Viết cho tuổi mười tám
2024-10-30 18:25
Tác giả:
Linh Vũ
blogradio.vn - Khủng hoảng tuổi đôi mươi đến thật nhanh, nhiều khi, việc giao tiếp với người khác mỗi ngày cũng làm chúng thấy cạn kiệt năng lượng, lạc lõng. Thì ra, cái giá phải trả cho ước mơ cũng rất đắt, những thứ tốt đẹp, lung linh thì chưa bao giờ " miễn phí".
***
Mười tám, một con số tròn trĩnh, đẹp đẽ, một con số mà mỗi khi nhắc đến thì người ta luôn luôn gắn liền nó với những danh từ đầy mĩ miều, mơ mộng: "thanh xuân", "hoài bão, "ước mơ", "tự do" . Mỗi khi nghe đến con số ấy, mình của những năm tháng cấp 3 luôn cảm nhận được một tiếng gọi nơi tiềm thức sâu thẳm rằng hãy cố gắng chạm tới ước mơ của mình, học ngành mình thích, làm việc mình muốn, yêu người mình yêu và đến những nơi rực rỡ. Tuổi 18 trong mắt của những đứa trẻ luôn luôn là một vùng đất hứa - cho chúng những giấc mơ màu hồng và những viên kẹo ngọt ngào của hi vọng, của sự tự do, của tình yêu, của khát khao cháy bỏng.
Bốn mùa thay nhau luân chuyển, rồi tuổi 18 cũng đến. Những đứa trẻ mười sáu tuổi ngày nào ngồi đón cơn gió lạnh đông về dưới tán cây của sân trường ngước lên trời cao, tự hỏi đến bao giờ bầu trời hình chữ nhật này mới thành một bầu trời vô tận giờ đã trở thành người lớn; giờ đây chúng lại ngồi dưới tán cây bằng lăng hứng trọn cái nắng oi ả của mùa hè đâm xuyên qua từng kẽ lá rồi trao nhau những dòng lưu bút cuối cùng của tuổi học trò.

Kì thi đại học qua đi, mỗi một đứa trẻ ngày ấy rồi đã có một con đường của riêng mình, có những con đường muốn đi, có những giấc mơ muốn chinh phục. Có đứa chỉ muốn có một cuộc sống bình yên, mơ tưởng về một gia đình nhỏ với người nó yêu, có đứa thì muốn kiếm được thật nhiều tiền, có đứa thì để tâm hồn mình bay bổng đến những vùng đất xa xôi nhưng đầy những điều lý thú.
Chúng bước những bước chân tự tin, mạnh mẽ nhất chào đón cuộc sống với một trái tim rực lửa, với khát khao trở thành người thành công nhưng vẫn giữ được trong mình một trái tim nhân hậu. Chúng khát khao được đến những thành phố khác - nơi có những ánh đèn lung linh đến kì lạ, nơi có những món ăn chúng chưa từng được ăn, những con người chúng chưa từng được gặp, những thứ chúng chưa từng được làm. Nhưng rồi, chúng cũng bị cuộc sống tạt cho những gáo nước lạnh nhất, chúng dần nhận ra mình còn quá nhiều thiếu sót, nhận ra mình quá nhỏ bé trong chính thế giới này. Nhận ra sẽ có lúc phải làm những việc mình không muốn làm, nói những điều mà đi ngược lại với chính trái tím của mình hoặc kinh khủng hơn là nhận ra mình đã chọn một con đường không đúng. Khủng hoảng tuổi đôi mươi đến thật nhanh, nhiều khi, việc giao tiếp với người khác mỗi ngày cũng làm chúng thấy cạn kiệt năng lượng, lạc lõng. Thì ra, cái giá phải trả cho ước mơ cũng rất đắt, những thứ tốt đẹp, lung linh thì chưa bao giờ "miễn phí".
Nhưng cũng chính những gáo nước lạnh ấy đã thúc đẩy chúng vươn mình lên để thích nghi với những khó khăn và cả những cơ hội. Cuộc sống mà, mình sẵn sàng đứng trên đỉnh cao thì cũng phải sẵn sàng đi từ dưới đáy sâu. Có đứa thì đi học một ngôn ngữ mới, có đứa thì tìm kiếm cơ hội thực tập, có đứa thì tự lập ra một câu lạc bộ cho riêng mình và cả nghìn những thứ khác để làm. Không chắc những gì mình cố gắng sẽ dân đến một thành quả lớn lao nhưng chắc chắn, chúng sẽ không còn nhút nhát, sợ hãi, lo âu, lạc lõng. Tuổi trẻ là vậy, cho mình thêm một cơ hội trải nghiệm là cho mình thêm một cơ hội tìm ra được con đường của riêng mình. Con đường dù còn dài nhưng ắt hẳn con đường ấy sẽ có những bông hoa thơm ngát, những tán cây rộng mở, có sỏi có đá, nhưng cũng sẽ có những khung cảnh đẹp làm trái tim lưu luyến khôn nguôi.
Từ tận đáy lòng, mình thương những đứa trẻ tập lớn ấy, chúng chỉ đang học cách đối mặt với cuộc sống chân thật nhất, học cách chắt lọc những điều tốt đẹp trong một đống tiêu cực, học cách làm mình vừa vặn với cuộc sống mới , học cách vượt qua những khủng hoảng tâm lý của chính bản thân mình. Mình chỉ mong sao, sau tất cả những cố gắng ấy, những đứa trẻ ấy sau này sẽ được sống thật bình yên, có nơi để về, có thứ để quan tâm, có công việc để làm, có lý do để sông thật tích cực. Hy vọng, con đường chúng đi tuy gập ghềnh, trắc trở nhưng chúng vẫn sẽ ngửi thấy mùi hoa thơm, cảm nhận ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá, cảm nhận cơn gió thu mơn man trên da thịt như ngày chúng còn 16 tuổi ngồi dưới tán cây và thả hồn mình theo gió...
Đừng bỏ cuộc nhé, những đứa trẻ kiên cường! Bạn sẽ chẳng 18 tuổi thêm lần nào nữa đâu!
© Linh Vũ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đi Tìm Dáng Vẻ Bản Thân Muốn Trở Thành | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần 1)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 4)
Hắn đưa mắt nhìn quanh, như lúc này mới nhận ra mình đã quá vội. Có lẽ vừa nghe thím Năm nói chuyện cưới hỏi, hắn liền hấp tấp tìm đến mà chưa kịp nghĩ kỹ.






