Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chênh chao tuổi 23 để ta trưởng thành hơn

2021-03-17 01:25

Tác giả: Khánh An ( Hồng Minh)


blogradio.vn - Tôi và bạn, chúng ta hãy để tuổi 23 có chênh chao trong cuộc sống nhưng vẫn sẽ đẹp và là một điểm tựa cho mình trên hành trình trưởng thành và được công nhận là người lớn thực sự. Cố lên, tuổi 23.

***

Một sáng thức giấc, nhìn vào gương, ta thấy ngỡ ngàng trước gương mặt lạ lạ quen quen trong đó. Là ta đây sao? Ta của tuổi 23 đang chông chênh những bước đi đầu tiên giữa cuộc đời để được thật sự công nhận là người lớn.

Tuổi 23, ta lúc này đã có rất nhiều ước mơ và dự định cho riêng bản thân mình và đã bắt tay vào thực hiện nó ngày ngày. Độ tuổi này đã bắt buộc bản thân ta phải trưởng thành và chín chắn hơn nữa, bởi lẽ ta đã nhận ra rằng chặng đường trưởng thành sắp tới còn rất dài và lắm gian nan. 

Ngày ta 23 tuổi, dù chưa đủ mạnh mẽ để đối diện với những trăn trở, dù chưa có đủ cứng cáp để đương đầu với mọi sóng gió trong cuộc sống nhưng ta đã luôn cố gắng để nó hạ gục được mình. Càng ngày, ta càng thấm thía một điều rằng lúc này đây, ta bước tiếp hay rẽ ngang, ta đi học tiếp hay đi làm, chọn làm đúng ngành học hay không, tất cả đều phụ thuộc vào sự lựa chọn của bản thân mình mà thôi.

Khi ta 23 tuổi, trường học và những tháng ngày hoa mộng đã được bỏ lại phía sau lưng. Bao năm đèn sách đã tạm xong, nay ta dấn thân vào một hành trình mới, hành trình để thực hành và áp dụng những gì ta đã học. Con đường mới này mới thật sự là con đường đầy chông gai và gian khổ, bao nước mắt, bao mồ hôi cùng rất nhiều những nhọc nhằn qua ngày tháng. Có những giây phút buồn chán hay muốn bỏ cuộc. Tuổi 23 cho chúng ta rất nhiều trải nghiệm để ta thật sự trưởng thành và được mọi người công nhận.

phu-nu8

Ngày ta 23 tuổi, ta có những ngày tháng đầu tiên đi làm việc. Khi ấy, ta thật sự bước vào đời với bao khó khăn, nhiều bỡ ngỡ. Bốn năm ở trường Đại học, bằng cấp này, chứng chỉ kia, tất cả như vô ích trong buổi đầu đi làm ấy. Bôn bả, cuống cuồng tự học, tự mày mò, tự tìm hiểu để có thể làm tốt công việc của mình. Thất bại, chán nản, bị la mắng…, tất cả không thể phai nhòa trong ký ức.

Ngày ta 23 tuổi, ta có chút gì hụt hẫng, ta như thấy mình rơi vào khoảng không lưng chừng của nỗi cô đơn, của nỗi buồn và sự chênh vênh. Khoảng thời gian này chính là lúc mà ta bắt đầu đối mặt với nhiều sự đánh đổi, cả sự được – mất trước những bước ngoặt lớn của cuộc đời. 

Cuộc sống bỗng chốc xuất hiện đủ mọi vấn đề từ giản đơn đến phức tạp để rồi vô tình đẩy ta vào những sự lựa chọn không mấy dễ dàng. Nào là tình yêu, sự nghiệp, tiền tài, danh vọng hay lý tưởng…, tất cả cứ quay cuồng, nhiều lúc ta chẳng biết phải làm sao mới thật sự là hợp lý nhất. Lúc này ta mới hiểu rằng làm người lớn chẳng sung sướng chút nào, có cả trăm thứ phải đắn đo, lo nghĩ.

Khi ta 23 tuổi, chúng ta không còn trẻ nhưng cũng chưa phải là già. Ta đang ở cột mốc lưng chừng của những tháng ngày tuổi trẻ. Bất chợt ta nhận ra bản thân cần có thêm những khoảng lặng để được lắng nghe và cảm nhận mọi thứ thấu đáo hơn. Ta không thể cứ ào ào và cảm tính như thời 18, 20 tuổi nữa. Và ta cũng chưa già dặn để trầm ngâm nghĩ suy như độ tuổi trung niên.

