Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương thầm

2024-11-01 17:25

Tác giả:


blogradio.vn - Người ta ai cũng tìm cách mưu sinh trong đủ mọi hoàn cảnh trong đủ mọi khả năng của mình. Mà tôi thấy xót lòng cho những cảnh ngộ như vậy, mong sao tất cả họ đều luôn khỏe mạnh và đều luôn bán hết hàng mỗi ngày.

***

Tôi thấy thương tất cả họ, những người tôi vẫn gặp mỗi ngày trên con đường trong con phố trong khu chợ cũng quen thân mỗi ngày. Tất cả họ đều xa lạ với tôi, đó là lúc trước, đó là lúc tôi chưa gặp chưa mua hàng của họ, còn từ khi tôi gặp tôi được nói chuyện cùng họ thì tôi đã xem họ như những người quen. Mà mỗi ngày cho dù không mua tôi vẫn đi ngang hàng của họ, vẫn nhìn họ và cười, như một lời chào vậy. Như một niềm mong mỏi muốn gởi đến cùng họ là mong họ bán được đắt hàng rồi mau được về nhà để còn nghỉ ngơi còn lấy lại sức cho những ngày bán mua tiếp theo.

Đó là một chú bé, tôi nghĩ là mọi người cũng sẽ gọi giống tôi vậy khi gặp, một chú bé con mới học hết cấp hai đã theo mẹ ra chợ mưu sinh vì gia đình quá khó khăn. Mà có lúc tôi nhìn thấy chú bé đứng hay ngồi bên cái tủ nhỏ đựng đầy bánh tiêu và những loại bánh khác, có lúc tôi lại nhìn thấy chú bé đứng bên cái xe đẩy và đang làm bột chiên bánh. Mà hai mẹ con cứ thay nhau mỗi ngày như vậy, nhưng những lúc tôi ghé mua thì cứ đúng dịp chú bé đang bán, vậy là tôi có dịp làm quen và nói chuyện cùng. Không hiểu sao tôi cứ mang theo hình ảnh chú bé về đến tận nhà và cả trong suy nghĩ của tôi những ngày sau đó, tôi thấy thương thấy một chút ngậm ngùi cứ dâng lên vì chú bé còn nhỏ quá. Đó là lứa tuổi phải được cắp sách đến trường phải được ăn được ngủ đủ giấc đúng giờ để còn tung bay vào đời cho mai sau, vậy mà chú bé đã cặm cụi mưu sinh quá sớm. Không biết mai này cuộc đời con sẽ ra sao, tôi mong chú bé sẽ có được sẽ nhận được những điều tốt đẹp hơn, chứ chẳng lẽ bắt con cứ gắn bó với cái tủ bánh với cái chảo dầu nóng sôi và cứ suốt ngày chỉ biết có vậy. Vì con còn nhỏ quá nên tôi cứ thấy xót lòng.

Tôi mang tất cả những điều đó, những suy nghĩ về chú bé kể cho ông xã tôi nghe, anh cứ ngồi im lặng và trầm ngâm rồi anh hút thuốc. Tôi hiểu anh cũng đang đồng cảm với những suy nghĩ của tôi về chú bé, và cũng vì vợ chồng tôi cũng chỉ có một đứa con. Tôi không so sánh cũng không muốn làm phép so sánh, tôi chỉ thấy mủi lòng và thấy thương chú bé thật nhiều. Rồi tôi cũng không biết làm sao nên cứ gặp ai nói chuyện, dù là bất cứ chuyện gì tôi cũng xen vào một vài câu giống như vô tình vậy, tôi nói ở chợ có hàng bánh tiêu ngon lắm mà cũng rẻ nữa, cứ mua ăn là thấy ghiền luôn. Tôi muốn mọi người ghé mua nhiều nhiều cho chú bé mau hết hàng, tôi mong chú bé được đi học lại để có một tương lai sáng sủa hơn. Và tôi mong được nhìn thấy nụ cười bé thơ thật đáng yêu trên gương mặt chú bé đúng như lứa tuổi của chú bé, được cười được vui và được hưởng những hạnh phúc chú bé xứng đáng được hưởng.

