Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phương Nam một ngày trời trở lạnh

2019-12-07 01:30

Tác giả: Khánh An ( Hồng Minh)


blogradio.vn - Thế là những ngày lập đông hiếm hoi của xứ nóng đã tới. Lâu dần, tạo nên thói quen chờ đợi và ngóng trông tiết lành lạnh về mỗi cuối năm của bao người con phương Nam, như chờ đợi một tình nhân khắng khít đã xa cách rất lâu mà chưa hẹn ngày gặp lại.

***

Sáng sớm, một ngày của tháng cuối năm, đi trên con đường quen thuộc tới trường, nó cứ thấy sao thật lạ. Thay cho hừng đông rạng rỡ, sáng lóa quen thuộc hằng ngày, lúc này đây, trời ảm đạm với những quậng mây tối màu. Vài vệt mây đen không đủ để đem những cơn mưa ào ạt tới mà chỉ đủ khiến cho bầu trời nặng nề, báo hiệu một ngày dài u ám trước mắt. Không gian âm u, buồn buồn như nhắc nhở con người ta về sự chênh chao, thiếu vắng những tia nắng vui tươi nhảy nhót thường nhật. Không biết tự lúc nào, những cơn gió ngang tàng, khô khốc đem theo khí lạnh lúc giao mùa đã hẹn hò rồi rủ nhau cùng về hội ngộ, phả vào mặt người chút se sắt nao nao. Nhanh thật, mới ngày hôm qua còn oi bức, ngột ngạt, vậy mà...

Thế là những ngày lập đông hiếm hoi của xứ nóng đã tới. Mấy năm nay, ở phương Nam nắng nực này cũng được hưởng tí không khí lành lạnh của những ngày mùa đông xứ Bắc trong khoảng những ngày tháng cuối năm. Mới đầu còn lạ lẫm, chưa quen nên ít nhiều người ta còn khó chịu. Sau một năm, hai năm, thích  dần lại thấy cái lạnh những ngày tháng 12 như một cái gì đó rất khác lạ, một tí đổi mùa, lại cũng là một chút hơi đông báo hiệu trời đã trôi dần về lúc năm hết. Những lúc ấy ai cũng tha hồ được xúng xính khoe những tấm áo ấm, chiếc khăn len mà ngày thường không bao giờ được diện, lại được xuýt xoa bàn tay khi thong thả tản bộ trên đường hay uống những ly cà phê, tách sữa nóng cho ấm bụng... toàn là những thói quen khi đông về mà chỉ thấy được trên phim ảnh của xứ Hàn, nước Mỹ. Như được thưởng thức một món ăn lạ miệng trong lúc cứ phải quanh đi quẩn lại với những thức ăn xưa cũ, người người đều thích thú, trầm trồ. Lâu dần, tạo nên thói quen chờ đợi và ngóng trông tiết lành lạnh về mỗi cuối năm của bao người con phương Nam, như chờ đợi một tình nhân khắng khít đã xa cách rất lâu mà chưa hẹn ngày gặp lại.

Phương Nam, một ngày trời trở lạnh...

Đường phố những ngày đầu trời se se đã vội khoác lên mình tấm áo xám màu, nhìn quanh chỉ thấy nổi rõ những hàng cây bàng xơ xác đã bắt đầu vàng vọt và  rụng lá từ bao giờ mà chẳng ai hay ai biết. Từng mảng lá bàng nửa vàng nửa xanh nằm trải thảm trên các sân nhà, ngõ phố. Trên sân trường, khi nó ngước lên, thấy chỉ còn phất phơ vài chiếc lá bàng ngả màu còn sót lại chơ vơ trong khoảng không của cành cây khô khốc và bao cơn gió hanh hao. Những bức tường, những mái ngói trở nên cũ kỹ, già nua và thêm phần xám xịt, cổ lỗ. Trường như cũng u trầm hơn trong khí lạnh ùa về. Thầy cô thì vội mặc thêm vào người những tấm áo ấm áp, kéo kín thêm mảnh khăn quàng cổ trước khi bước vào lớp dạy. Đám học sinh thì ngoan ngoãn tụ tập, xì xầm trong các góc lớp khuất gió, không còn chạy nhảy tung tăng, đi lại vòng vèo trong sân trường như ngày thường nữa. Ai cũng có chút gì e ngại, rụt rè, chỉ muốn tìm hơi ấm trong lớp áo khoác hay trong nhóm bạn ngồi cạnh, chứ không muốn mở rộng vòng tay, chơi đùa cùng chàng gió khô ào và nàng lạnh bất chợt cuối năm này.

Cuối buổi, hết giờ học, bước ra sân trường đứng thật lâu, hít hà cảm giác khoan khoái, dịu mát,nó thấy mùa lạnh phương Nam thật ngọt ngào và dễ chịu làm sao. Nhưng khi co ro trong chiếc áo khoác mỏng, bước chậm chậm dọc con đường nhỏ dẫn về nhà, chúng bạn đã đi trước cả rồi, chưa bao giờ nó cảm nhận rõ đến thế không gian quạnh quẽ, buồn vắng  lúc này.

Phương Nam, một ngày trời trở lạnh...

Dòng người đã trở nên thưa vắng hơn, có vẻ như ai nấy đều đi nhanh, gấp vội như thể muốn về nhà tránh lạnh hay tìm kiếm một nơi ấm áp cho riêng mình.Thoáng có tiếng một đôi  người cười nói  trong gió lạnh như một chút thoáng qua của hơi đông rồi mất hút. Nao lòng, nó vẫn bước đều và cảm nhận từng khoảnh khắc giao mùa .... Đâu đây vang lên một câu thơ ngày nào nó đã đọc:

Khi cơn gió tạt trên ngọn bàng xanh

Lá đổ

Gió lùa sang rất vội

Mảng nắng cuối ngày

Tiễn chiều vào tối

Lạnh chợt về

Ô hay, rất mùa đông!

Chớm lạnh, cái cảm giác se sắt và cô độc theo mỗi bước chân càng thấm thía hơn tựa như đợi chờ một thứ gì đó vô hình mà chưa tới. Nó chỉ một mình cùng gió, mây, trời, đất...Thành phố lúc này như của riêng mình. U buồn, vắng vẻ, côi cút, chỉ có nó, đường phố và ngày lập đông phương Nam...

© Khánh An - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Sao em chưa về... tháng 12

Khánh An ( Hồng Minh)

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top