Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng khóc ở Sài Gòn

2019-08-03 01:30

Tác giả: Rocio Trương


blogradio.vn - Sài Gòn là tuổi trẻ, là kỷ niệm, là dại khờ, là những ngày của giá như! Với người khác Sài Gòn là nơi phồn hoa diễm lệ với quán xá sang trọng, nhà cao tầng, những công trình kiến trúc đồ sộ,… nhưng với tôi Sài Gòn giản dị và ở một khía cạnh nào đó rất lãng mạn.

***

Đã bao giờ bạn tủi thân đến độ bật khóc giữa phố đông?

Có khi nào bạn đã gần như chạm được tới ước mơ to lớn của cuộc đời nhưng rất đột ngột cơ hội đó trượt khỏi tay bạn và bạn không biết làm gì hơn là bật khóc như một đứa trẻ?

Có khi nào một người mà bạn rất yêu thương rồi đột ngột rời xa bạn và hai người trở thành những người dưng như chưa từng biết nhau?

Có khi nào bạn cảm thấy mình vô dụng và chỉ ước mình chưa từng được sinh ra?

Nếu có những lúc tuyệt vọng như vậy hãy lang thang ở Sài Gòn vào buổi tối! Đó chắc chắn sẽ là liều thuốc tinh thần rất tốt cho bạn. Sài Gòn đẹp hiền hoà, dễ thương, cũng là một thành phố rất khác lạ.

Sài Gòn là tuổi trẻ, là kỷ niệm, là dại khờ, là những ngày của giá như! Với người khác Sài Gòn là nơi phồn hoa diễm lệ với quán xá sang trọng, nhà cao tầng, những công trình kiến trúc đồ sộ,… nhưng với tôi Sài Gòn giản dị và ở một khía cạnh nào đó rất lãng mạn. Nếu ai ở Sài Gòn sẽ hiểu những cơn mưa nơi những con hẻm lầy lội với ánh đèn vàng, những tiếng rao, những tiếng gõ của xe hủ tiếu lề đường.

Tôi tự nhận mình không hợp với những nơi sang trọng, tôi thích thoải mái đi giày bệt, mặc áo phông, ngồi nơi quán cóc ven đường, nói chuyện cười đùa vô tư. Tôi cũng ưa đi dạo buổi đêm, sau giờ làm mệt nhoài trên ghế văn phòng, lang thang ra Hồ Con Rùa, cởi đôi giày ra, ngồi vắt vẻo nhìn đàn cá bơi qua lại. Có khi lại đeo tai nghe vào, chìm đắm trong suy nghĩ riêng mình. Bây giờ thì khá bận rộn không còn nhiều thời gian ra đó ngắm phố phường nữa rồi.

Trong lúc ngồi ở đó, tôi hay nhớ về những người mà mình yêu thương hoặc từng yêu thương. Nhớ lại mấy chuyện nghịch phá thời học trò hay nhớ về mối tình đơn phương tưởng như không thể nào phai thời sinh viên. Ngày đó tưởng như mình suốt đời không thể yêu ai nhưng sau nhiều năm nhìn lại tôi thấy buồn cười mình ngày đó ngây ngô. Tôi thấy rằng trên đời này không ai thiếu ai mà sống không nổi hết, chỉ có thiếu tiền mới thừa sống thiếu chết mà thôi. Cũng có lúc tôi nghĩ về gia đình, nghĩ về tương lai, nghĩ về những nỗ lực không tên, những cố gắng để sau này trở thành một người “rất ra gì”.

Tuy yêu Sài Gòn nhưng Sài Gòn cũng có lúc khiến tôi tủi thân lắm. Nhớ ngày đi làm hơn 7h tối mới tan ca, một mình lủi thủi mệt mỏi đi xe máy về, đi nửa đường trời bất ngờ đổ mưa như trút nước, tôi thì quên mang áo mưa, quên mang cả bóp tiền, trong người không có một đồng, bụng thì đói meo, đứng trú dưới mái hiên nhà người ta. Cầm điện thoại trong tay mà không biết nên gọi ai: mẹ thì chắc chắn tôi sẽ không làm phiền bà rồi, vì tôi lớn tuổi lại không biết chạy xe máy, gọi cho bà chẳng được gì lại làm bà lo thêm, chị gái đi công tác, anh trai không liên lạc được, bạn bè thì ở xa. Tự nhiên thấy mình cô đơn quá rồi bật khóc ngon lành, mưa thì cứ quất vào người vào mặt, lạnh tê tái! Mùa mưa đúng là mùa dễ sinh ra những sự yếu đuối không cần thiết. Kỷ niệm đó tới giờ vẫn còn nhớ nhưng là để tự dặn lòng đừng bao giờ yếu đuối như vậy nữa, mít ướt cũng không giải quyết được gì, sau nhớ đi đâu thì mang cái bóp tiền đi vậy là xong chuyện!

Nhưng có ai từng bước đến miền đất hứa ấy mà không một lần khóc giữa Sài Gòn? Bạn bè tôi, những người rời xa quê hương vào Sài Gòn, gánh nặng của họ hơn tôi rất nhiều lần nhưng như những ngọn cỏ xanh non nhìn có vẻ mỏng manh nhưng khi mưa bão nổi lên những cây tùng cây bách bị gió quăng quật bứt cả gốc rễ, thì họ vẫn ở đó, vẫn tồn tại khi cơn bão đã tan, vẫn giữ được tư cách và cá tính của mình. Tôi phải học tập họ, mạnh mẽ như vậy, đừng đợi ai thương mình, hãy tự mình thương lấy bản thân mình. Nếu may mắn bạn có một bờ vai vững chãi để dựa vào, có vòng tay ôm ấp chở che thì chúc mừng bạn đã quay vào ô “số hưởng”. Còn những người không có ai để ôm, họ như thế nào? Tay trái đặt lên vai phải, tay phải để lên ngực trái, họ tự ôm lấy bản thân mình.

Đó là chuyện buồn, còn chuyện vui về Sài Gòn thì hằng hà sa số như chuyện lần tôi chụp ếch trên phố và lũ trẻ con hùa vô cười, trêu chọc. Nhưng từ đâu xuất hiện anh chàng giúp tôi nhặt đồ lên còn cho tôi mười ngàn mua nước mía uống cho đỡ nhục, người Sài Gòn đáng yêu vậy đó! 

Sài Gòn - những cung đường quen thuộc, những ngã rẽ thân quen, chúng ta dù có lớn lên, có trưởng thành, có khao khát được đi muôn nơi đến cuối cùng vẫn chỉ có một nơi duy nhất để trở về. Sài Gòn là mảnh đất sinh ra tôi, nuôi dưỡng tâm hồn tôi, Sài Gòn là nơi duy nhất trên đời có căn nhà gia đình ở đó. “Anh có yêu hay không yêu Sài Gòn cũng được, nhưng Sài Gòn là một phần mạch thở trong em”.

Viết tặng những cô gái của tôi, rất cám ơn vì đã là những người tử tế!

© Rocio Trương – blogradio.vn

Ảnh minh họa: Maxk Nguyễn

Mời xem thêm chương trình:

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua

Rocio Trương

Tolerance and love is what we need in the world

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top