Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phong Linh

2013-03-13 11:28

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Biển người rộng lớn...

Lạc mất rồi...

Có tìm thấy nhau không?!

Phong Linh ngồi im lặng bên cửa sổ của quán cafe W, nhìn người con trai ngồi phía đối diện. Cô ngắm đóa lyly trên tay, chậm rãi nói:

- Những chuyện có thể bỏ qua, em đã bỏ qua hết rồi. Em không giận anh, nên anh đừng cố chấp như vậy nữa.

Người kia nhìn cô, đôi đồng tử màu nâu khẽ động

- Nếu không giận anh, vì sao tránh né anh?

Phong Linh lại nhìn chằm chằm đóa lyly trắng trên tay, một lúc lâu sau mới đáp

- Con người có giới hạn.

Kì thực trong tâm đã không còn giận người kia lâu rồi...


Ảnh minh họa

Phong Linh nhớ, lúc 5 tuổi, không nơi nương tựa, cô được đưa đến cô nhi viện. Phía sau viện có trồng một vườn hoa lyly trắng. Mỗi lần hoa nở, trắng xóa cả một vùng. Năm đó, lần đầu tiên Phong Linh tới đây, chính là dùng vườn hoa này để trốn khỏi những lời châm chọc ác ý của đám con nít nơi đây. Đến lúc trời tối lại không tìm được đường về, một mình đứng giữa biển hoa trắng xóa, rấm rức khóc, môi cắn chặt kìm nén những tiếng nấc, chặt đến nỗi bật máu. 5 tuổi, không người thân, không gia đình, một mình lạc lõng ở nơi xa lạ, nói không sợ, chính là nói dối.

Trước mặt đột nhiên hiện lên một bóng người, người xuất hiện cao hơn cô cả cái đầu, khuôn mặt trắng trắng, mắt to tròn, nhìn cô chằm chằm, sau đó móc từ trong túi ra một cây kẹo, đưa cho cô:

- Kẹo này, cho cậu đó, sau này chúng ta làm bạn ha... Câu mới tới đúng không? Tớ cũng mới tới nè, tớ là Thiên Tú, còn cậu?

Phong Linh vừa quệt nước mắt, vừa nói

- Phong... Linh...

Thiên Tú ngồi xuống đất, đập đập vào mảnh đất kế bên, ý bảo- Ngồi xuống đi.

Phong Linh ngồi xuống cạnh anh, ngắm hoa lyly nở rộ trong vườn. Thiên Tú bảo:

- Lát nữa hãy vào, bây giờ cậu vào, chúng nó sẽ tiếp tục nắt nạt cậu á.

Phong Linh cười nhưng không đáp, khóe mắt vẫn còn hoen đỏ. 5 tuổi, lyly trắng để lại ấn tượng rất sâu trong lòng cô.


Ảnh minh họa

Những năm sau đó, Phong Linh và Thiên Tú luôn ở cùng nhau, có đồ ăn ngon, cùng nhau chia sẻ. Có đồ chơi đẹp, lại cùng nhau chơi. Bị bạn bè bắt nạt, cũng cùng nhau chống đỡ.
Đang miên man suy nghĩ, Phong Linh về công ty lúc nào không hay..

Sáng sớm, trước cửa nhà cô, đã có ai lặng lẽ đặt một đóa lyly trắng ở đó, cô vừa mở cửa ra đã nhìn thấy bó hoa trắng xóa ấy. Không cần đoán, cũng biết là ai, loài hoa này, chỉ anh mới biết là cô thích nó.

Phong Linh diễn xong tiết mục độc tấu ghitar của mình thì liền lẳng lặng rời khỏi khu biểu diễn, lúc đi lướt qua phòng thay đồ, thấy trên bàn làm trang điểm của mình có một bịch kẹo cafe. Phong Linh ngừng lại đôi chút, nhìn bịch kẹo trên bàn một lúc lâu, trong tâm cảm thấy nhớ.

Năm cô 9 tuổi, sinh nhật năm đó, Thiên Tú đã tặng cô một cái hộp hình gấu, bên trong chứa rất nhiều kẹo, là kẹo cafe các loại. Phong Linh nhớ, có lần cô từng nói với anh: Hương cafe rất thơm, cô rất thích... Nhìn món quà, Phong Linh có chút cảm động. Cô lấy một viên kẹo, bên ngoài có lớp vỏ bao rất đẹp, hiệu là Coffe, lúc ăn vào, cảm thấy hơi đắng, nuốt vào lại rất ngọt, hương cà phê thơm ngát. Từ đó, Coffe trở thành món kẹo yêu thích của cô.

Thiên Tú vốn không thích kẹo Coffe, nhưng trong cặp đi học của cậu ấy lúc nào cũng có sẵn một mớ kẹo. Lúc Phong Linh tâm tình không tốt, anh sẽ đưa kẹo cho cô. Lúc cô buồn ngủ, anh sẽ thuận tay dúi kẹo vào tay cô. Lúc cô cảm thấy vui vẻ, anh sẽ miễn cưỡng ăn kẹo cùng cô, coi như chúc mừng. Vậy nên, bí mật về món kẹo mà cô thích, cũng chỉ có mình anh biết.

Phong Linh cầm bịch kẹo lên, cảm thấy lồng ngực đau đến lạ, cô cẩn thận bóc mở từng lớp giấy, sau đó lấy một viên kẹo phía trong, xé bỏ lớp vỏ ngoài, chậm rãi đưa lên miệng. Viên kẹo vừa chạm vào môi, nước mắt đã lặng lẽ thấm vào bên trong.

Tác giả : mysunshine96

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun , Mèo Mun

Kỹ thuật : Jun

 
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top