Phát thanh xúc cảm của bạn !

Âm mưu hình thành (Người yêu hoàn mỹ, Phần 10)

2013-10-16 10:20

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Dường như đang rắp tâm xác minh sự sợ hãi và lo lắng trong lòng Tịch Hướng Hoàn lúc này, Đường Thần Duệ liền nở một nụ cười nhàn nhã, khẽ vươn tay lên chạm vào chiếc thìa cháo mà Tịch Hướng Vãn để lại, ở trên ấy phảng phất vẫn còn lưu lại nhiệt độ trên đôi môi cô khiến hạ thân anh không khỏi nóng bừng.

Trực giác nói cho cô biết, người khách có thể làm cho Tịch gia coi trọng như vậy, tất nhiên không phải là nhân vật đơn giản. Nhất là khi bà Tịch cùng Tịch Hướng Hoàn đều trịnh trọng nhắc nhở cô như thế, mà loại trịnh trọng nhắc nhở này đã tạo thành tâm lý bất an cho cô, hậu quả là: Tịch Hướng Vãn còn chưa nhìn thấy mặt vị khách kia đã sinh ra sự e ngại với người ấy, khí thế thua ngay lập tức rồi.

Tiếng cười đến gần cửa phòng bếp, tiếng bước chân bỗng đột ngột dừng lại. Hướng Vãn cảm thấy da đầu mình tê dại.

Bọn họ thấy cô.

Hướng Vãn khó nhọc xoay người lại.



Đối phó với người khách quý như vậy, cô lẽ ra nên ăn uống đầy đủ, mặc vào quần áo mới, lại trang điểm nhẹ nhàng, đảm bảo thể lực và ý chí đều ở trong trạng thái đỉnh cao thì mới có thể binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn được…

Không như lúc này, cô chỉ mặc có một chiếc áo ngủ bằng vải gai, bụng đói xẹp lép, bởi vì vừa mới tỉnh ngủ nên tóc tai tán loạn trên đầu, hơn nữa vì không muốn đi đường phát ra âm thanh nên hai chân cũng hoàn toàn trần trụi.

Hướng Vãn cứng ngắc ngẩng đầu, đập vào mi mắt quả nhiên là thân ảnh của một người đàn ông xa lạ, nụ cười tươi nhàn nhạt đọng ở bên môi, ánh mắt đằng sau chiếc kính không tròng vô cùng hiền hậu, khí chất ôn hòa thanh nhã, thậm chí lúc nhìn thấy cô còn hơi gật đầu chào hỏi, dù chỉ là một động tác rất nhỏ nhưng lại thể hiện ra phong thái quí tộc hết sức nhuần nhuyễn.

Người khách kia…Nhìn qua có vẻ…Không khó ở chung lắm thì phải…

Hướng Vãn đánh bạo nở nụ cười, cúi thấp người chào hỏi: “Xin chào, Đường tiên sinh.”

Người đàn ông ôn nhuận liền cười.

“Không phải, tôi họ Hàn.”

A? Không phải anh ta–? Hôm nay trong nhà rốt cuộc có bao nhiêu vị khách quý thế?

Hướng Vãn hoàn toàn ngẩn người.

Một giây sau, người họ Hàn kia đứng sang một bên, phía sau xuất hiện ba người, bà Tịch, Tịch Hướng Hoàn và một người đàn ông đi ở chính giữa, cả ba cùng tiến vào, mà Tịch Hướng Vãn cứ thế không hề che chắn bại lộ trước mắt mọi người.

Cô rốt cuộc cũng được nhìn thấy mặt của vị khách quý ấy.

Cho dù rất nhiều năm sau, Tịch Hướng Vãn vẫn thủy chung nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Đường Thần Duệ, cô đã kinh ngạc đến thế nào?

Quá trẻ tuổi.



Anh không có tư sắc khiến người ta kinh diễm nhưng lại có đầy đủ những nét đẹp làm người ta mơ màng. Hướng Vãn nhìn vào ánh mắt anh, nó ôn nhu gợn sóng như từng làn nước, cho dù khi ấy anh và cô chỉ là hai người xa lạ, cô cũng không thể không thừa nhận, một người đàn ông như thế chính là kẻ có thể dễ dàng gợi lên dục vọng của con người.

Anh mặc một bộ âu phục tối màu, trên mặt lộ vẻ lãnh đạm như sương, mặc dù có tươi cười nhưng nhìn kỹ thì lại thấy nó như gần như xa, đem mọi tâm tư ẩn giấu vào đáy mắt, không để nó lộ ra bên ngoài. So sánh với Hàn trợ lý, người này hiển nhiên càng thâm trầm, càng khó ứng phó hơn.

Vừa nhìn đã biết, anh tuyệt đối không phải là loại người để mặc kẻ khác gây khó dễ cho mình. Trực giác nói với cô rằng, người đàn ông này, không dễ chọc.

Anh mỉm cười nhìn cô, trong giọng nói có chút thăm dò: “Người này là…”

Phải nói rằng bạn học Thần của chúng ta, tuổi còn trẻ đã vững vàng ngồi lên chức vị tổng giám đốc điều hành như thế, tuyệt không ngốc nghếch đến mức nói ngay ra thân phận của người khác khi chưa nắm rõ tình hình, hơn nữa bạn Thần còn là điển hình của loại người lòng muông dạ thú, tuy rằng trong đầu đã có ngay ý định muốn “ăn sạch cô” nhưng vào lúc này, bản chất của cường đạo ấy vẫn chưa lộ ra, người thông minh đều biết nên giả ngu mới là đạo lý.

Quả nhiên, khách quý đã hỏi vậy, bà Tịch đành vội vã đáp lời: “Đây là cô con gái mà tôi nhận nuôi, tên là Hướng Vãn.” Dứt lời, một ánh mắt lạnh lùng băng giá liền bắn thẳng về phía Tịch Hướng Vãn, ý bảo cô tuyệt đối không thể làm hỏng việc được.

Hướng Vãn quyết định thật nhanh chóng, lập tức dùng vẻ mặt đơn thuần chất phác của tổ tiên ba đời là bần nông trưng ra, mỉm cười hết sức vô hại: “Xin chào Đường tiên sinh.”
...

Biên tập: Blog Tử Vi - Hamano Michiyo 

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù


Câu truyện dài kỳ thú vị nhất Nữ Hoàng Scandal

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Không có một tình yêu nào là vĩnh hằng cũng chẳng có lời hứa nào gọi là mãi mãi, chỉ là con người ta thích tin vào những điều đó chỉ là nhất thời để rồi một đời đợi chờ.

back to top