Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc ở rất gần

2021-05-19 01:20

Tác giả: THƯ ĐOÀN


blogradio.vn - Hạnh phúc với bạn có thể là những gì xa xỉ hơn, nhưng tôi dám chắc rằng bình yên sẽ đưa ta đến cảnh giới cao nhất của sự hạnh phúc. Chúng ta không được phép cho bản thân ngừng nghỉ sự tìm kiếm những điều cao xa tốt đẹp, nhưng cũng đừng bỏ sót những niềm hạnh phúc ngay bên mình. Cảm ơn cậu, cậu em trai 12 tuổi nhưng có trái tim bắt đầu ấm áp dần lên của chị.

***

Chúng ta vẫn hay tự hỏi rằng mình đã làm được gì rực rỡ cho thanh xuân của mình. Có người dùng thanh xuân của mình để theo đuổi đam mê, theo đuổi sự nghiệp. Và có người dùng khoảng thời gian tươi đẹp ấy của mình để có những kỉ niệm ngọt ngào với người mình yêu. Tôi cũng biết có những người vẫn còn ngồi đó cứ loay hoay tìm kiếm một thứ gì và có lúc giật mình vì thời gian trôi nhanh còn mình thì chưa làm được gì.

Có người nói với tôi rằng “Anh đồng ý với em rằng có thể cuộc sống độc thân đối với em là tốt và em cố gắng xây dựng nó trở nên thật đẹp, nhưng nó sẽ buồn nếu không có ai chứng nhân cho khoảng thời gian tươi đẹp đó, khoảng thời gian mà em cố gắng".

Bạn sẽ có rất nhiều lựa chọn cho tuổi trẻ của mình. Và tôi chọn dành cả thanh xuân của mình để dõi theo cậu ấy nhìn cậu ấy trưởng thành. Cảm giác ấy đó ấm áp và hạnh phúc lắm. Tôi từng chắt chiu và làm gì cũng nghĩ đến cậu ấy,  luôn cố gắng dành những thứ tốt nhất cho cậu ấy từ những lúc tôi chưa có gì trong tay, từ lúc tôi còn là sinh viên sống trên đồng tiền cha mẹ cho, tôi dành lại một xíu mua cho cậu ấy những thứ cậu ấy thích trong những dịp đặc biệt. Cho đến lúc tôi may mắn có được xíu thành tựu và làm ra được nhiều tiền hơn không còn xin tiền cha mẹ nữa và tôi bắt đầu lo chu đáo hơn cho cậu ấy.

co_tich_9

Cậu ấy là từ tôi nhắc về em trai. Cậu ấy rất thương tôi, tôi cảm nhận được điều đó. Cậu ấy còn rất hiểu chuyện chẳng bao giờ đòi hỏi hay xin tôi bất cứ điều gì. Chúng tôi không thường xuyên ở gần nhau, nhưng tôi luôn chú ý và âm thầm cho cậu ấy những thứ tốt nhất. Tôi sợ, tôi sợ người con trai tôi thương bị mất mặt với bạn bè, tôi sợ cậu bị bắt nạt vì cậu to xác thế đấy nhưng rất hiền chẳng dám làm hại ai đâu, tôi sợ cậu đau, tôi sợ cậu bị ốm, và sợ cả khi cậu buồn cậu tủi cậu khóc và sợ cậu vất vả...Dù biết rằng khó khăn mới nuôi dạy cậu trưởng thành được. 

Cậu là một phần trong thanh xuân của tôi, cậu luôn là cái cớ, là động lực giúp tôi luôn cố gắng. Vì tôi muốn nhìn thấy cậu từng ngày trưởng thành, chu đáo và có trách nhiệm, ngày càng giống bố của tôi người đàn ông mà mẫu mực mà không ai có thể thay thế được. Tôi hy vọng cậu sẽ giống bố và hai người sẽ là niềm tin trong tim tôi.

Tôi biết thanh xuân là có hạn, hoa nào mà chẳng tàn, thời gian thì lại không chờ một ai. Nhưng không sao cậu ạ. Thanh xuân của tôi tặng cho cậu, gửi cho cậu nhờ cậu giữ hộ tôi để khi tôi nhìn lại tôi thấy được tuổi trẻ của mình trong cậu.

