Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tâm sự của một kẻ đang vượt qua nỗi đau thất tình

2022-11-06 01:30

Tác giả: Thúy Loan


blogradio.vn - “Chị biết hèn hạ nhất là gì không?”, mình dập mạnh ly rượu xuống mặt bàn, đổ rạp người về phía chị đồng nghiệp thân thiết: “Là khi cậu ta bắt đầu im lặng nhiều hơn trong các cuộc trò chuyện, không còn mở lòng ra với em nữa. Nhưng cậu ta không hề thẳng thắn cắt đứt mối quan hệ.”

***

Công việc rất áp lực, nắng hè cũng rất oi ả.

Lương tăng một chút, nhưng sếp ngày càng nghiêm khắc, bắt lỗi mình gắt gao. Mình biết ảnh đang rèn mình. Tám tiếng đồng hồ trên công ty, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Thực sự mệt.

Nhưng mỗi tối trước khi đi ngủ, mình vẫn còn sức tìm kiếm mạng xã hội cậu ấy.

Kì lạ là đã huỷ kết bạn từ lâu, nhưng bạn chung nhiều, chỉ cần gõ chữ cái đầu là hiện ra.

Hôm nay có một cập nhật mới, cậu ấy đăng ảnh nhóm bạn cùng một icon trái tim. Trong ảnh cậu ngồi cạnh một cô bạn xinh xắn, tư thế thân mật, vai kề vai nhau. Một người coi trọng riêng tư như cậu lại đặt công khai. Là để cho mình thấy sao?!

Thật nực cười, thằng hèn.

Đêm đấy trong đầu mình toàn những suy nghĩ hằn học, đến 3h sáng mới mệt quá mà ngủ thiếp đi.

Tụi mình quen nhau đã bảy năm.

Bảy năm, từ lúc học cấp ba, lên đại học, rồi ra trường tìm việc. Bảy năm, từ ngày đầu tiên mình giả vờ gọi nhầm số để làm quen. Tới những buổi tối vừa học bài vừa ríu rít trò chuyện trên MXH. Tới những lúc tan học hai đứa cố tình dắt xe đạp chậm lại để có thể đi cùng nhau một quãng đường. Tới ngày nhận lời tỏ tình của cậu ấy rồi quyết định quay về làm bạn vài tháng sau đó. Rồi tới những năm tháng đại học duy trì mối quan hệ nửa gần nửa xa…

Bảy năm quen thuộc, để mình tự tin cho rằng chúng mình là một phần quan trọng trong cuộc đời lẫn nhau.

Cậu ấy bắt đầu lạnh nhạt với mình từ khi nào nhỉ?

Là khi mình mới đi làm, suốt ngày than vãn công việc áp lực, bị sếp dí, khách hàng yêu sách.

Hay là khi mình tỏ ý không ủng hộ sự nghiệp của cậu ấy, nói rằng đó là một kiểu làm ăn chộp giật.

Hay là từ trước đó nữa, vào một lúc nào đó mình không nhận ra.

“Chị biết hèn hạ nhất là gì không?”, mình dập mạnh ly rượu xuống mặt bàn, đổ rạp người về phía chị đồng nghiệp thân thiết: “Là khi cậu ta bắt đầu im lặng nhiều hơn trong các cuộc trò chuyện, không còn mở lòng ra với em nữa. Nhưng cậu ta không hề thẳng thắn cắt đứt mối quan hệ.”

Tối hôm đó là liên hoan công ty, tụi mình đi tăng hai trong một quán kara. Mọi người hát hò vui vẻ ầm ĩ, còn mình chỉ đang tìm kiếm một người có thể trút bỏ nỗi lòng:

“Cậu ta không hề chê em phiền phức, cũng không hề nói là chán rồi đừng liên lạc nữa. Cậu ta chỉ không còn chủ động quan tâm em, không còn chủ động chia sẻ bất cứ điều gì trong cuộc sống cá nhân nữa. Giống như thể là em phải biết ý mà tự dọn mình ra khỏi đời cậu ta vậy.”

Mình không quan tâm việc phải giữ hình tượng nữa, nước mắt lã chã:

“Sao em tưởng tượng được có ngày cậu ấy lạnh nhạt với em như vậy chứ. Em đã quen dáng vẻ của cậu khi trong mắt chỉ quan tâm đến một người là như nào. Giờ mới biết dáng vẻ khi muốn tránh thoát khỏi một người là như nào. Chẳng thà cậu ta cứ nói thẳng, đau một lần rồi thôi. Đằng này lại để em phải níu kéo, để em liên tục tổn thương lòng tự tôn hết lần này đến lần khác.

