Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
2026-03-10 20:55
Tác giả:
Như Ý
blogradio.vn- Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
***
Khi còn bé tôi thường thắc mắc tại sao người lớn có thể ngồi yên trầm ngâm nhìn trời nhìn trời nhìn đất mà không nói gì, bây giờ lớn hơn rồi mới hiểu mình cũng thường xuyên bắt đầu nhìn mọi thứ vô định như thế. Sáng nào cũng vậy, tay cầm cốc cà phê nóng hổi ngồi dính chặc trên chiếc ghế gỗ đã dần mục nát của ông tôi, nhìn lên bầu trời nắng nhẹ nơi có những chú chim đang tự do bay lượn hệt tôi thuở còn bé.
Ngày bé thế giới trong tôi chỉ đơn giản gói gọn trong từng trang sách cũ in hằn cả dấu ấn của thời gian được tôi mượn từ thư viện nhỏ nằm ngay đầu làng. Trong ấy dường như chứ đựng cả một thế giới rộng lớn mà tôi chẳng thế nào biết tận, đó là chàng hiệp sĩ oai phong, nàng công chúa xinh đẹp nhưng bị giam giữ trong toà lâu đài một cách cô độc, là chú Dế Mèn nhỏ bé đi khám phá khắp nơi hay Doreamon mang trong mình chiếc túi thần kì. Từng mảnh chuyện, từng nhân vật khiến tôi càng bị cuốn hút, tựa như cánh cổng dẫn tôi đến chuyến phiêu lưu tới những miền đất mới và cũng chẳng hay những con chữ mộc mạc, những hình ảnh được khắc hoạ độc đáo từ tác giả dần dần từ khi nào đã đi sâu và trở thành một phần trong tôi. Văn chương như cánh cửa một lối cánh cửa dẫn lối tôi đến một thế giới mới nơi từng con chữ như có phép màu chữa lành đi những vết thương trong tôi, ấp ôm giấc mơ văn học đang dần thành hình trong tâm tư của một cô bé mới lớn.
Mang trong mình đầy lòng khát khao, mơ ước ôm trong mình những áng văn nhẹ nhàng, mong muốn được nhìn thấy đọc giả nâng niu cầm trên tay cuốn sách mang bút danh của mình, tôi chưa bao giờ là ngừng suy nghĩ “liệu trên bầu trời rộng lớn ấy, tôi có thể níu lấy một vì sao cho riêng mình?”. Tôi cũng có nhưng ngày chìm đắm trong hoài nghi rằng mình có thực sự đây có thực sự là một công việc mình mơ ước và nó có giúp tôi toả sáng được không khi mẹ tôi vẫn hay nhắc đi nhắc lại với tôi câu nói”Con đừng mãi suốt ngày cấm mặt vào đóng chữ nghĩa vô bổ ấy nữa, cuộc sống sẽ chẳng màu hồng như con đang nghĩ đâu nhóc à”, tôi cũng đã từng nghĩ mình có thực sự có thiên phú về viết lách hay không trong khi mình chỉ là con nhóc mới lớn, phải có vẻ giống như mẹ tôi nói cuộc sống vốn dĩ chẳng ngập sắc hồng như tôi từng mộng tưởng, tôi cũng chỉ như hạt cát nhỏ bé, cô độc đắm mình trong làn sóng vỗ với ước mơ thấu tận cả đại dương, nhưng có lẽ việc ấy cũng chẳng thể kéo chính tâm hồn bay bỏng của tôi ngừng thả trôi mình theo làn gió văn chương đi đến những miền đất mới lạ. Và thế tôi vẫn viết, vẫn viết như đang cố tìm lại chính mình trong những trang giấy nhuốm đầy màu mực tím .
Tôi cứ thế, ngồi ở góc nhỏ cạnh cửa sổ vừa thơ thẩn nhìn ngắm bầu trời rồi chóc chóc lại gõ vài dòng cọc cạch, cọc cạch trên chiếc laptop đã cũ nát, tôi vụng về viết nên từng mảnh chuyện nhỏ, từng dòng chữ được viết ra là những câu chuyện tôi lén nhặt lấy cho riêng mình. Tôi thích viết không chỉ vì mong cầu được nổi tiếng mà vì đâu đó trong từng con chữ được viết ra tôi như tìm được chính mình, là góc nhỏ tôi dành để vỗ về chính mình trong những ngày tựa như sắp gục ngã.