Tôi nhìn chiếc xe đẩy của chị, một phụ nữ có nụ cười tươi và tiếng mời chào đon đả. Trên chiếc xe là các loại thức uống khác nhau mà nhìn qua tên thức uống là người ta đã muốn uống rồi, vì loại nào cũng mát cũng sẽ giúp người ta giải nhiệt tốt trong mùa nắng nóng oi bức này, trong cái nắng kinh người này. Tôi nhìn chị vừa nói vừa luôn tay bán hàng cho nhiều người rồi tôi thuận hỏi luôn:

- Trời nắng vậy chắc chị bán đắt hàng lắm, nhà chị có xa đây không?

- Cũng gần mười cây số đó em, mà ngày nào chị cũng đi vậy nên quen rồi, nhưng chỉ bán được mùa nắng thôi em chứ mùa mưa là ế lắm.

- Em thấy mùa mưa tới là không thấy chị nữa.

- Chị ở nhà phụ giúp việc nhà cho người ta, cũng kiếm đủ miếng ăn qua ngày, nhưng chị thích đi bán vậy hơn, cũng cực nhưng vui hơn.

Tôi nhìn chị vừa đẩy xe vừa rao to giữa cái nắng của buổi sáng mà cứ hừng hực như bốc lửa vậy, tôi thấy thương và thấy phục chị, mỗi ngày cứ mưu sinh với cái xe nước như vậy tính ra chị khỏe hơn một vận động viên chạy bộ. Một phụ nữ lớn tuổi lắm rồi mà còn bươn chải miệt mài như vậy, tôi thấy thương những giọt mồ hôi ướt đẫm hai bên gò má chị được che đi dưới cái nón rộng vành, và thấy thương dáng chị nhanh nhẹn thoăn thoắt trên con đường. Chị nói chị đi đến tận chiều tối mới về nhà còn buổi trưa là ghé tạm một bóng mát nào đó mà ăn vội hộp cơm mang theo.

Tôi nhìn xấp vé số được chìa ra trước mặt tôi với lời mời của một người đàn ông, tôi dừng ăn và ngước lên nhìn. Đó là một thanh niên bị tật một bên chân, nhìn anh ấy bước đi cứ bị lệch hẳn người về một bên một cách khó nhọc, tôi lắc đầu, rồi sợ anh ấy buồn nên tôi nói thêm:

- Anh ơi, tôi không bao giờ mua vé số.

Hôm đó là ngày rằm nên quán chay rất đông, người ta ngồi kín hết các bàn. Tôi thấy vui vì anh ấy đi mời nhiều người nữa và ai cũng mua, có người mua đến năm tờ mười tờ nên tôi thấy vui lây cho anh ấy. Tôi nhìn theo cái dáng xiêu vẹo của anh ấy cứ dừng lại bên từng người một và tôi cứ nói thầm trong bụng mong sao cho người ta mua dùm cho anh.

Tôi gặp lại người đàn ông đó nhiều lần nữa cũng trong quán chay đó, mà hình như anh ấy biết đó là ngày ăn chay nên người ta hay tập trung ăn nên hay vào quán những lúc đó, tôi và anh ấy cũng hay nhìn nhau cười như người quen vậy. Người ta ai cũng tìm cách mưu sinh trong đủ mọi hoàn cảnh trong đủ mọi khả năng của mình. Mà tôi thấy xót lòng cho những cảnh ngộ như vậy, mong sao tất cả họ đều luôn khỏe mạnh và đều luôn bán hết hàng mỗi ngày.

