Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nốt trầm của Sài Gòn trong lòng người còn xa quê

2019-05-11 00:30

Tác giả: Le Lich


blogradio.vn - Đi qua giông bão, khó khăn bỗng nhận ra rằng nếu trong tâm ta chọn bình yên thì những ồn ào ngoài kia cũng không làm ta khó chịu, cứ sống, cứ làm việc hết mình, mọi thứ sẽ được đền đáp xứng đáng, giống như ngày mai sẽ nắng sau những cơn mưa của ngày hôm qua.

***

Mưa Sài Gòn!

Lại bắt đầu một mùa mưa nữa, mùa mưa thứ 9 của nó, thời gian như một cái chớp mắt, nhắm mắt mở mắt ra đã thấy mọi thứ thay đổi. Nó của 9 năm về trước chỉ là một cô bé 20 tuổi liều lĩnh Nam tiến với suy nghĩ "đi cho biết”.

Với nó, miền Nam là nơi mà quanh năm chỉ có cái nắng chói chang chứ chẳng đủ bốn mùa xuân hạ thu đông như vùng quê của nó. Khởi đầu của nó không có gì ngoài lạc quan và suy nghĩ tích cực, nhưng mọi thứ bắt đầu chẳng đơn giản như nó nghĩ, mọi thứ thật khó khăn với một đứa tỉnh lẻ ở nơi xa lạ không người thân bên cạnh. Nó bắt đầu những ngày tháng lang thang tìm việc, nó thường xuyên trong tình trạng chỉ đủ tiền ăn một bữa cơm trong ngày, những ngày lang thang đó đã bao lần nó lạc đường đi bộ cả mấy cây số mới về tới phòng trọ, nó tủi thân, nó cô đơn, nó nhớ nhà, nhớ quê, nó muốn khóc và nó khóc...

Dường như những cơn mưa Sài Gòn không làm nó dịu bớt nỗi buồn trong lòng nó, nó thấy bất lực, đã bao lần nó muốn bỏ cuộc, muốn trở về muốn ôm lấy mẹ cho thỏa những nỗi niềm ấy. Cuộc sống có ai là dễ dàng chỉ cần cố gắng nó tin nó sẽ vượt qua và đến bây giờ nó vẫn trụ lại được với Sài Gòn. 9 năm không dài nhưng đủ để nó trải nghiệm đủ mọi cảm xúc hỉ nộ ái ố, đủ cho nó có được duyên gặp gỡ và cũng cho nó cả những cuộc chia ly.

Dần dần Sài gòn thân thuộc hơn, nó thích cái cảm giác vừa trùm mền vừa bật quạt, nó thích những ngày không vui không buồn xách xe chạy một vòng những con đường loanh quanh khu nó sống vì nó sợ đi xa quá sẽ lạc bởi nó là chúa mù đường, nó nhận ra sài gòn không hề nóng gay gắt như cái gió Lào của quê nó mà thời tiết dễ chịu hơn nhiều, con người ở đây cũng phóng khoáng, đơn giản và thân thiện. Ai cũng có thể ngồi cà phê vỉa hè, cũng có thể ăn uống ở những quán lề đường từ người đi xe hơi sang trọng hay tới những bác xe ôm, những chị bán hàng rong... Họ thoải mái ngồi cạnh nhau mà không ngại gì, đối với nó nét đặc biệt của sài gòn chính là văn hóa xin lỗi và cám ơn cực dễ thương. Sài Gòn hoa lệ, bon chen, xô bồ nhưng Sài gòn cũng có những góc trầm như vậy, vẫn có những quán cho những người yêu nhạc Trịnh, đâu đó sau những tòa nhà cao tầng vẫn có những cánh diều bay cao trên bầu trời lộng gió...; vẫn có những người tốt cho đi và không cần nhận lại. Nó nhận ra nhiều điều về Sài Gòn và nó bắt đầu thấy yêu Sài Gòn hơn!

Đi qua giông bão, khó khăn bỗng nhận ra rằng nếu trong tâm ta chọn bình yên thì những ồn ào ngoài kia cũng không làm ta khó chịu, cứ sống, cứ làm việc hết mình, mọi thứ sẽ được đền đáp xứng đáng, giống như ngày mai sẽ nắng sau những cơn mưa của ngày hôm qua.

© Le Lich – blogradio.vn

Mời bạn xem thêm chương trình:

Chơi vơi giữa Sài Gòn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

back to top