Chúc bạn ngày mới tốt hơn ngày hôm qua
2022-10-27 01:25
Tác giả:
Bùi Ngọc Anh (Win)
blogradio.vn - Hôm nay, Hà Nội đón những cơn mưa rào cuốn bay những cái nóng oi ả của những ngày hè cuối cùng trong năm. Những điều tôi viết ở đây không chỉ là động viên các bạn đọc mà còn là động viên cả chính tôi “Chúc bạn ngày mới tốt hơn ngày hôm qua”.
***
Ngày sinh nhật của mọi người như thế nào. Nếu như bây giờ mọi người đọc được những dòng này thì nhớ chúc mừng sinh nhật tôi nhé, hôm nay là sinh nhật tôi. Cách đây vài năm khi tôi biết mình bị trầm cảm, tôi đã từng một mình trang điểm xinh đẹp, mua bánh sinh nhật, vào một nhà hàng tự chúc bản thân sinh nhật vui vẻ trong những giọt nước mắt. Đó có lẽ là sinh nhật ấn tượng nhất mà tôi không thể quên trong cuộc đời mình.
“Trầm cảm” tôi không biết nên gọi nó là hội chứng hay là căn bệnh nữa. Không biết phải nói như thế nào nhưng khi mắc phải nó bản thân tôi cảm thấy cực kỳ ngột ngạt trong chiếc hộp vô hình mà không thể thoát ra, nó cứ níu lấy tôi, như chú ong chăm chỉ đi tìm mật. Khiến tôi không còn hứng thú với thứ gì cả, sống trong trạng thái tiêu cực hết ngày này qua tháng khác mà không biết phải chia sẻ với ai và nói như thế nào, chính tôi cũng không biết phải miêu tả về nó như thế nào nữa.
Với một người sống xa gia đình và xa bạn bè, không người thân, họ hàng thân thích bên cạnh. Tôi phải làm mọi thứ một mình trong khoảng thời gian rất dài.
Không biết từ bao giờ tôi chỉ muốn ở một mình trong bóng tối, luôn luôn hành hạ bản thân, rạch dao vào cổ tay hay tự thắt dây vào cổ; vì chỉ những lúc như vậy, khi nỗi đau hằn lên da thịt thì tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vơi đi nỗi buồn cùng với sự độc hại bủa vây đến lạ. Thời gian đó, tôi đã giấu gia đình tìm gặp bác sĩ để điều trị, khi gặp bác sĩ tôi cũng đã biết điều gì đang xảy ra. Dù có muốn dối lòng đi nữa thì sự thật là tôi đã bị trầm cảm.
Cầm đơn thuốc được kê đơn trên tay, trong đầu tôi hiện lên dòng suy nghĩ: “Tại sao lại là tôi, một người được mọi người đánh giá là cô gái mạnh mẽ, quyết đoán lại mắc bệnh trầm cảm, thật nực cười, rồi giờ đây khi biết chuyện thì mọi người sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt như thế nào đây? Liệu sẽ chê bai, trách cứ hay cười vào mặt tôi không?”. Bằng ý nghĩ len lỏi ít ỏi lúc đó. Tôi muốn phản kháng, muốn chiến thắng căn bệnh tôi đang mắc phải mang tên trầm cảm này.
Tôi bắt đầu cố gắng uống thuốc theo kê đơn của bác sĩ và thăm khám thường xuyên. Tuy nhiên, sau vài tháng điều trị tôi đã có nhiều tác dụng phụ. Tôi bị phụ thuộc vào thuốc nhiều hơn, mỗi lần đi khám lại thì thuốc mỗi lần mỗi tăng thêm. Không biết có ai từng như tôi hay không? Rằng khi uống thuốc, tôi ngủ nhiều hơn bình thường, ăn cũng nhiều hơn, cân nặng cũng tăng lên. Trong vô thức, tôi cứ nghĩ tôi đã khỏi.