Tôi còn gặp nhiều người nữa, nhưng không hiểu sao ba người họ cứ gieo vào tôi một niềm thương lớn đến vậy. Nhưng tôi cũng chỉ biết thương thầm họ trong lòng mà thôi, và cầu mong những điều tốt lành đến với họ, những con người cứ ngoài mưa ngoài nắng suốt ngày. Những con người với những gia đình những hoàn cảnh khác nhau nhưng tôi thấy thương chú bé nhất, dù sao chú bé vẫn còn nhỏ quá và cuộc đời vẫn còn rất dài phía trước.

Ngày hôm qua nguyên cả xóm tôi bị cúp điện, nghe nói phải sửa chữa gì đó mà cúp từ sáng sớm đến tận chiều tối luôn, tôi nói với chị hàng xóm:

- Nóng quá hả chị, muốn chảy mỡ luôn đó.

Tôi tưởng chị đồng ý vói tôi ai dè đâu chị mắng.

- Mỡ đâu mà chảy, người gì toàn xương với da, sao không biết tự thương mình vậy hả, ráng ăn nhiều nhiều vào một chút.

Tôi chưng hửng trong phút chốc, vì cách đó một ngày tôi gặp một người quen trước kia làm việc chung trong trường, người đó nói nhìn mặt tôi tròn lên đầy đặn lên, chắc nghỉ ở nhà nên mập lên, tôi chưa kịp vui thì hôm nay bị chị ấy mắng một tăng. Rồi cả xóm tôi cứ thay nhau gọi điện ơi điện hỡi làm tôi nhớ lại cả tháng nay ngày nào xem ti vi hay đọc trên báo cũng thấy vô vàn nơi nào cũng hạn hán cũng nắng nóng cũng thiếu nước, có nơi tôi còn thấy mặt đất bị nứt nẻ khô cằn không thể tưởng tượng được. Rồi tôi thấy có những người già chỉ sống trong những ngôi nhà phải nói là siêu siêu nhỏ, nhà gì mà chỉ có hơn hai mét thì tôi không tưởng được họ sẽ sống như nào. Vậy mà họ vẫn sống, những người đã quá lớn tuổi rồi, trong cái nắng nóng như lửa dội vào vậy, đến tối qua tôi còn thấy truyền thông đưa tin nữa. Không biết đến lúc nào cái khổ cái khó và những cảnh thiếu nước mất điện mới hết được.

Tôi tin là moi người sẽ không cầm lòng được khi đọc được khi nhìn thấy những cảnh đời như vậy. Còn tôi chỉ biết thương thầm trong bụng, muốn viết ra một chút muốn viết thêm về họ một chút vì những phóng viên cũng đã viết rồi. Viết ra để thấy mình còn sung sướng gấp trăm gấp nghìn lần họ, viết ra để thấy trái tim mình đang đồng cảm đang thấu cảm và đang cùng nhịp đập với họ. Cứ ước mơ cứ khát khao hoài về những điều thuận lợi những điều tốt đẹp cho bao người còn khổ hơn mình. Viết ra để thấy mình sẽ và sẽ còn bận lòng hoài với cuộc sống này với cuộc đời này, viết ra để thấy để biết mình còn yêu thương rất nhiều bao người khốn khó xung quanh mình.

Tôi chỉ muốn gởi đến cùng họ là một chút thương thầm trong tôi mà thôi, một niềm thương một tình thương thầm lặng và cả một lời động viên nhỏ nhoi, hãy cố lên.

Không biết những ngày nắng nóng như này còn kéo dài đến bao lâu, nhưng chắc chắn những cơn mưa sẽ đến.

Những cơn mưa sẽ đến, cho cuộc sống này được dịu dàng hơn, cho mọi người bớt đi những cái khổ đời thường, cho mọi người tin hơn tình thương chẳng bao giờ thiếu trong cuộc sống này, dù là với những người xa lạ, dù chỉ là thương thầm mà thôi.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ai Rồi Cũng Sẽ Thay Đổi | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top