Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con gái à, chúng mình đừng bao giờ bỏ cuộc

2023-05-15 01:25

Tác giả: Phan Thị Lệ Thu


blogradio.vn - Con gái à chúng mình phải cố gắng học tập, phải nỗ lực để khi ba mẹ cần mình giúp đỡ thì mình có thể san sẻ. Chúng ta cần tự tạo cho mình những niềm hạnh phúc, một công việc để cố gắng để bình tâm, một gia đình để về, một ước mơ để theo đuổi, một sức khỏe để sống và hãy nhớ đừng bao giờ bỏ cuộc nhé.

***

“Nghỉ học đi, con gái không cần học nhiều. Đến đó được rồi, học đại học làm gì tốn cả mớ tiền, rồi đi cưới chồng chứ có nhờ vả được gì.”

Mình đã khóc rất nhiều vì nghe câu này khi mà ba mẹ mình nói chuyện với cô, bác. Khi cầm giấy báo đậu đại học trên tay mình muốn reo hò thật to, muốn nhảy lên ôm ba mẹ trong niềm vui sướng bất tận, nhưng mình đã không làm vậy. 

Mình đã chần chừ hồi lâu, vì mình sợ nụ cười của ba mẹ mình sẽ thêm phần lo lắng, mình sợ đôi vai gầy nhom ấy lại mang vác những lo toan. Sâu thẳm mình hiểu rằng ba mẹ sẽ rất vui vì mình đỗ đại học nhưng những nhọc nhằn sẽ tăng lên, sẽ chẳng có ai đỡ đần, tiền học phí của mình và còn các em nữa, cuộc sống mưu sinh quả thật gian nan. Đúng vậy, nếu bạn chưa cảm nhận được những điều đó thì chắc hẳn ba mẹ bạn hay ai đó đang gánh vác thay phần bạn.

Một thời gian dài mình bị lay động bởi những câu nói với ý con gái học chi cho lắm. Chính sự thương yêu và quyết tâm phải cho con đi học đến nơi đến chốn của ba mẹ mình đã tiếp thêm cho mình rất nhiều sức mạnh. Mình luôn nhớ ba mình nói rằng “Con phải đi học thì mới đỡ hơn được, ba không muốn con gái ba sau này vất vả làm trên nắng dưới nóng”. Tuổi mười tám khi ấy bạn cùng trang lứa với mình có đứa chọn lập gia đình, có đứa chọn làm thuê, có đứa học nghề…Còn mình chỉ duy nhất ôm ấp giấc mơ bước vào cánh cửa đại học, không chỉ là của mình mà trong đó có cả mơ ước của cha, hoài bão dở dang của mẹ. Ngày đó mình ôm ba mẹ tạm biệt và thủ thỉ “Con nhất định làm được”.

vi-anh-2

Mình đã luôn nỗ lực học tập vì mình tin rằng chỉ cần mình đủ quyết tâm, đủ cố gắng thì mình sẽ làm được. Cũng có đôi lần mình ngủ gục trong lớp, mình xù đầu vừa học vừa làm thêm, cũng có đôi lần mình ra ngoài nhưng không có xu nào đi xe buýt, cũng có đôi lần mình nhịn đói, cũng có đôi lần mình không có tiền để mua giáo trình và cũng có đôi lần mình nhớ nhà lắm mình còn tự hỏi, mình rời xa ba mẹ, áp lực như vầy là đúng hay sai. Tự nhiên mình lại nhớ mình đã từng đọc được ở đâu đó “đôi khi chúng ta sẽ bật khóc với sự lựa chọn của chính mình”.

Rồi ngày qua tháng lại, tích tắc bốn năm đại học nhanh lắm. Mình rời xa giảng đường, tạm biệt thầy cô và bạn bè. Hành trang của mình là kiến thức, là kỹ năng, là tình bạn đại học, là những mối quan hệ, là sự mở mang, là thời sinh viên rạng rỡ nhất. Mình tin chắc rằng nếu khi ấy mình dừng lại thì giờ đây mình mãi mãi chẳng biết được những điều hạnh phúc như thế. Mỗi lựa chọn của chúng ta trong đời sẽ mang đến cho chúng ta những trải nghiệm khác nhau, những cung bậc của xúc khác nhau. Mong bạn luôn dũng cảm và kỹ càng trước những lựa chọn của bản thân và kiên trì với chúng.