Em bắt đầu cai nghiện cậu ta.

Lần đầu tiên quyết tâm không liên lạc, chỉ được một tuần.

Sau đó thì lâu hơn, một tháng, rồi ba tháng.

Cho tới một lần, có một gã ở khu trọ cũ hay lân la làm quen, theo dõi khung giờ sinh hoạt của em. Em sợ quá liền kể ra, mà cậu ta chỉ đáp một câu nhẹ bẫng, ‘giả vờ có bạn trai cho thằng đấy hết quấy rối là được mà.’

Lúc đấy, em mới nhận ra mối quan hệ này thực sự hết hy vọng rồi.

Ngay cuối tuần đó em chuyển đến chỗ trọ khác, chịu thiệt bỏ luôn tiền đặt cọc. Một mình em vẫn giải quyết được, không cần ai hết chị ạ.

Nhưng đau quặn, lạnh thấu tâm can.”

.

Sau buổi tối khóc lóc thảm thiết đó, đồng nghiệp đều biết mình thất tình.

Lại càng tốt, chẳng cần phải gắng gượng nói cười vui vẻ nữa.

Sếp bắt đầu giao cho mình nhiều việc quan trọng hơn. “Bận rộn là cách tốt nhất để quên buồn thương đấy!” - Ảnh bảo.

Sự bận rộn này kéo dài từ hè sang đông, dài đằng đẵng, nhưng buồn thương muốn tới thì vẫn cứ tới. Mỗi khi cậu có cập nhật mới về cô gái đang quen. Hay trong khoảnh khắc tan làm đứng chờ grab bên vệ đường. Hay khi màn đêm buông xuống, nằm nghe “Nửa thập kỷ” của Hoàng Dũng, quyện với tiếng gió rít ngoài cửa sổ.

Mình vẫn đau.

Chỉ là không còn che đậy nỗi đau này nữa.

Không còn cố tỏ ra ổn trên MXH.

Bằng một cách kì lạ nào đó. Việc đối mặt trực diện vào nỗi đau khiến mình cảm thấy tổn thương như đang được tỉ mỉ khâu lại từng chút một.

Cho tới khi xuân về.

Mình chuyển vào một phòng trọ thoáng mát, có một cái ban công nho nhỏ, đủ để trồng một vài chậu cây xanh. Việc hạnh phúc nhất khi đó là thấy chồi non nhú lên từng ngày.

Một buổi sáng, trời hửng nắng đẹp, mình xếp ghế ra ngoài ban công ngồi. Gió nhè nhẹ thổi, luồn qua mái tóc, khoan khoái đến từng lỗ chân lông.

Mình bấm gọi một số điện thoại.

Đầu dây bên kia nhấc máy, nhưng không nói tiếng nào.

“Cậu nhận ra tớ chứ?” - Mình hỏi.

“Ừ. Có chuyện gì không?”

Mình bật cười, cậu ấy nói giọng lạnh nhạt, là đang sợ mình cố níu kéo hay sao.

“Chỉ là muốn hoàn thành một nghi thức thôi. Cậu hãy chúc tớ hạnh phúc đi.”

“Ai rồi cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình.” Cậu ấy nhàm chán đáp lại.

“Nhưng tớ muốn nghe một câu đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ.” Mình cố chấp nói.

“Vậy thì… chúc cậu hạnh phúc.”

Mình im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng đáp lại: “Cậu cũng hạnh phúc nhé.”

Cúp máy. Xoá số liên lạc.

Đối với mình, những lời này không chỉ đơn thuần là chúc phúc.

Mình chỉ không muốn kỉ niệm cuối cùng giữa hai đứa là những lời hằn học, trách móc, mệt mỏi. Ít nhất cũng phải có một nghi thức tạm biệt, một dấu chấm tròn trĩnh cho mối quan hệ này.

Tạm biệt, tình đầu, tiếng lòng cũng trở nên bình yên.

© Thúy Loan - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Anh còn nợ em! | Radio Tình Yêu

Thúy Loan

Tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, cần phải sống chân thực. Bất kể người khác nhìn mình bằng con mắt nào đi chăng nữa, dù cả thế giới phủ định, tôi vẫn có bản thân tin tưởng mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Em rất nhớ anh nhưng sẽ không tìm anh nữa

Tôi cũng không biết được, anh không muốn về nhà cùng tôi là vì trong kế hoạch tương lai của anh từ trước đến nay chưa từng có tôi trong đó, lúc đó tôi mới hiểu ra thật ra con người là sinh vật có quán tính rất mạnh, tôi biết tôi không phải người chung tình chỉ là tôi không có dũng khí để buông tay, buông tay người bạn đồng hành tồi tệ kia, buông tay cuộc sống yên bình khi đó và từ bỏ cái quỹ đạo cuộc sống mà tôi đã đi.

