Thương một người không cần những đắn đo
2016-11-01 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Chúng ta không
cần phải quá lo âu cho câu chuyện ngày mai ai sẽ là người thay
em viết tiếp, chỉ cần biết hôm nay chúng ta sẽ sống với nhau
như thế nào đã là quá đủ phải không anh? Yêu một người không
bao giờ có chỗ cho câu chuyện đúng sai, cho dẫu thế nào thì anh
vẫn là một phần đời thanh tao nhất trong những tháng ngày
thanh xuân đó của em.
Em chật lòng bỏ quên thanh xuân mình ngủ quên trước mái hiên tường nhà phủ đầy rong rêu năm tháng. Mà sao chưa có lấy một khoảnh khắc nào em có thể bỏ quên được nỗi nhớ về anh. Thanh xuân chúng ta tựa hồ như một khúc nhạc bị bỏ quên lời nằm gọn gàng trong ngăn cùng của dùng dằn thương nhớ với tấm bưu thiếp có người thi sĩ viết vội đôi lời mà đi hết thảy năm cung bốn dòng thương nhớ nốt nhạc trầm buồn cũng không biết phận mình phải để vào đâu…
Em đã có hơn cả trăm lần để nghĩ về những nỗi đau mang hình hài như thế trong khoảnh khắc tụi mình lỡ chạm ngõ nhau “chúng ta đã có quá nhiều thứ để khác nhau” đến mức chỉ cần ai trong tụi mình lỡ bước tiến thêm một phần ngàn thương nhớ nữa thì hết trọn cuộc đời em cũng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy được anh trong vùng trời thanh xuân em vội vàng đặt tên là kí ức…

Dẫu thi thoảng trong vài phần giây phút ngắn ngủi của cuộc đời tạo hóa vẫn dành cho tụi mình những mong ước cao sang nhưng em chẳng bao giờ dám phung phí đặc ân đó để cho mình thêm đôi lần trẻ lại đâu anh, cũng không dám mong bẻ ngược được thời gian để xoay lưng anh về phía khung trời có nắng em chỉ cầu xin thượng đế cho đôi môi này có thêm một ngày nữa để yêu thương lấy nước mắt hong khô cho những tổn thương anh chưa bao giờ dám nói…
Thực ra thì em chỉ sợ một ngày Sài Gòn hờn dỗi chở nắng đông ngang qua chuyện tình bao năm tụi mình mình gìn giữ. Kí ức rồi cũng chỉ còn lại là đôi bàn tay hóa đá. Em sẽ phải đi về nơi nào đó không còn thấy bóng anh. Những tổn thương em không một chút bận lòng để lại, anh liệu rồi sẽ thế nào nếu phải một mình đi về giữa những nỗi cô đơn. Những vết sơn loang lỗ trên tường nhà còn có thể “khâu may” chứ những vết thương bong ra từ tận đáy lòng thì lấy ai để làm cho lành lại. Tình yêu của chúng mình liệu có phải đã có những khoảng trống của sai lầm không anh? Hay ngay từ giây phút đầu đáng lẽ chỉ nên một mình em xoay vai viết thêm phần dời dang dở ấy.
Có những ngày thật buồn mình đứng giữa những chênh vênh vẫn không thể hiểu nỗi vì sao ta lại cùng nhau đứng đó, rồi sẽ có một ngày em nhẹ nhàng bay theo làn gió, anh ở lại một mình cũng nỗi nhớ mênh mang, những buổi chiều lang thang trên phố vắng thưa người, Sài Gòn có hơn 9 triệu con người mà sao không có một nơi nào cho anh giấu những nỗi cô đơn. Anh đã đến trong cuộc đời em ngọt ngào hệt như vị sầu riêng được ai đó vô tình bỏ quên trong tách capuchino em gọi vào ban sáng. Hương vị Capuchino Sầu Riêng ngày ấy hay bây giờ vẫn mang một hương vị nồng nàn như thế.

Kí ức bao giờ cũng mang những mảng màu hao hao năm tháng thi thoảng ghé ngang cuộc đời khiến trái tim thêm chạnh lòng giữa nhớ nhớ thương thương, yêu một người thì đâu cần những quy tắc quá cao sang, những định ước giao kèo hay hợp đồng phải có thêm đôi bên làm chứng…tình yêu đôi khi lại chính là những lần chạm ngõ giữa những thổn thức mênh mang hai trái tim vô tình bắt chung một nhịp rồi thấy lòng mình đầy những chùng chình thương nhớ. Em đã cùng “chàng trai năm ấy” đi hơn phân nữa đoạn đường của đời người con gái lắm đau thương, để vừa kịp nhận ra sau những dàn xếp bất công, ông trời vẫn độ lượng dành cho em một câu chuyện tình ngọt ngào như thế.
Dẫu yêu thương của chúng ta giản đơn chỉ là những tháng ngày em lặng yên trên giường bệnh, lặng lẽ mỉm cười để giấu đi mười phần xác thịt đang gặm nhấm dần những nỗi đau. Có những lần hóa trị băng ngang để lại loang lỗ những vết thương không bao giờ lành sẹo, anh vẫn miệt mài khâu vá những mất mát cho em. Chúng ta không cần phải quá lo âu cho câu chuyện ngày mai ai sẽ là người thay em viết tiếp, chỉ cần biết hôm nay chúng ta sẽ sống với nhau như thế nào đã là quá đủ phải không anh? Yêu một người không bao giờ có chỗ cho câu chuyện đúng sai, cho dẫu thế nào thì anh vẫn là một phần đời thanh tao nhất trong những tháng ngày thanh xuân đó của em.
Chiều nay Sài Gòn lại ngồi một mình buồn vu vơ sau những tháng năm chờ người vội vã, xõa từng cơn hối hả trước mái hiên của một tòa chung cư cũ kĩ thưa người. Anh lặng lẽ mỉm cười đếm cho lần thứ ba trăm sáu mươi lăm ngày chúng ta vẫn còn được ở cạnh nhau, đi qua gần hết thảy những nỗi đau cũng là lúc em vừa kịp nhận ra thương một người thật lòng là như thế. Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…
Sài Gòn, ngày ta đã cùng nhau nghe mênh mang capuchino tan vào trong gió….
© Jane – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