Nhưng đời không như mơ và tình cũng không như thơ, điều gì đến rồi sẽ đến. Những cơn nhức đầu xuất hiện ngày càng nhiều, và những nỗi ám ảnh trước đây càng ngày hiện lên một rõ ràng với tần xuất ngày càng nhiều. Tôi thấy bản thân như lạc trong hố đen của vũ trụ mà tôi không biết thoát ra như thế nào. Đó cũng là thời điểm tôi tốt nghiệp đại học, với hy vọng thoát khỏi những ám ảnh nơi đây đem lại, tôi quyết định rời xa nơi này ra Hà Nội làm việc.
Mùa hè tháng 7 năm ấy, tôi ra Hà Nội không người thân bạn bè, một mình lang thang tìm nhà trọ giữa thời tiết oi ả của Hà Nội, rồi tất tả nộp hồ sơ xin việc, vì nếu không có việc làm thì đừng nói là thuốc uống ngay cả cơm ăn chắc tôi cũng không thể kiếm nổi.
Tôi vẫn giữ kín bệnh tình của tôi với bố mẹ cho đến ngày hôm nay, vì tôi thương bố mẹ. Nhà tôi ở vùng nông thôn nghèo khi mà bố mẹ tôi thức giấc lúc 2 giờ sáng bán vài cây rau để vất vả mưu sinh với hy vọng cho con cái có được cuộc sống tốt hơn, cho tôi học đại học với giấc mơ đổi đời, nên bản thân tôi không muốn bố mẹ phải phiền lòng vì tôi nữa, sau bao nhiêu năm thì họ xứng đáng có được cuộc sống hạnh phúc, bình an, vô lo vô nghĩ.
Không lâu sau đó, tôi được nhận vào làm văn phòng cho một công ty với mức lương vô cùng ít ỏi, không đủ tiền đóng nhà trọ và mua thuốc. Thời điểm đó ban ngày vừa làm ở công ty tối lại làm ở một quán cà phê nhưng tôi vẫn không đủ chi tiêu cơ bản tại Hà Nội. Tôi đã làm bạn với cháo gói và mì tôm đến gần cả năm trời. Lúc đó tôi tự hỏi Hà Nội rộng lớn đến vậy mà lại không có chỗ cho tôi dung thân hay sao? Cuối cùng tôi cũng không trụ được và xin nghỉ việc sau hơn một năm cống hiến với mức lương năm 2020 của tôi là 4 triệu đồng, mức lương còn thấp hơn mức lương tối thiểu vùng của Hà Nội khi đó.
Nghỉ việc tại công ty cũ, tôi lại tiếp tục xin làm việc tại một công ty khác có mức thu nhập cao hơn là 7 triệu đồng, không may sức khỏe của tôi gặp vấn đề, tôi bị đau đầu và quên nhiều hơn; Thậm chí có thời điểm tôi không nhớ được mình đã ăn cơm hay chưa. Chính tôi cũng ngạc nhiên khi sức khỏe của tôi có chuyển biến tệ đến vậy.
Tôi quyết định đi khám. Bác sĩ có nói rằng do lạm dụng thuốc trầm cảm nên nó đã ảnh hưởng tới sức khỏe của tôi, tôi bị thiếu máu khá nghiêm trọng. Ở thời điểm đó do không có tiền nên tôi đã không điều trị theo lời khuyên của bác sĩ, tôi về nhà và tự mua giảm đau để uống. Sau một thời gian, dù có uống giảm đau nhưng đầu của tôi vẫn đau không có dấu hiệu giảm đau như những lần đầu tôi uống.
Lần này, tôi đã phải nhập viện khi cơ thể đã bị kháng thuốc giảm đau. Mặc dù vậy, tôi vẫn dấu gia đình để tự lo cho bản thân, ở trong viện tự chống chọi với căn bệnh, số tiền tôi tích góp cũng ra đi theo. Sau khi rời viện tôi tụt tận 13 cân và tiếp tục đi làm sau thời gian nghỉ dài tại công ty, khi biết chuyện của tôi thay vì được hỏi thăm thì toàn bộ công ty mọi người đã công kích tôi, tôi đã bị tổn thương khi nghe họ nói rằng trầm cảm là do bản thân tôi không cố gắng, không thoát ra khỏi nó, vì ai cũng có nỗi khổ riêng không chỉ riêng một mình tôi.
