Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sao cái Sài Gòn này người ta vội quá?

2019-04-30 01:25

Tác giả: V


blogradio.vn - Tôi nghĩ về nhiều thứ ở trên đời, về con người, về cuộc sống ở nơi này và về cách mà người ta đối xử với nhau. Nó lạ lẫm quá so với nơi mà tôi được sinh ra, một vùng quê tuy nghèo và nhỏ bé nhưng lúc nào cũng ấm áp tình người. “Sao cái Sài Gòn này người ta vội quá?”

***

Hôm nay, vẫn như thường lệ tôi đảo xe một vòng quanh thành phố để hóng mát trong cái tối trời 29 độ của Sài Gòn. Đường phố vẫn nhộn nhịp, tấp nập và lấp lánh như mọi ngày. Tôi dừng lại bên đường mua một ly nước mía, phía trước không xa là một ngã tư không có đèn giao thông, rất bình thường chẳng có gì đáng nói ở đây cho đến khi tôi nhìn thấy bóng dáng một cụ già ốm yếu tật nguyền cả hai chân phải chống nạn để di chuyển trông có vẻ khó khăn.

Cụ khoác trên mình một chiếc áo bà ba cũ đã sờn vai, trên vai mang một cái túi chéo đen nhỏ được chấp vá bởi những mảnh vải đã phai màu. Trông có vẻ như cụ muốn sang bên kia đường. Cụ quan sát thật kỹ rồi chậm rãi nhấc hai chiếc nạn ra phía lề đường và nhích thân mình về phía trước. Một chiếc xe vụt qua, rồi hai chiếc, ba chiếc,… cụ lại nhích trở lại vào phía bên trong. Ấy thế mà dòng xe vẫn cứ lướt qua một cách vô tình mặc kệ cho bên đường có một con người nhỏ bé đáng thương đang cần lắm một sự giúp đỡ. Cụ già vẫn đứng chờ ở đó, chờ cho tới khi nào vắng xe để có thể sang được bên đường. Khuôn mặt cụ lúc này hiện lên một vẻ bất lực đầy kham khổ. Tôi cảm giác mình như đứng lặng, có cái gì đó nghẹn lại trong lòng mà không thể diễn tả bằng lời.

Treo ly nước mía lên cái móc xe tôi tiến đến chỗ cụ một cách chậm rãi. “Cụ muốn qua bên đường phải không? Con giúp cụ nhé!” Đôi mắt cụ sáng lên nhìn tôi gật gật. Chậm rãi tôi dìu cụ bước ra phía lề và đưa tay xin đường những chiếc xe đang “vội vàng” đi tới. Họ vẫn chạy, có chiếc lướt qua phía sau, có chiếc lướt qua phía trước, dòng xe cứ vậy mà tấp nập đi qua như một đàn kiến vỡ bầy. Bất chợt tôi nhận ra mình thật quá bé nhỏ giữa cái dòng người tấp nập này, giữa cái thành phố xô bồ này.

Một lúc sau chúng tôi cũng sang được bên đường. Cụ nhìn tôi cười, hằn trên đôi mắt ấy là những vết chân chim đã nhiều qua năm tháng. Tôi cười rồi nói cụ chờ mình một lát. Trở lại xe tôi mang ly nước mới mua sang tặng cho cụ rồi tạm biệt, cụ nhìn tôi gật gật thì thào cảm ơn rồi chống cặp nạn tiếp tục bước đi, bóng hình khắc khổ dần khuất sau ánh đèn vàng đô thị. Dường như ông trời đã quá bất công đối với những con người tội nghiệp ấy, nhưng dù có khiếm khuyết, khó khăn đến đâu thì bên trong họ vẫn luôn có một niềm tin và sức sống mãnh liệt để vượt qua cái “bể khổ” của cuộc đời này.

Tôi trở về trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng và lâng lâng. Tôi nghĩ về nhiều thứ ở trên đời, về con người, về cuộc sống ở nơi này và về cách mà người ta đối xử với nhau. Nó lạ lẫm quá so với nơi mà tôi được sinh ra, một vùng quê tuy nghèo và nhỏ bé nhưng lúc nào cũng ấm áp tình người. “Sao cái Sài Gòn này người ta vội quá?”

© Công Triền - blogradio.vn

Mời bạn xem thêm chương trình:

Chơi vơi giữa Sài Gòn

 

 

V

HEART, HEAD and HANDS!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

back to top