yêu thương từ người phụ nữ mình luôn yêu và tôn kính?

Tác giả : Kmin

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun & Mario


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top