Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 41: Trái tim sen trắng

2011-04-27 14:39

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay


Trích đoạn Blog Radio 41: Trái tim sen trắng


Email của bạn Hoàng Hường:  Tôi thường viết những câu chuyện tình yêu buồn, lãng mạn, có sự chia ly dài dằng dặc... và những nỗi nhớ cồn cào không bao giờ bình yên. Tôi chưa bao giờ dám cầm bút viết về tình yêu của mình. Đơn giản là nó hoàn toàn không có những chất kịch như thế...

Tôi vẫn thường nghĩ rằng khi người ta yêu nhau rồi, mọi khó khăn có thể vượt qua. Vì thế mà nhân vật của tôi toàn là những người nặng lòng, yêu da diết, không bao giờ biết mệt mỏi. Nhưng tình yêu của tôi lại hoàn toàn khác. Chưa bao giờ tôi có được cảm giác mình đang được yêu da diết cả...

Các nhân vật của tôi, tan rồi lại hợp...

Còn tôi thì vừa buông tay để tình yêu đầu tiên của mình chìm vào dĩ vãng!



  • Trái tim sen trắng

Tình yêu của tôi như những nụ sen trắng mà anh đã từng tặng tôi,

chưa kịp nở đã vội tàn....



(Blog Radio) - Tôi gặp anh lần đầu tiên trong một tình huống buồn cười. Anh được một người bạn của tôi giới thiệu cho một người bạn khác, tôi đi theo nhóm đó chỉ để cô bạn kia không ngại ngùng. Sau này, tôi lấy lí do trí nhớ của mình tồi tệ để không nhắc tới cảm xúc đầu tiên ấy nữa. Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nguyên cảm giác ấy...

Tôi chưa từng bao giờ nghe tim mình đánh thịch một cái khi nhìn thấy một người con trai nào như vậy. Sau 23 năm tồn tại, tôi gặp được một người khiến tôi quan tâm...

Nhưng tôi biết được rằng anh đã có bạn gái.

Và thế là tôi để cảm xúc của mình trôi dần vào lãng quên...

***

Nói thế nào nhỉ? Khi ngồi đây, lần từng sợi bòng bong tơ vò trong hồn mình, tôi lại thấy muốn khóc khi nhớ là mình đã trong sáng và vô tư biết bao nhiêu trước khi đi chơi với anh. Mặc dù suốt ngày tôi mở miệng than thở rằng tại sao tôi chưa có người yêu khi mà tôi đang ở cái tuổi phải lấy chồng rồi. Tôi đã bỏ qua tình yêu thơ ngây thời cấp ba, bỏ qua luôn tình yêu không tính toán hồi đại học... Tôi sẽ còn bỏ qua những gì nữa? Tôi ra trường, công việc không hề như tôi mong muốn. Tôi đã muốn từ bỏ tất cả để trở về nhà. Rồi tôi cũng vượt qua...Tôi dành thời gian để học thêm một khóa đào tạo nghề nữa, nhấn chìm cảm giác thua kém bạn bè vào tận đáy tim để sống vui vẻ, cố quên đi rằng mình sắp già ... Ừ, nếu như tôi không đi học thì có lẽ giờ tôi đã khác.

Một tình yêu đơn phương thôi cũng được! Tôi đã nghĩ vu vơ như thế khi đọc lại những câu chuyện tình yêu của mình. Nhưng yêu mà không được yêu sẽ rất khổ sở, giống như tôi bây giờ ...

Tôi đã biết mình không được yêu như những cô gái đang yêu khác... Trái tim tôi đã khóc biết bao nhiêu...

***

Tôi là một con bé rõ là ngốc ngếch và đáng thương. Bao nhiêu lời cảnh báo xuất hiện trước lúc anh bắt đầu cưa cẩm mà tôi bỏ ngoài tai, mở lòng để đón nhận những quan tâm ấy. Tôi biết anh mới chia tay bạn gái, tôi biết anh theo đuổi tôi chỉ vì một chút cô đơn và tự tôn trong anh... Biết thế mà tôi vẫn để mình lạc vào cõi mông lung đó, lạc rồi thì không thể tìm nổi lối ra...

