Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phép lạ, Phần cuối

2013-02-14 09:11

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Quỳnh Thi ngồi co ro trên thảm, điều hòa không bật, gió từ cửa sổ thổi vào làm lạnh ngắt căn phóng rộng lớn.Ngoài kia là không khí trong trẻo của mùa xuân, của nhưng tinh sương trong lành nhất. Cô đưa viên đá thủy tinh lên ngang tầm mắt. Thứ ánh sáng màu xanh đã ngập tràn trong hầu khắp các ô nhỏ, chỉ còn một ô vẫn là thủy tinh trong suốt. Điện thoại di động khẽ rung lên, là Lam Hải :

- Em giơ điện thoại ra ngoài xem nào, năm giây thôi.

- …

- Anh biết ngay mà, lại quên đóng cửa sổ. Người yêu à, em còn muốn anh ngủ ngon không, ra đóng cửa sổ vào đi.

Tác giả: Sưu tầm  – Người đọc: Nhím Xù, Thảo Kòi – Kỹ thuật: Nhím Xù

Ảnh minh họa

Giọng nói ấm áp của anh chợt ù đi, cô lặng lẽ đóng cửa sổ, bật điều hòa, mặc thêm áo, kiểm tra lại cửa sổ và cửa chính một lần nữa, rồi lên giường đi ngủ. Trong điện thoại, anh vẫn huyên thuyên về chuyện nhóc em được đi thi quốc gia, con mèo anh nuôi béo đến nỗi không đi nổi… Lâu nay, anh khiến cô có cảm giác như mình cũng là thành viên của gia đình anh, là « người yêu » thật sự của anh vậy.

Quỳnh Thi giả vờ thở đều đều, đến khi anh khẽ nói « ngủ ngon nhé em » rồi tắt máy, cô mới bật khóc. Cô đã tốn bao nhiêu thời gian như vậy, quen bao nhiêu người như vậy, đến ngày thứ một trăm đều lạnh lùng hôn họ nụ hôn quên lãng, khiến họ mãi mãi rời xa cô mà không hề do dự, không hề vương vấn. Vậy mà từ khi Lam Hải xuất hiện, yêu cô bằng thứ tình yêu thuần khiết như mối tình đầu lại khiến trái tim vốn nhỏ nhen ích kỷ của cô xao động.


Vạn vật trên thế gian này đều có nhân duyên, những sợi dây duyên phận nối với nhau bằng một sợi chỉ vô hình, mỏng manh mà bền chặt. Nhưng một khi nhân duyên bị cắt đứt thì chẳng còn cách nào nối lại. Cô cảm nhận được tình yêu anh dành cho nhưng vĩnh viễn, vì duyên phận nên anh sẽ chỉ là một kỉ niệm nhỏ bé khi cô đã trở thành người. Còn anh, bởi lời nguyền của nụ hôn quên lãng, phần ký ức về cô trong anh sẽ bị xóa sạch.

Hoàng Lan xuất hiện từ lúc nào, lặng lẽ ôm cô từ phía sau. Hơi nóng ở lưng khiến Quỳnh Thi khẽ run lên, cô mím chặt môi nhưng vẫn không ngăn được tiếng nấc nghẹn ngào:


- Làm sao đây, Hola, mình yêu anh ấy mất rồi.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top