Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Trâm_phần 3

2014-08-14 14:17

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Mười bảy năm trôi qua, năm tháng khiến Diệp Khuynh An từ một đứa bé con chuyển mình thành một chàng trai cao lớn khỏe mạnh, nhưng không hề lưu lại dấu vết trên người Thanh Trụy, nàng giống như tiên nhân trong truyền thuyết, trường sinh bất lão, vĩnh viễn không bị tổn hại bởi thời gian.

"Khụ... Khụ khụ!"

Hắn nghe thấy tiếng ho khan nặng nề từ trong phòng Thanh Trụy vọng sang, xen lẫn còn có tiếng nôn mửa.Diệp Khuynh An giật mình, vội mặc áo khoác đẩy cửa bước ra ngoài.

Bảy năm trước Thanh Trụy đưa hắn bình an rời khỏi pháp trường đến sống ở trên núi Côn Ngô, thân thể nàng yếu mềm, thường xuyên bị ho khan nhưng chưa bao giờ ho nghiêm trọng đến thế. Diệp Khuynh An nhíu mày, đứng trước cửa phòng nàng, hắn do dự hồi lâu mới gõ cửa.

"Sư phụ?"

Suốt bảy năm qua, hắn chưa từng gọi tên nàng, giống như muốn dùng cách xưng hô này nhắc cho nàng nhớ cũng như nhắc nhở chính mình, bọn họ đều có thân phận riêng biệt.

Trong phòng nhanh chóng tĩnh lặng, một lát sau mới vọng ra giọng nói khàn khàn: "Vào đi."

Hắn đẩy cửa bước vào, thấy Thanh Trụy đang khoác áo khoác ngồi bên cạnh bạn, nàng cầm chén trà trong tay, thản nhiên nhìn hắn: "Sao thế?"

Mười bảy năm trôi qua, năm tháng khiến Diệp Khuynh An từ một đứa bé con chuyển mình thành một chàng trai cao lớn khỏe mạnh, nhưng không hề lưu lại dấu vết trên người Thanh Trụy, nàng giống như tiên nhân trong truyền thuyết, trường sinh bất lão, vĩnh viễn không bị tổn hại bởi thời gian.Ánh mắt Diệp Khuynh An lướt nhanh qua người nàng, sau đó cúi mắt xuống:

"Ta nghe thấy người ho gay gắt quá."

"Không sao, tại nửa đêm uống trà, bị sặc đó mà." Nàng thản nhiên nói: "Không cần lo lắng, ta không sao. Đi ngủ đi."

Diệp Khuynh An nghe thấy giọng của nàng khàn hơn bình thường, giống như thật sự chỉ bị sặc nước. Hắn không hỏi thêm nữa, gật gật đầu. Trong khoảnh khắc khép cánh cửa lại, Diệp Khuynh an liếc mắt nhìn thấy vạt áo Thanh Trụy buông thõng dưới đất, trên đó nhuộm một màu u tối, trong bóng đêm không thể nhìn rõ ràng nhưng cũng có thể đoán ra...

Đó là máu.

Hắn run rẩy, ngẩng phắt đầu nhìn về phía Thanh Trụy. Nàng vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục uống trà. Những câu nói cứ trào lên trong cổ Diệp Khuynh An, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuống.Cánh cửa lặng lẽ đóng lại.




Thanh Trụy thở phào một hơi, cởi áo khoác, ánh trăng xuyên qua cửa sổ vào phòng soi rõ khoảng lớn đỏ sẩm trên vạt áo nàng, những vết máu dưới đất cũng nổi bật rõ ràng. Mùi máu tanh cuồn cuộn trong cổ cuối cùng đã bị nước trà ép xuống, Dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy đầu ngón tay mình đã chuyển màu xanh đen, buồn bã cười khổ.

Thân thể này còn có thể chống chọi được bao lâu nữa, còn có thể ở bên cạnh Khuynh An đi đến cuối đời nữa không...