Nhận lời yêu anh sau hai tháng quen biết, người bạn thân của tôi gần như không nói được gì.

Bởi vì tôi đã chờ quá lâu để bắt đầu một tình yêu...

Bởi vì tôi muốn trải qua cảm giác rất con người này, dù chỉ trong những phút ngắn ngủi...

Và bởi vì tôi không nghĩ mình tồi tệ đến nỗi anh không thể yêu được...

Nhưng tôi đã nhầm...


Hình ảnh: Deviantart - leAlmig 

Anh thường bảo tôi có những nguyên tắc khô cứng không chịu nổi. Có lẽ tại tôi học Luật, và cũng bởi lẽ tôi được giáo dục như thế ngay từ bé...

Anh bảo người ta yêu nhau thì phải hòa hợp cả về tinh thần lẫn thể xác. Còn tôi thì lại lờ chuyện đó đi, dựa trên những nguyên tắc bất di bất dịch của mình.

Và vì thế, anh chán nản, bỏ dở việc tìm hiểu tâm hồn tôi, bỏ dở những dự định khám phá tính cách của tôi... Anh bảo anh thấy đủ rồi. Tôi là người nghĩ và làm những điều tốt nhất cho mình, mặc cho người yêu ra sao thì ra. Tôi thì thế, trong khi có biết bao nhiêu cô gái sẵn lòng dành " tình yêu bằng cả trái tim" cho anh.

Ừ, tôi là thế đấy.

***
Tôi không biết yêu bằng cả trái tim là như thế nào, nhưng tôi biết tôi yêu anh như thể yêu cuộc sống của tôi. Tôi không chọn lựa, tôi cũng không so sánh. Tôi yêu là yêu...

Tình yêu đến với tôi tự nhiên như cảm xúc đầu tiên tôi dành cho anh.

Nhưng có người không hiểu, hoàn toàn không hiểu... Tôi đã cố gắng biết bao nhiêu để " lắp ghép" hình ảnh của anh với người con trai trong mơ của tôi. Cố gắng bằng

cả trái tim khi mà lý trí nói rằng anh vẫn chưa thật lòng đâu... Chưa bao giờ đâu...


Hình ảnh: Deviantart - Learnmorefr 
Tình yêu của tôi ra đi nhẹ nhàng vào những ngày mưa bão tháng 8. Tôi không dám gặp anh để nói lời cuối cùng. Ừ, im lặng có lẽ là thứ ngôn ngữ chung cuối cùng chúng tôi nói với nhau.

Mưa dầm dề hết ngày này qua ngày khác.

Tôi gặm nhấm nỗi cô đơn một mình.

Tôi tự ngạo tôi bằng nụ cười.

Nếu đơn giản như thế, chắc gì đã là yêu?

Tôi không khóc đâu... Vì trời đã khóc thay tôi rồi!

***

Tôi nghĩ tới hai tháng nữa, có lẽ tôi có thể gặp lại anh, đơn giản như thể giữa chúng tôi chưa có gì với nhau ngoài tình bạn hết.

Bốn tháng nữa tôi có thể là vô tư như trước chăng?

Cuộc sống chỉ là những quyển sách tiếng anh, những cuốn Luật dày cộp và những câu chuyện tình lãng mạn...

Sẽ lại là những tháng ngày rong chơi với những người bạn thân.

Sẽ lại cười bằng cả trái tim....

***

Những nụ sen trắng mượt mà, thơm ngan ngát

Không kịp nở đã héo úa

Giống như trái tim tôi....

11.20 am. 10/08/2008

Blog Radio thực hiện theo truyện ngắn của Tiêu Hà gửi từ email Hoàng Hường - hoahong041

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top