Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những cây cỏ ruộng không khuất phục

2021-09-08 01:20

Tác giả: Tớ là Ốc


blogradio.vn - Mấy cây cỏ lớn nhất sẽ gian thân mình ra gánh lấy trận mưa thuốc đến cháy hết da thịt. Vài ngày sau, chúng cũng đã chịu từ bỏ sự sống của mình. Tấm thân chúng giờ đây chỉ là mảnh cỏ khô, gió nhẹ cũng có thể bị thổi trôi đi. Lớp tiếp theo cũng được nhiệm vụ cố mà ôm ấp các em mới nhú lên khỏi đất, bảo vệ các em khỏi sức tàn phá của thuốc cỏ.

***

Tôi dùng từ “cỏ ruộng” để chỉ những cây cỏ dại cùng loài, khác loài sống ở ruộng lúa. Đại loại chúng có những cái tên như: cỏ mật, cỏ gấu, cỏ chỉ, cỏ chát… Tôi cũng không hiểu những cái tên đó bắt nguồn từ đâu.

Chúng có những cái tên đẹp lạ như thế nhưng khổ nỗi lại gắn phải cái tội: “kẻ thù của nhà nông”. Bằng cách nào đó, người nông dân phải diệt chúng bằng được. Tại sao thế nhỉ? Bởi, chúng cản trở sự phát triển của cây lúa - loài cây tạo ra hạt gạo mà chúng ta ăn hằng ngày. Nhà tôi cũng vậy, cũng làm nông và trồng lúa. Cỏ ruộng là thứ khiến mẹ tôi bán mặt cho nước, bán lưng cho trời. Đôi khi đứa lười biếng và không được việc như tôi cũng bị mẹ kéo ra đồng chỉ vì bà không diệt trừ đám cỏ ấy kịp lúc, trước khi chúng phát triển lớn mạnh đến mức hết giải pháp với chúng. Và đương nhiên, đứa sợ ra đồng như tôi cũng theo đó mà “ghét nhổ cỏ ruộng”.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi “ghét cỏ ruộng”. Trái lại, tôi lại khâm phục sự kiên cường và vươn lên của chúng. Giá mà tôi có thể học được một nửa cái bản tính ấy của chúng thì hay biết mấy.

Thế, chúng kiên cường đến mức nào mà khiến tôi ngưỡng mộ đến vậy? Tôi sẽ kể cho bạn nghe hành trình phát triển của chúng. Rồi bạn sẽ hiểu tại sao.

Mùa sạ lúa bắt đầu là lúc nước từ nguồn kéo về. Nước ngấm vào da thịt của từng thửa đất khô cằn. Trên đồng đầy những chiếc máy phay. Tiếng máy phay lạch cạch lạch cạch. Bởi cái lưỡi phay chém xuống đất vừa nhanh vừa sắt liên hồi nên chúng côn trùng được một phen nhảy múa loạn xạ, để khỏi bị chém thành từng mảnh thịt ấy mà.

Mùa sạ chẳng khác gì mùa gặt là mấy. Cả hai mùa đều rất nhộn nhịp. Nếu mùa gặt là sự kết thúc bội thu thì mùa sạ lại là sự khởi đầu cho hy vọng. Và từ đó, sự sống của những cây cỏ ruộng bắt đầu.

Cùng với sự phát triển của cây lúa, cỏ ruộng cũng cố len lỏi theo đó mà giành lấy cơ hội sống cho mình. Sâu dưới những lớp đất cứng đến nứt thành từng mảnh, hạt của cỏ dại đã nếm được vị ngọt của dòng nước ngậm phù sa. Chúng hút lấy thứ sinh khí ngọt ngào từ đất mà trỗi dậy, bung mình ra khỏi tấm giáp cứng cáp của đất và đón lấy những hạt nắng đầu tiên.

Cho dù sự chuẩn bị của chúng có hoàn hảo đến đâu thì chúng vẫn là “kẻ thù của nhà nông, kẻ giặc của cây lúa”. Bằng mọi cách, người nông dân phải cố gắng diệt trừ hết chúng thì cây lúa của họ mới tốt tươi. Bởi, nếu cứ để cỏ ruộng phát triển tự nhiên như vậy, với cái sức sinh trưởng mạnh mẽ ấy của chúng thì lúa có nước bị đè bẹp.

Trận chiến đầu tiên mà đám cỏ ruộng phải đối mặt là trận chiến với “thuốc diệt cỏ tận gốc”. Bạn sẽ hiểu rằng vì có cỏ ruộng nên thuốc diệt cỏ mới hình thành. Cây cỏ giờ đây sẽ phải khom đầu chống đỡ những trận mưa thuốc bỏng da. Vài ngày sau khi phun thuốc cỏ, mẹ tôi ra xem xem cỏ đã chết hết chưa. Tưởng chừng là chúng đã chết hết rồi, bởi sức càn quét của thuốc diệt cỏ quá lớn. Ấy vậy mà, tôi vẫn có dịp được nghe “sao đợt này phun kỹ thế mà cỏ vẫn còn sống nhiều nhỉ”. Nói như vậy thì chắc cỏ ruộng có vacxin chống thuốc diệt cỏ à? Không hẳn vậy, nếu tỉ mỉ quan sát, bạn sẽ nhận ra chúng có nhiều thế hệ: lớp cỏ lớn lên đầu tiên, sẽ tới lớp cỏ tiếp theo và tiếp theo nữa. Cứ thế, chúng bao bọc, bảo vệ lẫn nhau. Mấy cây cỏ lớn nhất sẽ gian thân mình ra gánh lấy trận mưa thuốc đến cháy hết da thịt. Vài ngày sau, chúng cũng đã chịu từ bỏ sự sống của mình. Tấm thân chúng giờ đây chỉ là mảnh cỏ khô, gió nhẹ cũng có thể bị thổi trôi đi. Lớp tiếp theo cũng được nhiệm vụ cố mà ôm ấp các em mới nhú lên khỏi đất, bảo vệ các em khỏi sức tàn phá của thuốc cỏ.