Sài Gòn giữ chân tôi bằng trách nhiệm mưu sinh và một chút hy vọng gửi vào nơi ấy. Nhưng có một nơi níu chân và siết chặt trái tim tôi bằng tình yêu thương, sự bình yên thân quen. 

Nếu tôi cách xa Sài Gòn 3, 4 tháng khi trở lại tôi giống như là vị khách mọi thứ đều lạ lẫm, Sài Gòn xem tôi là khách và thật sự khi tôi gắn bó 6 năm thanh xuân đầy khó khăn, thử thách thì nơi đây vẫn không giang tay ôm ấp và vỗ về tôi những lúc tôi mệt mỏi và phiền lòng nhất, thay vào đó là cả một bầu trời khó khăn, thử thách,. Sài Gòn quá khắt khe với tuổi trẻ của tôi. 

co_tich_4

Sài Gòn miền đất hứa, tôi hứa hẹn với Sài Gòn nhiều thứ lắm. Hứa sẽ xây dự tương lai nơi đây, hứa sẽ gắn bó với cuộc sống và nhiều hơn thế nữa. Nhưng cũng chính nhờ sự khắt khe ấy mà tôi trưởng thành và sống tốt hơn. Nhưng khi về bên cậu ấy và nhà tôi chưa bao giờ bị xem là khách, chưa bao giờ bị bỏ rơi, chưa bao giờ có cảm giác lạc lõng. Dù là 1 tháng, 2 tháng, 1 năm, 2 năm thậm chí là 6 năm, khi quay về tôi luôn được sống trong tình yêu thương và vòng tay bình yên, ấm áp. Chính vì vậy sự khắc nghiệt và khó khăn nơi đất khách với tôi không là gì vì tôi biết  tôi vốn vẫn còn một nơi để tìm về. 

Hạnh phúc đôi khi nó rất đơn giản, bình yên đôi khi đến từ những thứ mộc mạc và thuần khiết nhất. Cuộc sống mà, chuyện buồn vui là chuyện thường nhật nhưng khi ta vui cả thế giới cùng vui với ta, rồi khi ta buồn được mấy người buồn cùng ta, được mấy ai chịu ngồi toàn tâm toàn ý nghe ta tâm sự, được mấy người để tâm đến cảm xúc của mình. Hay chỉ là họ chỉ thoáng qua như một cách xã giao thường nhật "Cố lên em, cuộc sống mà". 

Điều đó khiến nỗi buồn càng đạt đến tột độ, tôi biết bạn có thể giải tỏa nỗi buồn bằng nhiều cách, bạn có thể  nghe một bản nhạc yêu thích, yên tĩnh một mình mà suy nghĩ mọi chuyện, bạn có thể chọn ra ngoài gặp và tâm sự với một người mà bạn tin tưởng bạn không cần họ hiểu chỉ cần họ chịu ngồi nghe bạn nói và có cả những người chọn nơi ồn ào tấp nập để chôn giấu nỗi buồn. Tôi hiểu vì tôi đã từng trải qua những cảm giác ấy. 

co_tich_8

Lần này cậu ấy để ý đến tôi, cậu ấy thấy tôi buồn, vốn dĩ tôi giấu cảm xúc của mình rất giỏi vì tôi không có thói quen làm tâm trạng của mình ảnh hưởng đến người khác, nhưng lần này tôi không giấu được cậu. Cậu thấy được sự mệt mỏi trong ánh mắt của tôi, cậu sợ tôi bỏ bữa, cậu tìm kiếm tôi khắp nơi trên con xe đạp cọc cạch của mình khi tôi thu mình muốn yên tĩnh ở một nơi nào đó. Những gì dành cho cậu tôi không cần cậu đáp lại tôi. Nhưng cậu lớn rồi đấy, cậu bắt đầu tâm lý giống bố tôi rồi. Tôi buồn cậu liền không đi chơi với bạn, cậu cứ lẽo đẽo theo tôi, ánh mắt cậu luôn nhìn vào ánh mắt tôi, mỗi lần nhìn cậu tôi đều thấy cậu nhìn tôi. 