Ta chỉ nhận thấy mình cần dành nhiều thời gian cho chính mình hơn, để suy nghĩ, để lắng nghe, để thấu hiểu, để cảm thông với mình và với cả với người. Ở tuổi 23, con người ta hay hoài niệm về những điều đã cũ rồi lại có chút tiếc nuối về những thứ đã xa. Sau đó ta dường như ngập ngừng về quyết định cho những bước đi ở hiện tại và cả tương lai. 23 tuổi, chông chênh để ta trở thành người lớn.

giai-toa-cang-thang-scaled

Khi ta 23 tuổi, ta dần dần chẳng còn quan tâm gì đến những lời thị phi hay đàm tiếu từ bạn bè , đồng nghiệp hay những người xung quanh. Những trang mạng xã hội nóng bỏng một thời như zalo, facebook hay Instagram... cũng không còn chi phối được cuộc sống của ta nữa. 

Tuổi 23, ta đã lớn hơn và đã không còn đặt cuộc sống cũng như những cung bậc cảm xúc của bản thân lên miệng của người khác như trước nữa. Ta đã trở nên trầm tính hơn, khép mình hơn, ngại chia sẻ cảm xúc với người khác, nhất là với những người không thật sự thân thiết. Không biết tự khi nào, ta trở nên nhạy cảm và dè chừng với tất cả mọi thứ. Có cảm giác ta cô đơn và có tâm lý đề phòng, nghi ngờ với nhiều việc, nhiều người. Càng ngày ta càng hiểu sâu sắc điều được gọi là cái giá của sự trưởng thành.

Khi ta đến tuổi 23, hơn lúc nào hết, ta nhận thấy bản thân đang bị cuốn vào vòng xoáy hối hả từ việc làm đến các mối quan hệ xung quanh, có tình yêu và cũng có cả tình bạn. 

Tuổi 23, có những áp lực vô hình đến từ gia đình và công việc, cùng với đó, chuyện tình yêu thì bất ổn, mông lung. Phải khẳng định một điều rằng có hàng trăm lý do khiến tuổi 23 trở nên chông chênh, mông lung đến tội nghiệp. Ta cứ hối hả, cứ điên cuồng và mải miết cắm đầu vào làm việc. Để khi bất chợt ngoảnh đầu nhìn lại, ta tự mình bàng hoàng và thổn thức, nhói đau khi thấy rằng thời gian mà mình dành cho bản thân và gia đình là quá ít và mỗi ngày một ít đi nhưng chẳng thể làm gì khác được. 

giai-toa-cang-thang

Tuổi 23, có nuối tiếc, có xót xa, có đau đớn…,nhưng ta chẳng thể làm sao để khác đi được. Ta dù cố gắng nhưng ta vẫn không thể thoát khỏi vòng vây của dòng đời ngược xuôi, hối hả. Khi bước sang tuổi 23, chúng ta ngỡ ngàng nhận thấy mình đang chênh chao giữa cuộc đời để có thể ngày một trưởng thành hơn.

Đôi lúc, trên hành trình tuổi 23, ta luôn phải tự trấn an bản thân bằng mọi cách và luôn luôn tự nhủ lòng mình là rồi tất cả sẽ ổn thôi. Dù sao đi nữa, ta cũng chỉ mới 23 tuổi thôi mà, ta không việc gì phải lo lắng quá nhiều khi mà cuộc đời luôn có muôn ngàn lý do cho ta cố gắng, nỗ lực hơn từng ngày. Tôi và bạn, chúng ta hãy để tuổi 23 có chênh chao trong cuộc sống nhưng vẫn sẽ đẹp và là một điểm tựa cho mình trên hành trình trưởng thành và được công nhận là người lớn thực sự. Cố lên, tuổi 23.