Hôm sau, mới sáng sớm Thanh Trụy đã ra ngoài, ngẩn người nhìn chuông bạc treo trước cửa viện. Hôm nay trong rừng không có gió, nhưng chuông gió kia vẫn lắc lư phát ra tiếng đinh đinh đang đang réo rắt. Diệp Khuynh An ngạc nhiên, còn chưa kịp hỏi, Thanh Trụy đã nói: "Bình rượu chôn dưới gốc cây quế cũng đã đến lúc dùng rồi, Khuynh An, con thay ta xuống núi mau đồ ăn về. Hôm nay người quen cũ của ta tới chơi.

Nụ cười trên mặt nàng đã tràn ngập hoài niệm và nỗi đau xót mơ hồ, khiến lòng Diệp Khuynh An nhói đau, không biết là người quen thế nào lại có thể khiến nàng mong nhớ đến vậy...

"Vâng, thưa sư phụ." Mặc dù tò mò đến đâu, khi nói ra hai chữ "sư phụ" tất cả đều hóa thành im lặng. Hắn không thể hỏi, cũng không nên hỏi.Người này là sư phụ của hắn, cũng là ân nhân cứu mạng của hắn, không hơn.

Sau khi Diệp Khuynh an xuống núi, Thanh Trụy ngồi xuống bàn đá bên dưới gốc cây quế, tự mình rót rượu. Chỉ mới uống một lát, nàng đã nghe thấy tiếng chuông bạc thanh thúy vang lên. Thanh Trụy rót cho người kia một chén rượu, đặt trên bàn đá: "Sư tỷ, xa cách hơn trăm năm, tỷ vẫn khỏe chứ?"

"Ta tên là Bạch Quỷ, đã không còn là sư tỷ của ngươi." Đôi giàu màu xanh dừng bước trước mặt nàng, người đó không đón chẹn rượu trong tay nàng, ngược lại giọng nói rất lạnh lùng: "Vì sao không nhập luân hồi?"

"Chấp niệm trong lòng muội quá nặng, không thể từ bỏ."

"Ngươi đang áy náy ư?" Bạch Quỷ nhẹ giọng hỏi: "Vì một trăm năm trước cùng tám đạo sĩ khác giết chết Diệp Khuynh An ư?"

Thanh Trụy lặng lẽ uống cạn chén rượu thơm ngào ngạt, im lặng không đáp.

"Thanh Trụy, năm đó Diệp Khuynh An muốn mở Bộ Thiên trận mong có được sức mạnh giết thần, không phải ngươi thì cũng sẽ có những người khác ra tay giết hắn." Bạch Quỷ đáp. "Tám vị đạo sĩ kia đã đánh tan hồn phách của hắn, khiến hồn hắn lưu lạc dị giới, ngươi cũng ra sức kéo ba hồn bảy vía của hắn trở về, duy chỉ còn chủ hồn lạc sang thế giới khác, ta cũng đã đáp ứng nguyện vọng của ngươi, dẫn cô hồn kia trở về, hắn đã đầu thai làm người rồi, vì sao ngươi không chịu từ bỏ?"

Thanh Trụy lặng lẽ hồi lâu, khẽ thở dài: "Sư tỷ, không phải muội áy náy, muội chỉ không yên tâm, không nhìn thấy chàng sống tốt, muội không yên tâm được."

Nghe nàng nói như vậy, Bạch Quỷ không khuyên nữa, khẽ thở dài: "Thân thể ngươi sớm đã bị ngọn lửa của ta thiêu đốt, thân thể này là thế nào đây?"

"Mất một ít công sức, dùng đất sét đắp vào ấy mà."

Bạch Quỷ ngẩn ra, lắc đầu nói: "Quá liều lĩnh." Hiện giờ thân thể của Thanh Trụy chỉ còn là một cô hồn trôi dạt dưới cõi trần, chỉ dùng hồn phách mà có thể tạo ra thân thể, không cần nàng nói ra, Bạch Quỷ cũng biết chuyện đó khó khăn đến nhường nào. Nhưng dù sao đất sét cũng là vật chết, không có máu thịt để linh hồn dựa vào, Thanh Trụy còn có thể lưu lại trần gian này bao lâu nữa?

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top