Và cứ thế tôi lớn lên, ấp ôm từng con chữ từ thuở bé thơ đến khi trưởng thành. Mang trong mình cả bầu trời ước mơ, khát vọng về những hoài bão chưa từng phai nhạt. Tôi gửi từng bản thảo bấy lâu nay tôi từng nhen nhóm đến các nhà xuất bản nhưng từng cái từng cái một được trả về thay lời chối từ khiến tôi dần gục ngã trong thất bại. Tôi đối mặt với sự hoài nghi và trách móc đến từ bản thân. Nỗi tự ti đã dần gặm nhắm đi nhuyệt huyết trong tôi. Thất bại với tôi không chỉ là những lời từ chối yêu cầu xuất bản lạnh nhạt mà là những đêm thức trắng trên chiếc giường nhỏ nhìn qua đóng bản thảo vẫn còn đang dang dở vứt đầy trên thềm, là những ngày chỉ nhốt mình trong nhà để suy nghĩ rằng” mình có nên từ bỏ? Và đây có phải là lối đi thực sự phù hợp với mình?”.
Tôi nhớ ngày bé có người đã nói với tôi rằng” Cứ nỗ lực, rồi sẽ thành công” nghe thì đầy nhiệt huyết và mang đến động lực tràn trề, nhưng tôi cũng nhận ra rằng con đường tôi chọn không phải là một con đường thẳng tấp phủ đầy hoa, mà là con đường phía trước có hàng trăm ngã rẽ tối tâm mà tôi chỉ được phép chọn một, nếu bước sai tôi sẽ bị bóng tối quấn lấy, bao trùm. Có những ngày đối với tôi thực sự tâm tối, tôi chẳng thể nhìn thấy chút ánh sáng nào để có thể vực dậy mình sau những ngày thất bại. Tôi thấy mình dần muốn từ bỏ, những bản thảo dang dở kia tôi chẳng còn có nổi một ý tưởng nào để viết tiếp, những dòng văn viết nên cứ trở nên sáo rỗng, thiếu mạch lạc, tôi chỉ muốn bỏ tất cả để về quê sống một cuộc sống yên bình với mẹ, từ bỏ ước mơ mà trước đây bà từng cho là viễn vong.
Sau những ngày chìm đắm trong suy nghĩ, tôi quyết dạo biển ngắm hoàng hoang một lần cuối rồi về quê lập nghiệp. Gió biển nhè nhẹ, sóng rì rào, từng đàn cá bơi nhẹ quanh bờ, mặt trời lặn lẽ khuất dần rồi biến mất. Tôi chợt thấy bóng mình có chút đơn côi, vô định nhưng tôi cũng nhận ra có lẽ mình cũng sẽ giống như mặt trời dù có ngã bao nhiêu lần thì vẫn phải đứng lên và toả sáng theo cách riêng của mình. Tôi về phòng, vẫn chọn cách dọn hành lý về quê nhưng lần này không phải bỏ cuộc mà là tôi sẽ viết tiếp một chương mới tại nơi đây.
Có lẽ cũng đã rất lâu kể từ khi tôi chọn về nơi chôn râu cắt rốn để sống và viết tiếp câu chuyện đời mình. Vẫn có đôi lần tôi thầm trách thờii gian sao cứ trôi nhanh như nước cuốn xuôi dòng, hối hả chẳng đợi ai, cũng không thể níu giữ-như hơi thở thanh xuân âm ỉ mà mang đầy tiếc nuối. Chuyến tàu thời gian ấy có lẽ đã bỏ rơi lại ước mơ tôi mang dẫu còn nhiều dang dỡ. Nhưng dẫu nó chỉ là giấc mơ không thành hiện thực tôi vẫn ôm trọn giấc mơ ấy và cứ viết, viết mãi cho đến khi tôi ngừng thở, tim ngừng nhịp đập. Lần này tôi không viết cho những hư vinh và mong muốn tác phẩm được xuất bản nữa… mà tôi viết… viết cho thanh xuân chưa trọn vẹn…và viết cho chính tôi. Tôi gửi cảm xúc mình vào từng con chữ để cuốn theo cơn gió hạ đi đến nơi ánh sáng rực rỡ mà tôi vốn không thuộc về.
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
© Như Ý - blogradio.vn
Xem thêm: Mỗi Người Đều Có Nhịp Điệu Của Riêng Mình | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.