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Sau tất cả em có thể đối diện được rồi

Chiếc đồng hồ báo hiệu đã mười hai giờ, kéo An về hiện tại, An chợt nhận ra mưa đã tạnh từ lâu, nhưng mắt An cũng đã ướt nhòe từ bao giờ. Quên đi quá khứ không phải là tự mình trốn tránh ở nơi nào đó để mọi người không thấy mình. Mà nên đối diện với thực tế, An quyết định sẽ về quê. Chỉ nơi đó, An mới cảm thấy ấm áp và hạnh phúc. Và đồng thời, An cũng về thăm Trung – dù sao cũng phải gửi lời chúc phúc cho Trung và vợ sắp cưới của anh nữa chứ.

Những cánh thiên di

Những cánh thiên di

Đôi lần trên đường, thấy thấp thoáng đâu đó một cảnh vật, một bóng dáng thân quen, một hương vị mà tưởng như cha, ngỡ như mẹ của mình đang hiện diện. Giữa một nơi xa lạ, ắt hẳn những điều bình dị ấy khiến lòng mình như được ủi an, những xô bồ của cuộc sống cũng như vơi nhẹ đi phần nào.

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

6 mẹo giúp bạn bước ra khỏi vùng an toàn của mình

Có nhiều hơn một lý do để bạn từ chối rời khỏi cuộc sống hiện tại để dấn thân vào một hành trình mạo hiểm nhưng cũng có vô vàn lý do để cỗ vũ bạn dám thoát ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Nếu một ngày bạn cảm thấy bí bách trong cuộc sống thường nhật của mình, đấy là lúc bạn cần nói lời từ biệt với vùng an toàn. Mách bạn 6 cách đơn giản để vượt qua giới hạn an toàn của bản thân nhé!

Là do em ảo tưởng mà thôi

Là do em ảo tưởng mà thôi

Tôi nghĩ mình nên tập trung cho việc học tập thì tốt hơn, còn chuyện tình cảm cứ để cho duyên trời sắp đặt vì không thể bắt ép một ai đó thích mình vì bản thân mình đã có tình cảm với người đó, tình đơn phương giữ trong lòng thì đau nhưng nói ra thì càng đau gấp bội, ai chưa một lần tình đơn phương trong đời thì vẫn chưa nếm hết vị đắng ngọt của tình yêu. Tôi sợ tất cả chỉ là nhất thời, chỉ là cảm xúc bộc phát, chỉ là cái gì đó không rõ ràng. Sợ khi yêu rồi sẽ lại phải chấp nhận bị bỏ quên. Anh đã trao cho tôi hàng ngàn nỗi nhớ nhưng chẳng bao giờ nhớ về tôi đó là cảm giác của tình đơn phương.

Một mình giữa phố đông

Một mình giữa phố đông

Lạc lõng giữa phố đông, Phố mà ta hò hẹn, Đôi tim này cách xa, Tình ta có nhạt nhòa?

Vì chỉ có một lần để sống

Vì chỉ có một lần để sống

Vững tin bước, chớ hoài băn khoăn Vì bạn chỉ có một lần để sống Mong trông lại bản thân mình hiện tại Bạn thấy hài lòng, hạnh phúc và an yên.

Em hãy cứ là chính em nhé

Em hãy cứ là chính em nhé

Em muốn học thêm thứ nọ thứ kia nếu em thật sự yêu thích điều đó, chứ không phải để làm hài lòng người khác. Cuộc đời em là do chính em quyết định, em là phiên bản độc nhất trên giới này. Rồi em sẽ tìm được những người chọn ở bên em vì em là chính em, họ yêu thương những ưu, khuyết điểm của em, tôn trọng sự khác biệt của em. Chúc em một đời an vui, và sẽ tìm được người chân thành đối tốt với em.

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

5 thói quen cần tránh để ngăn chặn sự lo âu

Nếu bạn muốn giữ cân bằng và ngăn chặn sự lo âu của mình, hãy xây dựng một cuộc sống lành mạnh với giấc ngủ chất lượng và những thói quen tốt.

Một nửa nhớ em

Một nửa nhớ em

Trong đêm dài tĩnh mịch Lòng này nhớ tới em Một nửa muốn gần bên, Một nửa lại xa cách.

back to top