© Khánh An ( Hồng Minh)  - blogradio.vn

Xem thêm: Chậm lại một chút để nhận ra bình yên l Radio Tâm Sự

Khánh An ( Hồng Minh)

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Tôi vẫn luôn đợi cậu dù bất cứ chuyện gì xảy ra

Hiện tại thì không sao nữa rồi, tôi vẫn dõi theo cậu. Tôi chẳng còn những mộng mơ về đôi ta như lúc đầu nữa rồi, không còn ngốc nghếch chạy theo cậu. Giờ tôi đã có một mục tiêu quan trọng của riêng mình. Tôi chỉ mong cậu luôn hạnh phúc và mỉm cười, không phải buồn phiền vì bất cứ điều gì cả. Và hãy luôn nhớ rằng tôi vẫn luôn ở đây đợi cậu cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Những năm tháng vô tư tuổi 17, có phải đã biến mất rồi không?

Chúng tôi, vốn không biết, bốn năm trôi qua, ai cũng có nỗi khổ của riêng mình, có những vấn đề nan giải trong cuộc sống. Có bao giờ, chúng tôi tự hỏi, con người vô tư tuổi 17 ấy, có phải đã mãi mãi biến mất rồi hay không?”.

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Những bài học cuộc sống từ Audrey Hepburn

Năm tháng qua đi, những bài học cuộc sống của Audrey Hepburn vẫn còn vang vọng, để khi một ai đó đang cần tiếp thêm động lực cho hành trình sắp tới, chúng hiện hữu như những tia sáng hướng người ta đến một thái độ sống tích cực hơn.

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

8 tuyệt chiêu phong thủy giúp tăng lương, thăng chức vù vù

Để ý một chút chỗ ngồi, bàn làm việc nơi công sở, nếu hợp phong thủy sẽ giúp bạn tăng lương, thăng chức vù vù.

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Dù gì thì vẫn phải tiến về phía trước

Những ngày tháng ấy bình dị biết bao nhiêu. Chỉ có ăn và học. Tôi ước mình vẫn có thể đạp mãi chiếc xe ấy, đi mãi con đường ấy và ăn những bữa cơm không cần thịnh soạn bên chúng bạn bè.

Thanh xuân của em không phải là anh

Thanh xuân của em không phải là anh

Nếu có một ngày mình sẽ lạc trôi Về thanh xuân, để rồi ngơ ngác Nhịp đau xưa, chứng minh mình từng khác Thì cuối đường là ai đó - chẳng thanh xuân.

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Tim biết đi đâu tìm cánh cửa tâm hồn?

Trong đêm đen tim im lặng suy tư Mái nhà nào đây sẽ là nơi dừng bước? Ánh lửa xa xăm mời gọi tim phía trước Mệt mỏi tiêu tan, tim vội vã kiếm tìm

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Em gọi tên anh hết hôm nay nữa thôi

Màn đêm buông xuống kết thúc cuộc sống chưa kịp bắt đầu, kết thúc ngày dài của bản thân tôi và kết thúc cho mối tình mà tôi là người đánh mất. Người ta vẫn thường nói rằng đêm là sự kết thúc của ngày và là sự chuẩn bị cho một ngày mới. Tôi chẳng biết tôi và anh rồi sẽ thế nào, chuyện tình cảm của tôi và anh sẽ ra sao, nhưng chỉ thầm mong anh sẽ vui và hãy thật an nhiên vào những ngày tiếp theo “Lần cuối cùng cho em được gọi tên anh, người em rất yêu”.

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

5 suy nghĩ tai hại khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công

Bạn muốn cuộc sống của mình thay đổi, hãy thay đổi ngay 5 suy nghĩ “tai hại” này. Đừng mơ mộng về cuộc sống giàu sang, về việc thành công sẽ tuyệt vời như thế nào. Thay vào đó, hãy bắt đầu suy nghĩ về những gì bạn cần làm để đạt được mục tiêu đề ra. Niềm tin hạn chế, suy nghĩ sai lầm sẽ khiến bạn nghèo mãi không giàu, cố mãi không thành công.

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Tình yêu ở phía bình minh (Phần 2)

Phải chăng cô đã yêu anh? Cô có nên mạo hiểm một lần nữa, có nên đánh cược sự tổn thương sẽ ập đến bất cứ lúc nào để được bên anh? Cô quay cuồng trong mớ hỗn độn: buông hay níu? Và đến chủ nhật thứ mười mấy, khoảng xa cách đủ để con tim cô nức nở gọi tên anh.

back to top