Giờ đây khi hoài niệm lại những điều này mình đã cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, mình không còn mặt nặng mày nhẹ hay tỏ thái độ không ưa đối với mấy câu con gái học chi lắm. Bỗng chốc mình lại thấy chính những điều đó cũng đã thôi thúc mình rất nhiều, đôi lần mình nhủ mình phải thật thành công, phải học hành đến nơi đến chốn để chứng minh rằng con gái không hề vô dụng, con gái thì cũng như con trai cũng được đi học, cũng hiểu biết, ba mẹ cũng được cậy nhờ con gái chứ phải không?

Con gái à chúng mình phải cố gắng học tập, phải nỗ lực để khi ba mẹ cần mình giúp đỡ thì mình có thể san sẻ. Khi mình thích mua gì thì mua, thích tụ tập thì cũng có tiền, không phụ thuộc. Chúng ta cần tự tạo cho mình những niềm hạnh phúc, một công việc để cố gắng để bình tâm, một gia đình để về, một ước mơ để theo đuổi, một sức khỏe để sống và hãy nhớ đừng bao giờ bỏ cuộc nhé.

© Phan Thị Lệ Thu - blogradio.vn

Xem thêm: Phụ Nữ Chỉ Khóc Vì Người Đàn Ông Xứng Đáng

 

Phan Thị Lệ Thu

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy.Đã cho tôi ngày nữa để yêu thương.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chiều ru vườn nắng

Chiều ru vườn nắng

Tôi thèm ngắm mặt trời cam rực buổi hoàng hôn, mỗi một khắc lại khuất dần sau những rặng cây rậm rạp phía bên kia hồ.

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Đoạn Đường Xa Quê Hương Trên Con Đường Tìm Kiếm Ước Mơ

Tết là nỗi nhớ nhà, nỗi lo lắng về sức khỏe của gia đình, và áp lực phải kiếm tiền để chăm sóc cho họ. Tôi muốn chia sẻ về cảm giác cô đơn và bất lực, nhưng cũng về ý chí và quyết tâm của bản thân để vượt qua mọi khó khăn và mang lại hạnh phúc cho gia đình.

Sắc xuân Điện Biên

Sắc xuân Điện Biên

Khí thế hăng say xây cuộc sống Thẳng đường vươn tới sáng tương lai Xòe hoa nhẩy sạp say đêm hội Mừng xuân đón Tết khắp đó đây Hương xuân tràn ngập dải biên cương.

Tết Xa

Tết Xa

Thêm một mùa Tết xa quê Nỗi nhớ cha mẹ con nào khôn nguôi Ngày xuân tê buốt cõi lòng Chỉ mong một ngày về bên gia đình

Lời Người Bạn Thân

Lời Người Bạn Thân

Trong cơn say bạn thốt lời bộc bạch Trách hờn người đã quá vô tâm Mười mấy năm thương nhớ âm thầm Một người bạn bao năm gắn bó.

Phải trưởng thành thôi

Phải trưởng thành thôi

Định nghĩa về sự trưởng thành theo quan niệm xã hội thì tớ sẽ không nhắc đến ở đây, các cậu đang ở độ tuổi nào? Cậu đang trải qua vấn đề gì trong cuộc sống? Tuy ta không chung hoàn cảnh, không biết nhau là ai nhưng chúng ta có chung một đặc điểm là chúng ta đang tồn tại.

Yêu quê hương

Yêu quê hương

Củ khoai, hạt thóc vẫn là hương quê Bờ tre kẽo kẹt trưa hè Câu chèo vẫn ngọt, làng nghề vẫn say Xa quê bẩy chục năm nay Tiếng quê vẫn đậm không thay đổi nào

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân

Đưa em về nơi có mùa xuân Nơi thơm lừng hoa xinh trái ngọt Ngồi bên nhau ta lặng nghe chim hót Có em rồi ngày tháng thật bình yên.

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Xin đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào con

Kỳ vọng của bố mẹ là mục tiêu mà con muốn thực hiện. Nhưng đôi lúc nó trở thành một gánh nặng mà con không thể nào có thể bỏ xuống được.

Nhớ em

Nhớ em

Sự xuất hiện của em giúp cuộc sống của tôi bước sang một trang mới.Tôi không còn mơ màng và chán nán như lúc trước. Sự tồn tại của em giúp tôi nhận ra bản thân mình thật vô dụng

back to top