Sao cái Sài Gòn này người ta vội quá?
2019-04-30 01:25
Tác giả:
V
blogradio.vn - Tôi nghĩ về nhiều thứ ở trên đời, về con người, về cuộc sống ở nơi này và về cách mà người ta đối xử với nhau. Nó lạ lẫm quá so với nơi mà tôi được sinh ra, một vùng quê tuy nghèo và nhỏ bé nhưng lúc nào cũng ấm áp tình người. “Sao cái Sài Gòn này người ta vội quá?”
***
Hôm nay, vẫn như thường lệ tôi đảo xe một vòng quanh thành phố để hóng mát trong cái tối trời 29 độ của Sài Gòn. Đường phố vẫn nhộn nhịp, tấp nập và lấp lánh như mọi ngày. Tôi dừng lại bên đường mua một ly nước mía, phía trước không xa là một ngã tư không có đèn giao thông, rất bình thường chẳng có gì đáng nói ở đây cho đến khi tôi nhìn thấy bóng dáng một cụ già ốm yếu tật nguyền cả hai chân phải chống nạn để di chuyển trông có vẻ khó khăn.
Cụ khoác trên mình một chiếc áo bà ba cũ đã sờn vai, trên vai mang một cái túi chéo đen nhỏ được chấp vá bởi những mảnh vải đã phai màu. Trông có vẻ như cụ muốn sang bên kia đường. Cụ quan sát thật kỹ rồi chậm rãi nhấc hai chiếc nạn ra phía lề đường và nhích thân mình về phía trước. Một chiếc xe vụt qua, rồi hai chiếc, ba chiếc,… cụ lại nhích trở lại vào phía bên trong. Ấy thế mà dòng xe vẫn cứ lướt qua một cách vô tình mặc kệ cho bên đường có một con người nhỏ bé đáng thương đang cần lắm một sự giúp đỡ. Cụ già vẫn đứng chờ ở đó, chờ cho tới khi nào vắng xe để có thể sang được bên đường. Khuôn mặt cụ lúc này hiện lên một vẻ bất lực đầy kham khổ. Tôi cảm giác mình như đứng lặng, có cái gì đó nghẹn lại trong lòng mà không thể diễn tả bằng lời.

Treo ly nước mía lên cái móc xe tôi tiến đến chỗ cụ một cách chậm rãi. “Cụ muốn qua bên đường phải không? Con giúp cụ nhé!” Đôi mắt cụ sáng lên nhìn tôi gật gật. Chậm rãi tôi dìu cụ bước ra phía lề và đưa tay xin đường những chiếc xe đang “vội vàng” đi tới. Họ vẫn chạy, có chiếc lướt qua phía sau, có chiếc lướt qua phía trước, dòng xe cứ vậy mà tấp nập đi qua như một đàn kiến vỡ bầy. Bất chợt tôi nhận ra mình thật quá bé nhỏ giữa cái dòng người tấp nập này, giữa cái thành phố xô bồ này.
Một lúc sau chúng tôi cũng sang được bên đường. Cụ nhìn tôi cười, hằn trên đôi mắt ấy là những vết chân chim đã nhiều qua năm tháng. Tôi cười rồi nói cụ chờ mình một lát. Trở lại xe tôi mang ly nước mới mua sang tặng cho cụ rồi tạm biệt, cụ nhìn tôi gật gật thì thào cảm ơn rồi chống cặp nạn tiếp tục bước đi, bóng hình khắc khổ dần khuất sau ánh đèn vàng đô thị. Dường như ông trời đã quá bất công đối với những con người tội nghiệp ấy, nhưng dù có khiếm khuyết, khó khăn đến đâu thì bên trong họ vẫn luôn có một niềm tin và sức sống mãnh liệt để vượt qua cái “bể khổ” của cuộc đời này.
Tôi trở về trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng và lâng lâng. Tôi nghĩ về nhiều thứ ở trên đời, về con người, về cuộc sống ở nơi này và về cách mà người ta đối xử với nhau. Nó lạ lẫm quá so với nơi mà tôi được sinh ra, một vùng quê tuy nghèo và nhỏ bé nhưng lúc nào cũng ấm áp tình người. “Sao cái Sài Gòn này người ta vội quá?”
© Công Triền - blogradio.vn
Mời bạn xem thêm chương trình:
Chơi vơi giữa Sài Gòn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.






