Phát thanh xúc cảm của bạn !

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

2020-10-23 00:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

BÀI HỌC VỀ NIỀM TIN

Trên núi có một tiều phu chuyên sống bằng nghề kiếm củi. Sau nhiều nỗ lực, cuối cùng anh đã dựng được một ngôi nhà che mưa che nắng cho mình.

Một ngày nọ, sau khi đã đốn được một đống củi to, anh vội gánh vào thành giao cho khách. Không ngờ khi trở về thì ngôi nhà của anh lại đang cháy dữ dội.

Hàng xóm vội vàng kéo đến giúp anh dập lửa, nhưng vì chiều gió rất to, nên mọi người đành bất lực nhìn ngọn lửa nuốt chửng ngôi nhà.

Khi lửa đã tắt, người tiều phu cầm một chiếc gậy lao vào trong đống tro ra sức lục lọi tìm kiếm. Mọi người đều rất ngạc nhiên vây kín lại, vì tưởng anh đang tìm bảo vật gì. Một lúc sau, mọi người thấy anh tiều phu reo lên sung sướng:

- Tìm thấy rồi, tôi tìm thấy rồi!

Mọi người tò mò lại gần xem trong tay anh là báu vật gì, không ngờ đó chỉ là cây rìu không đáng tiền. Rồi anh tra cán vào cái rìu, tự tin nói:

- Chỉ cần có cái rìu này thì tôi sẽ dựng lại một căn nhà còn chắc chắn hơn nữa!

Tất cả chúng ta đều có cuộc đời riêng để theo đuổi, giấc mơ riêng để dệt nên, và tất cả chúng ta đều có sức mạnh để biến mơ ước trở thành hiện thực, miễn là chúng ta giữ vững niềm tin.

blogradio_khibanconiemtin

(Louisa May Alcott)

Lạc quan là hạt giống gieo trồng trên mảnh đất của niềm tin; bi quan là hạt giống cất giữ dưới căn hầm ngờ vực.

(William Arthur Ward)

Để làm được những điều lớn lao, chúng ta không những phải hành động mà còn phải mơ mộng, không những phải lên kế hoạch mà còn phải có niềm tin.

Để làm được những điều to tát, đầu tiên bạn phải tin vào nó.

To achieve great things you have first to believe it.

(Arsene Wenger)

Hãy sống theo niềm tin cùa mình, và bạn có thể xoay chuyển cả thế giới.

Một người đã đánh mất niềm tin vào bản thân thì chắc chắn sẽ còn đánh mất thêm nhiều thứ quý giá khác nữa.

(Khuyết danh)

Con người được tạo nên bởi niềm tin của bản thân. Anh tin mình như thế nào, anh như thế đó.

(Johann Wolfgang von Goethe)

Lá thư: Ngã rẽ của niềm tin (Đào Thị Thu Hà)

Vẫn cứ hãy đặt niềm tin vào cuộc sống em nhé! Bởi đôi khi ta đặt niềm tin lạc đường, nhưng trên đời này con đường nào cũng sẽ có ngã rẽ, hãy tìm cho mình ngã rẽ chân thành bình yên nhất.

Sài Gòn là những chiều một mình lang thang vô định qua những con phố. Thấy lạc mình giữa dòng người ngược xuôi qua lại không tên. Là những khi ta thả trôi những cảm xúc của cuộc sống bồng bềnh khó tả!

Nhìn bóng mình đổ dài theo từng bước chân trong một chiều chưa kịp tắt nắng. Những lời em nói cứ quẩn quanh trong đầu chẳng thể nào dứt… thấy lòng buồn vô hạn.

Trong điện thoại những lời nói của em bị những tiếng nấc nghẹn ngào cắt ngang. Em khóc… Sợ hãi và vô vọng. Một người bạn em luôn dành tất cả sự tin tưởng, chân thành. Người mà em yêu quý như người thân trong gia đình mình lại có thể khiến em lạc niềm tin như vậy.

Tôi biết em đang buồn và điều này có thể sẽ rất tồi tệ. Nhất là với một cô gái vô tư, trong sáng, luôn sống hết mình vì mọi người như em. Em nói mình không còn đủ niềm tin để tin được cái gọi là tình cảm chân thành. Bởi lẽ em đang buồn lắm.

niem-tin

Em hỏi tôi: “Cuộc sống này là gì hả chị? Còn điều gì tốt đẹp hơn tình nghĩa trên trời này?” Một câu hỏi mà tôi chẳng thể cho em câu trả lời chính đáng. Biết khuyên em điều gì đây khi mà chính tôi cũng chẳng thể nào tìm được câu trả lời cho chính mình. Chỉ nói với em rằng, cuộc sống này vốn dĩ nặng lắm! Rồi sẽ có lúc em cảm nhận được theo cách của riêng mình.

Lặng im theo từng tiếng nấc nghẹn ngào của em, vô hình làm tim tôi đau nhói, tiếc rằng khoảng cách địa lý giữa tôi và em quá xa để có thể chạy ngay đến cho em dựa vào lúc này.

“Cuộc sống này là gì? Mối quan hệ giữa người với người là gì?” Cũng đã biết bao lần tôi tự đặt ra câu hỏi đó. Nếu chẳng để cho cái vị kỉ xem vào đây thì câu hỏi này dễ trả lời rồi. Thế nhưng sự chân thành không phải luôn luôn tồn tại. Bởi thế để có một mối quan hệ lâu dài và bền vững, ai cũng phải bỏ qua cái bản ngã của riêng mình. Nếu ai may mắn có được một mối quan hệ như thế thì khi đó tôi sẽ chẳng ngại ngần mà nói rằng “Tôi thật sự ganh tị với bạn”.

Cuộc sống này có quá nhiều xô bồ, ai cũng có cuộc đời riêng của mình, cùng những lợi ích của mình để tồn tại trong cuộc sống đầy rẫy khó khăn và cạm bẫy này. Để rồi ai cũng sợ mình bị lợi dụng, thì tình cảm chân thành dành cho nhau giống như sự xa xỉ. Nhưng rồi vẫn tin rằng cuộc đời này hẳn còn rất nhiều điều xa xỉ hơn thế nữa.

Càng nghĩ lại chỉ càng thấy lòng mình chao đảo. Bởi chẳng chính bản thân mình cũng như vậy. Tôi có thể hiểu những tổn thương mà em đang chịu lúc này. Đôi khi lại tự cười một mình khi nghĩ rằng, mỗi người đúng là một diễn viên xuất sắc. Một vai diễn nhiều mặt hay nhiều cung bậc cảm xúc tài tình biến tấu khôn lường.

Sài Gòn có những ngày trôi qua trong lòng mình với niềm tin vụn vỡ mà nếu cóp nhặt lại thấy những vết cứa đáng buồn. Và cuộc sống cùng thời gian chính là những viên thuộc thần kì làm lành những vết cắt ấy.

Thế nên em ơi và tôi ơi! Vẫn cứ hãy đặt niềm tin vào cuộc sống em nhé! Bởi đôi khi ta đặt niềm tin lạc đường, nhưng trên đời này con đường nào cũng sẽ có ngã rẽ, hãy tìm cho mình ngã rẽ chân thành bình yên nhất.

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm: Phía trước luôn có một con đường

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

back to top