Cậu chẳng có gì cho tôi, cậu không có tiền, cậu không có xe, không nhà, cậu không mua cho tôi túi đẹp, cậu chỉ biết bắt tôi ngồi sau xe cậu để cậu chở từ đầu làng tới cuối xóm, miệng thì kể hết chuyện này đến chuyện khác, trong khi đó tôi nặng sắp gấp đôi cậu rồi đấy nhưng cậu vẫn cố gắng đèo tôi. 

Sao cậu quan tâm tôi đơn giản vậy? Và cũng chính khoảnh khắc tôi ngồi sau tấm lưng bé nhỏ gầy gò của cậu, tôi thấy tâm tôi bình yên, tôi hạnh phúc vì được che chở. Tôi hạnh phúc về điều đó, tôi hạnh phúc về những điều bình yên giản dị như vậy. 

Hạnh phúc với bạn có thể là những gì xa xỉ hơn, nhưng tôi dám chắc rằng bình yên sẽ đưa ta đến cảnh giới cao nhất của sự hạnh phúc. Chúng ta không được phép cho bản thân ngừng nghỉ sự tìm kiếm những điều cao xa tốt đẹp, nhưng cũng đừng bỏ sót những niềm hạnh phúc ngay bên mình. Cảm ơn cậu, cậu em trai 12 tuổi nhưng có trái tim bắt đầu ấm áp dần lên của chị.

© Thư Đoàn - blogradio.vn

Xem thêm: Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành l Radio Truyện Hay

 

THƯ ĐOÀN

Bạn có thể vấp ngã, có thể thất bại, có thể nản lòng nhưng đừng bao giờ bỏ cuộc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Dừng lại để ngày mai trời lại nắng

Ngày mai thôi, trời sẽ lại nắng, hoa sẽ lại nở, những vụn vỡ trong tim dẫu không thể lành nguyên vẹn như lúc đầu nhưng thời gian rồi sẽ xoa dịu được tất cả.

Em đã không thể giữ lại

Em đã không thể giữ lại

Núi kiến thức khổng lồ mà em được học từ biết bao thầy cô đã không còn vẹn nguyên nữa rồi, chỉ còn là đâu đó ý thức để làm người, chỉ còn là đọng lại sâu sắc trong em những bài học để làm người.

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Tướng trán của người đàn ông thông minh, thành đạt, giàu sang hơn người

Đàn ông sở hữu những nét tướng trán sau thường thành đạt trong công việc, có địa vị xã hội.

Tôi quay về với tôi

Tôi quay về với tôi

Dường như tất cả những người phụ nữ dấn thêm một bước nữa trong trái tim mình, cho cuộc đời mình, đều đã trải qua bao dằn vặt khổ đau có lúc không nói nên lời.

Góc cà phê anh đợi

Góc cà phê anh đợi

Gặp nhau em nhé, nơi góc cà phê quen Có nắng và mưa, và bao màu hạ đỏ Em dù không đến dù hạ hóa thu tàn Góc cà phê anh đợi, mặc thu úa đông sang.

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh

Em là gì nơi trái tim anh Chút yêu thương, nỗi niềm hay mong nhớ Hay tình xưa vẫn còn nhưng duyên lỡ Để tim này cứ nhớ mãi không thôi.

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bắt cho em một bầu trời xanh thẳm

Bầu trời năm ấy vẫn vút cao trong miền ký ức, tiếng cười của em vẫn âm vang trong đáy tim này. Tôi bắt gặp mùa hè đậu trên những mái nhà ngói đỏ, chói chang và gay mắt, như khung cảnh của những ngày cùng em đi qua, bánh xe đạp cứ quay đều đều, và tôi đưa em qua tất thảy những miền yêu.

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Phụ nữ sở hữu những nét phúc tướng sau về hậu vận càng viên mãn, giàu sang phú quý không ai bằng

Người phụ nữ sở hữu những nét tướng này cuộc sống hậu vận không chỉ hưng thịnh, viên mãn mà còn được nhiều quý nhân phù trợ, người người yêu mến.

Sống một đời an nhiên

Sống một đời an nhiên

“Ở ngoài kia, sẽ có một ‘tôi’ khác, cá tính, năng động, bùng nổ một cách bất cần; một ‘tôi’ khác đối lập với tôi đang ngồi đây, dám làm những điều tôi không dám làm; dám sống một cuộc đời tôi không dám sống”.

back to top