Đêm đó, ngồi trên tầng thượng của một tòa nhà, cầm điện thoại trên tay không biết nên gọi cho ai vì tôi sợ cảm giác bị chỉ trích như ở trên công ty hồi sáng mà không phản kháng được lời nào. Tôi muốn giải thích với mọi người “Không ai sinh ra muốn sống một mình, chịu đựng nỗi đau một mình, khóc một mình. Không ai muốn sống như thế cả, tại sao lại đối xử với tôi như vậy, những lời nói như xát muối vào lòng tôi, bản thân tôi đã phải cố gắng rất nhiều rồi”.
Những ai từng đi viện một mình như tôi chắc sẽ hiểu cảm giác từng liều thuốc, từng mũi kim truyền vào người, khi chỉ có một mình là như thế nào, rồi cảm giác lúc truyền thuốc không có ai trông truyền trong khi tôi vô tình thiếp đi, hiện hữu lại trong tôi. Thay vì thuốc truyền vào người thì máu của tôi đã truyền ngược lên ống thuốc truyền, đau đến mức tôi không thể khóc, tôi chỉ có thể an ủi bản thân “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, không sao đâu, không sao đâu”. Hồi tưởng lại thời gian đó, có lúc tôi bị sợ ánh sáng đến mức luôn chìm đắm trong bóng tối, dù vấp ngã đến tím người cũng không bật đèn. Đứng trên tòa nhà khi đó tôi đã nghĩ “Có quyết định nào giúp mình nhẹ lòng hơn”.
May thay, không biết bằng năng lượng đặc biệt nào một người bạn thân của tôi đã nhắn tin cho tôi, tôi đã hỏi “Nếu như tao quên mày thì mày sẽ làm thế nào?”
Người bạn đó đáp “Thì mình sẽ làm quen lại từ đầu. Sống với nhau mới khó còn chết thì dễ lắm”.
Tôi không phải là người theo chủ nghĩa duy tâm, nhưng sau đêm đó, không biết có phải phép nhiệm màu thần kỳ nào đó đã đến bên tôi hay không. Tôi quyết định xin nghỉ việc, giảm bớt lượng thuốc theo tuần, cố gắng bật đèn. Chạy bộ dù chỉ vài phút mỗi ngày. Sau gần một năm, tôi đã thấy sự thuyên giảm về căn bệnh của chính mình.
Tôi bắt đầu viết nhật ký, đọc sách và tập tành viết sách với hy vọng một ngày nào đó tôi có thể xuất bản một cuốn sách của chính mình. Dù vẫn ở một mình, nhưng dần dần tôi đã biết chia sẻ hơn với bạn bè và những người xung quanh, bắt đầu tập ngồi thiền và học xem tarot với hy vọng có thể chữa lành cho bản thân và những người khác, đưa ra lời khuyên cho mọi người khi cần. Tôi muốn lan tỏa tới bạn đọc những điều tích cực “Dù cuộc sống của các bạn có bế tắc như thế nào đi chăng nữa chỉ cần còn sinh mạng thì mọi chuyện cuối cùng cũng được giải quyết bằng cách này hay cách khác, nên các bạn hãy cứ việc yêu đời rồi đời khác tự yêu mình”
Hôm nay, Hà Nội đón những cơn mưa rào cuốn bay những cái nóng oi ả của những ngày hè cuối cùng trong năm. Những điều tôi viết ở đây không chỉ là động viên các bạn đọc mà còn là động viên cả chính tôi “Chúc bạn ngày mới tốt hơn ngày hôm qua”.
© Bùi Ngọc Anh (Win) - blogradio.vn
Xem thêm: Như mùa xuân và cánh én, chúng ta rồi sẽ phải xa nhau
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.






