Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu chân online 77: Đi bụi ở Palawan

2013-03-11 15:37

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Bước ra khỏi máy bay, tôi hít căng hương thơm núi đồi và biển cả, và bắt gặp nụ cười như nắng ban mai của một cô gái nhỏ nhắn. “Mabuhay! Welcome to the Philippines, welcome to Palawan!” (Xin chào! Chào mừng bạn đến Philippines, chào mừng bạn đến Palawan).

Cô gái bắt tay tôi, đặt hành lý của tôi lên xe, rồi đưa tôi đi trên những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, xuyên qua những cánh đồng, những cánh rừng, những dòng sông. Hình như, tôi đang đi ngược về tuổi thơ, để lại bắt gặp những cánh đồng lúa bát ngát, những ngôi nhà tranh nhỏ nằm hiền hoà dưới những rặng cây, và những đứa trẻ da đen nhẻm, chân trần chạy lon ton trong nắng.

Nguồn : Báo Lao Động Cuối Tuần  - Người đọc: Jun - Kỹ thuật : Jun

Nguồn ảnh : Palawanresort

Đại dương huyền bí

Thoáng chốc, tôi đã ở bến cảng của thành phố Coron, bước lên một con thuyền trắng đầy ắp gió.

Chỉ 45 phút sau, tôi đặt chân lên đảo Sangat, một hòn đảo nhỏ nhắn mà tất cả những người say mê lặn biển đều mong ước một lần đặt chân tới. Sangat là thế giới của sự trong lành, của tiếng chim, của núi, đại dương, san hô, và các loài sinh vật biển. Thật ngạc nhiên, đón tôi tại Sangat không phải là một người Philippines, mà là một chàng trai Đức hết sức thân thiện. Anh tên là JoJo, đã ở đây 8 năm, quản lý trung tâm lặn biển của hòn đảo này. JoJo nói với tôi rằng, khoảng 80% khách ở đây là những người biết lặn biển, phần lớn đến từ Châu Âu.

Nơi ở của tôi là một ngôi nhà sàn đơn giản bằng tre nứa, nằm gần bãi biển, ẩn mình trong sum suê cây cối. Chỉ có hơn một chục căn nhà như thế ở đây, trên hòn đảo này. Tất cả sử dụng nguyên liệu từ thiên nhiên, tất cả không có nước nóng, không có TV, điện thoại, Internet và chỉ có điện từ 6 giờ tối đến 7 giờ sáng hôm sau. Cuộc sống giản đơn nơi đây dường như đang nhắc nhở con người hãy trút bỏ những nhu cầu xa hoa của cuộc sống, để hưởng thụ những vẻ đẹp trinh nguyên mà thiên nhiên ban tặng.

Trong bữa tối, tôi vừa thưởng thức những loại hải sản tươi, vừa nghe những câu chuyện của JoJo. Anh cho tôi xem hải đồ của khu vực xung quanh Sagat và vị trí của gần một chục con tàu lớn nhỏ của Nhật đã bị quân đội Mỹ đánh chìm vào ngày 24.9.1944, trong Chiến tranh Thế giới thứ II. Sau hơn 60 năm, những con tàu đắm đã trở thành những mê cung trong lòng biển, cho khách du lịch khám phá. Dù anh đã thực hiện hàng nghìn cuộc lặn, mỗi cuộc lặn đều ẩn chứa những bất ngờ. Chỉ hai tháng trước, anh và những người bạn lặn đã tìm thấy một bộ xương người, gồm cả đầu lâu, xương sườn và 8 chiếc răng, tất cả vẫn còn chìm sâu ở đáy đại dương, trong một chiếc tàu bị đắm.


Nguồn ảnh : Palawanresort

Nhưng có lẽ, những ai đặt chân đến đây đều tìm được châu báu - đó là vẻ đẹp huyền bí của đại dương. Tôi cũng đã chạm tay vào châu báu vào sáng hôm sau, khi tiếp cận với những xác tàu đắm nằm cách đảo Sangat khoảng 15 phút bằng thuyền. Nước biển ở đây rất trong và lặng, vì thế có tầm nhìn trung bình dưới mặt nước lên đến 24m. Bơi quanh con tàu chiến hạm Lusong (Lusong gunboat) nằm chỉ cách mặt nước biển từ 3 đến 10 mét, tôi kinh ngạc trước tầng tầng lớp lớp những dải san hô đủ màu sắc đã phủ kín bề mặt của chiến hạm. Con tàu đã bị lật nghiêng, với mạn tàu rất gần mặt nước. Thám hiểm những con tàu đắm ở Coron mới hiểu lý do tại sao tạp chí du lịch lừng danh Forbes Traveler đã xếp Coron là một trong 10 nơi lặn biển đặc biệt nhất của thế giới.

Thiên nhiên trong trẻo

Rời mê cung của quá khứ, tôi được đến với thế giới sống động của khu vườn san hô, nằm ở khu bảo tồn của đảo Sangat. Tại đây, vô vàn những đàn cá đủ màu sắc khiến tôi khát thèm sự tự do của chúng. Những cụm san hô xoè rộng những bàn tay, rực rỡ khoe những màu sắc lạ mắt ở độ sâu từ 1 đến 2 mét. Cảnh tượng lộng lẫy và sống động nơi đây gợi tôi nhớ đến thế giới diệu kỳ trong bộ phim “Avatar”.

Sau nhiều giờ ngụp lặn, tôi quyến luyến tạm biệt thế giới của san hô, sự sống và sắc màu, để đến suối nóng Sangat. Thật bất ngờ khi thuyền thả tôi xuống một khu rừng tràm, với những chiếc rễ khoẻ khoắn vươn ra, bám sâu vào lòng biển. Nước ở đây trong vắt như gương soi, lác đác cá và loài sao biển. Tôi lội trong lòng nước ấm, xuyên qua khu rừng tràm để đến với một hồ nước nóng nhỏ như một chiếc gương trong, nằm lọt thỏm giữa rừng và dưới một ngọn núi cao.

Buổi tối trở về khu nghỉ mát, trong ánh trăng vằng vặc, tôi cùng bạn bè đi dạo quanh biển, rồi ồ lên thú vị khi thấy một cây cầu vắt ngang sườn núi ở cuối bãi cát. Hoá ra cây cầu này là một con đường bắc trên biển dài hàng trăm mét, dẫn chúng tôi đi dọc quanh triền núi, xuyên qua núi, để tới một bãi cát nhỏ mịn màng trắng như làn da thiếu nữ dưới ánh trăng.

(...)


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Blog Radio 772: Ánh mặt trời phía sau lưng (Phần 2)

Xanh đã đúng. Tôi không biết phía trước còn những khó khăn thử thách gì đang đợi chờ nữa. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không còn cô đơn nữa, khi ngay bây giờ đã luôn có một đôi bàn tay ấm áp nắm rất chặt lấy đôi bàn tay của tôi. Như muốn mãi mãi sẽ không bao giờ buông ra vậy...

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Mong anh hãy cất lại quá khứ khi bên em

Tình cảm là tự nguyện và trách nhiệm; thời gian tới, dứt khoát với người cũ theo đúng nghĩa của nó, tiếp tục giữ lấy tình cảm này, giữ lấy cô hay không là do chính anh mà thôi. Cô vẫn tha thứ cho tất cả những gì anh đã làm cô đau lòng, vì thương anh.

back to top