Sau câu than phiền của mẹ tôi, tôi chắc một điều là trận chiến thứ hai rồi sẽ diễn ra thôi. Đúng vậy, mẹ tôi lại phun thuốc cỏ đợt hai. Đợt này, liều thuốc sẽ nặng hơn đợt trước. Những cây cỏ bị thương chưa hồi phục nay lại phải tiếp tục chiến đấu. Lần này, cả họ chúng họp lại, bắt chéo vai nhau, quyết tâm gánh đạn để lớp em đang chuẩn bị nảy mầm được đón ánh mặt trời, lớp em đó sẽ là hy vọng duy nhất còn sót lại của chúng. Nhưng kết quả đau thương quá, đợt này dường như không còn cây cỏ nào sống sót. Mẹ tôi nhẹ nhõm cả người.

Đến đây bạn sẽ tưởng chừng rằng chúng nó đã bỏ cuộc. Nhưng không, từ dưới lớp đất nước vẫn còn i ỉ chút thuốc, những mầm non hy vọng mà chúng dốc lòng bảo vệ đã chào đời. Và cứ thế, những mầm non đó lớn lên âm thầm cho tới một ngày mẹ tôi phát hiện ra thì chúng đã cứng cáp hẳn cả rồi.

Lần này thì không được phép phun thuốc nữa. Mỗi ruộng chỉ được phép phun 2 lần thuốc, thế nên mẹ tôi có biện pháp khác đó là “nhổ bằng tay”. Những ngày tháng bán mặt cho nước, bán lưng cho trời của mẹ bắt đầu.

Như tôi có nói ở trên thì mẹ tôi nhổ không kịp. Có nghĩa là những cây cỏ này phát triển quá nhanh và ngày càng lớn mạnh, lớn hơn cả cây lúa. Một mình mẹ tôi không thể đấu lại tụi nó, thế là mẹ có người đồng hành là tôi (thật ra, tôi chả nhổ được bao nhiêu bụi cỏ cả). Đùa thôi, mẹ tôi đã thuê thêm người khác để cùng mẹ nhổ hết chúng cho bằng được. Dù sao đi nữa, chúng cũng phải bị nhổ đi để cây lúa còn được phát triển, để mà có hạt gạo cho mùa gặt bội thu.

Lần này, mẹ tôi cũng đã nhổ hết chúng ra khỏi ruộng. Khác hẳn với việc phải chết khi bị phun thuốc, đợt bị nhổ gốc quẳng lên bờ lần này, chúng vẫn còn sống. Bởi chúng đã quá cứng cáp. Tưởng chừng như trải qua bao nhiêu thử thách, giờ đây khó có thứ gì có thể khuất phục được chúng nữa.

Khi được quăng lên bờ, chúng vẫn sống nhưng sẽ có chút khổ cực hơn. Chúng phải tự tìm lấy chất dinh dưỡng cho mình. Nếu như chúng có thể ở dưới ruộng lúa mãi, thì chúng sẽ thoải mái hưởng thụ chất dinh dưỡng mà người nông dân chăm bón cho cây lúa. Không được hưởng những thứ có sẵn đó nữa, cây cỏ giờ đây đã gầy gọc và không còn xanh tươi như lúc được ngâm mình dưới ruộng lúa.

Đến đây tự dưng tôi hiểu ra một điều: cho dù chúng có kiên cường, bất khuất đến đâu, có những đức tính đáng ngưỡng mộ thế nào đi nữa thì chúng cũng phải hiểu được một lẽ sống là: những thứ không thuộc về mình thì sẽ mãi mãi không được giành lấy, bằng không sẽ phải đối mặt với gian truân, khổ cực, cuối cùng thì của người lại phải trả cho người.

Cây cỏ giờ đây đã phải về đúng vị trí mà chúng thuộc về. Cây lúa được hưởng những thứ mà chúng nên nhận được. Đó là lẽ tự nhiên.

Qua câu chuyện, tôi học được đức tính kiên cường, chịu khó và đoàn kết quyết giành lấy sự sống của chúng cây cỏ. Bên cạnh đó, tôi nhận ra một chuẩn mực sống nữa: cho dù kiên cường bảo vệ lẽ sống của mình đến đâu đi nữa mà lẽ sống ấy đi ngược lại với chuẩn mực tự nhiên thì sẽ không bao giờ có kết quả.

Còn bạn thì sao, bạn nhận ra bài học gì từ câu chuyện này?

© Tớ là Ốc - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 546: Được sống là món quà vô giá

Tớ là Ốc

Xin chào! Tớ là Ốc. Việc của tớ là chia sẻ những câu chuyện đời thường mang lại những giá trị nhân văn sâu sắc. Thỉnh thoảng tớ cũng viết những bài tâm sự, động viên với mục đích thấu hiểu và chạm đến trái tim của độc giả.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

back to top