Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ đã từng yêu

2013-02-13 14:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Dresden (*), giữa tháng 3, 1988.

Tôi ngồi trên bậc thềm trước tòa nhà chính của trường đại học, hai tay ôm vòng lấy thân mình. Trời đã vào xuân mà vẫn quá lạnh! Lạnh khiến tôi run lẩy bẩy dù thân đã nhét trong hai lớp áo bông. Lạnh làm chân tóc tôi co rúm. Lạnh làm tôi tái nhợt xanh xao, hệt một kẻ đang ấp trong người khối trọng bệnh. Nhưng chỉ chút nữa thôi, khi Francis hết giờ học và đến bên tôi, cơn hồng hào sẽ trở lại. Kia rồi! Mái tóc vàng óng xoăn xoăn của anh thấp thoáng trên hành lang tòa nhà đối diện. Hừm… Có chuyện gì đây? Sao mặt anh căng thẳng thế kia?

Tác giả : Sưu tầm - Người đọc : Nắng , Thảo Kòi  - Kỹ Thuật : Thảo Kòi

Ảnh minh họa

Dresden, cuối tháng 5, 1988.

Mùa hè thổi phù phù cái nóng hầm đặc trưng khắp Dresden. Tôi lững thững rời phòng học, lê bước trên con đường đá qua khuôn viên xanh um của trường. Cách tôi hơn trăm mét, trên băng ghế gỗ, Francis đang chờ tôi. Trán anh nhúm lại bởi những suy nghĩ. Anh có chuyện muốn nói với tôi. Tôi thở dài, cố níu bước chân mình chậm thêm. Tôi cũng có chuyện muốn cho anh biết, nhưng lòng vẫn phân vân…

Tôi dừng lại quan sát anh. Bàn tay lớn ấm áp là “máy sưởi” cho bàn tay tôi bé nhỏ trong hai mùa đông qua. Bờ vai rộng là cái gối êm ái của tôi. Mái tóc vàng bồng bềnh lãng tử. Đôi mắt xanh thăm thẳm. Mùa đông đầu tiên bên nhau, vào một buổi sáng trời xám xịt và ẩm ướt, khi nhìn vào đôi mắt hun hút ấy, một cảm giác dịu êm đã mân mê khắp thân người tôi. Một niềm vui vẻ, hạnh phúc lạ thường. Đắm sâu trong mắt anh, tôi như đã chạm đến thiên đường. Bầu trời vẫn ảm đạm, nhưng vạn vật quanh tôi lung linh sắc màu. Trong giây phút ấy, tôi biết rằng bằng mọi giá sẽ phải chiếm hữu đôi mắt quyền năng ấy cho riêng mình. Mãi mãi.

Tôi bước đến bên anh. Anh ngước lên nhìn tôi. Ngay thời khắc ánh mắt bối rối của anh chạm vào mắt tôi, tôi ngã xuống.


Ảnh minh họa

Dresden, đầu tháng 7, 1988.

Tôi ngồi trong quán cà phê nhìn nắng nhảy lon ton trên những viên gạch lát phố. Bên kia đường, trong hàng người xếp hàng trước xe kem, Francis cứ chốc chốc quay lại nhìn tôi, nửa trông chừng, nửa vỗ về. Nỗi lo lắng thấp thoáng trong mắt anh. Tôi yếu ớt kéo miệng thành một nụ cười trấn an anh. Nhưng nắng làm tôi choáng váng. Trước mắt tôi, mọi thứ đều nhạt nhòa. Môi tôi khô rang. Mồ hôi rỉ ra rin rít khắp thân người. Khó chịu quá! Mệt quá! Tôi sắp ngất. Làm ơn hãy trả lại cho tôi cái râm mát dễ chịu của mùa đông. Làm ơn…

Tôi gục đầu xuống, tay xoãi dài ra mặt bàn. Dễ chịu hơn đôi chút! Hồn tôi đang chao đảo đâu đó trong không khí thì có người vực tôi dậy. Là Francis. Anh hớt hải đặt tôi ngồi dựa vào người mình. Anh ôm nhẹ lấy đầu tôi, dịu dàng đưa cái kem sữa lên ngang miệng cho tôi hớp nhẹ từng miếng. Cơn dễ chịu tăng thêm mấy phần. Nhưng vẫn mệt quá!

Dresden, đầu tháng 11, 1988.

Đêm. Tôi dựa vào chiếc gối bông to ụ, nửa nằm nửa ngồi trên giường. Căn phòng được thắp sáng leo lét bởi ngọn đèn đường. Cửa sổ khép hờ. Thi thoảng gió thổi qua khe hở làm tấm rèm trắng cứ phất phơ như ma trơi. Nhưng tôi chẳng sợ. Con ma trong lòng tôi còn đáng sợ hơn bất cứ thứ ma quỉ nào trên đời.

Có tiếng lục cục dưới bếp. Chắc Francis đang chuẩn bị bữa ăn khuya cho mình. Đã nhiều tuần rồi, đêm nào anh cũng dỗ cho tôi ngủ rồi mới đụng đến những công việc riêng. Tôi đưa mắt nhìn sang chiếc bàn cạnh giường ngủ. Một đống lọ thuốc. Tôi quờ tay hất chúng xuống đất và rên lên một tiếng lớn. Chưa đầy hai giây sau, anh hấp tấp đẩy cửa chạy vào.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

back to top