Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn vì chúng ta đã cùng cố gắng vì nhau

2021-03-29 01:35

Tác giả: THƯ ĐOÀN


blogradio.vn - Suy cho cùng bầu trời nào mà không có bão giông, chỉ là người thì có chỗ trú kẻ thì không.

***

Cảm ơn cậu đã cùng tớ thức khuya ôn bài, dậy sớm đi thi. Cảm ơn cậu đã làm mình vui, làm mình bớt lạc lõng giữa chốn Sài Gòn hoa lệ trong suốt 4 năm đại học

Cảm ơn cậu đã cùng tớ hồi hp chờ điểm thi, lo lắng đến phát khóc vì sợ không qua môn - Cứ tự dọa mình, tớ vẫn qua hết đó, điểm cao là đằng khác đúng không nè”

Cảm ơn cậu đã giúp mình trở nên tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, bỏ được cái tính hay lo xa và hay nghĩ lung tung, còn thêm cái tật quá quan tâm những lời nói của mọi người xung quanh để rồi về sũy nghĩ buồn một mình.

Cảm ơn cậu đã cùng tớ cuốn gói ra đi tá túc nhà người quen mà theo chị lên công thi thực tập với một môi trường hoàn toàn mới, mà cậu biết rằng tớ vốn không giỏi để thích nghi ở môi trường mới và còn ngại bắt chuyện làm quên người lạ nữa cơ.

Nhưng thế rồi cậu vẫn cùng tớ vượt qua những đêm trắng với đôi mt mệt mi để làm kịp luận án cho kỳ tốt nghiệp sớm tháng ba. Và cuối cùng chúng ta lại cùng  mặc chiếc áo cử nhân cầm tắm bằng đại học trong tay với bao ước mơ, hoài bão thuở đôi mươi.

Cố lên! Chúng ta sẽ cùng bước sang một trang mới.

Và cũng chỉ có cậu cùng tớ lang thang trên những chuyến xe buýt, những chuyến grab, trên tay cầm đơn xin việc đi khắp từ Quận 9, Thủ Đức, Quận 2 dưới cái nắng cháy da của Sài Gòn những ngày tháng 3. Sáng đi tìm việc tối về vẫn tìm việc, ngủ cũng mơ cũng thấy tìm việc.

Chúng ta lại tiếp đi cùng tớ trên những chặng xe buyết 99, rồi 104 tiếp thêm 4km đi bộ để đến được nơi làm việc đầu tiên của cô sinh viên 21 tuổi mới ra trường.

Nhưng không sao, cậu bảo tớ không được nản chí, không được than phiền, không được bỏ cuộc. Tớ chẳng có gì ngoài mớ kiến thức được học ở trường, tớ phải cố gắng lên.Tớ đã nghe lời cậu vùi đầu vào công việc từ ngày này qua tháng nọ với công việc văn phòng 8 tiếng trong mơ hóa 12 tiếng hiện thực, với giờ tan làm 22h khuya ngồi sau lưng ba đón về nhà trọ, mà trong lòng đầy lo lắng và áp lực. Có hôm khóc ròng rã vì mọi thứ, có những đêm về trễ đến nỗi không còn xe buýt mà bắt, grab thì nhiều tiền quá tớ và cậu đành lội bộ về nhà.

Vậy mà mình vẫn vượt qua hết đó cậu, có nhiều lúc tớ muốn nghỉ nhưng cậu đã cản tớ, để rồi công việc đâu lại vào đấy, tuy có những lúc thăng trm. Suy cho cùng bầu trời nào mà không có bão giông, chỉ là người thì có chỗ trú kẻ thì không.

Thế rồi tớ đã quen với mọi thứ, tớ học được cách giao tiếp với mọi người trong công ty ra ngoài xã hội, học được cách làm việc, cách chăm sóc và yêu thương bản thân và gia đình. Và còn nhiều thứ khiến tớ mạnh mẽ hơn.

Khó khăn vất vả nuôi ta trưởng thành. Ấy thế mà 3 năm trôi qua. Tớ đã cùng cậu gầy dựng và trau dồi biết bao nhiêu thứ. Khôn có, dại cũng có, đủ thứ chuyện trên đời dưới thế.

Để rồi kết quả hôm nay 3 năm nhìn lại gói ghém, sắp xếp và cất giữ những thứ quý giá đó lại để chúng ta bước qua 1 trang mới cậu nha!

Cảm ơn chính mìnhcậu đã luôn bên tớ.

© THƯ ĐOÀN - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Hãy mang thanh xuân theo cùng những nụ cười l Radio Truyện Hay

THƯ ĐOÀN

Bạn có thể vấp ngã, có thể thất bại, có thể nản lòng nhưng đừng bao giờ bỏ cuộc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Em đau rồi đấy, anh vừa lòng chưa...

Hỏi cả bản thân em, sau này không có anh thì em phải chống đỡ thế nào đây. Em đã quen ngày nào cũng nhắn tin với anh, có chuyện gì cũng kể với anh, nhìn thấy gì cũng nghĩ tới anh, thấy quán ăn nào cũng ghi lại để sau này đi với anh… Nhưng làm gì có sau này nữa.

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó em ơi ta có thật

Nếu ngày đó ta bên nhau xa lạ Không đi chung chuyến ga nhỏ cuối ngày Không nhìn em đôi mắt biết lung lay Đâu cay đắng mảnh hồn anh tuyệt vọng

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 2)

Anh đang chăm chú nghe thì bất chợt lại nhìn trúng đôi mắt cô, lại vô tình bị nó thu hút. Không biết cô có phát hiện ra bản thân mình có đôi mắt rất đẹp hay không, long lanh như chứa đựng ánh sáng của thế giới xung quanh.

back to top