Những cây cỏ ruộng không khuất phục
2021-09-08 01:20
Tác giả:
Tớ là Ốc
blogradio.vn - Mấy cây cỏ lớn nhất sẽ gian thân mình ra gánh lấy trận mưa thuốc đến cháy hết da thịt. Vài ngày sau, chúng cũng đã chịu từ bỏ sự sống của mình. Tấm thân chúng giờ đây chỉ là mảnh cỏ khô, gió nhẹ cũng có thể bị thổi trôi đi. Lớp tiếp theo cũng được nhiệm vụ cố mà ôm ấp các em mới nhú lên khỏi đất, bảo vệ các em khỏi sức tàn phá của thuốc cỏ.
***
Tôi dùng từ “cỏ ruộng” để chỉ những cây cỏ dại cùng loài, khác loài sống ở ruộng lúa. Đại loại chúng có những cái tên như: cỏ mật, cỏ gấu, cỏ chỉ, cỏ chát… Tôi cũng không hiểu những cái tên đó bắt nguồn từ đâu.
Chúng có những cái tên đẹp lạ như thế nhưng khổ nỗi lại gắn phải cái tội: “kẻ thù của nhà nông”. Bằng cách nào đó, người nông dân phải diệt chúng bằng được. Tại sao thế nhỉ? Bởi, chúng cản trở sự phát triển của cây lúa - loài cây tạo ra hạt gạo mà chúng ta ăn hằng ngày. Nhà tôi cũng vậy, cũng làm nông và trồng lúa. Cỏ ruộng là thứ khiến mẹ tôi bán mặt cho nước, bán lưng cho trời. Đôi khi đứa lười biếng và không được việc như tôi cũng bị mẹ kéo ra đồng chỉ vì bà không diệt trừ đám cỏ ấy kịp lúc, trước khi chúng phát triển lớn mạnh đến mức hết giải pháp với chúng. Và đương nhiên, đứa sợ ra đồng như tôi cũng theo đó mà “ghét nhổ cỏ ruộng”.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi “ghét cỏ ruộng”. Trái lại, tôi lại khâm phục sự kiên cường và vươn lên của chúng. Giá mà tôi có thể học được một nửa cái bản tính ấy của chúng thì hay biết mấy.
Thế, chúng kiên cường đến mức nào mà khiến tôi ngưỡng mộ đến vậy? Tôi sẽ kể cho bạn nghe hành trình phát triển của chúng. Rồi bạn sẽ hiểu tại sao.
.jpg)
Mùa sạ lúa bắt đầu là lúc nước từ nguồn kéo về. Nước ngấm vào da thịt của từng thửa đất khô cằn. Trên đồng đầy những chiếc máy phay. Tiếng máy phay lạch cạch lạch cạch. Bởi cái lưỡi phay chém xuống đất vừa nhanh vừa sắt liên hồi nên chúng côn trùng được một phen nhảy múa loạn xạ, để khỏi bị chém thành từng mảnh thịt ấy mà.
Mùa sạ chẳng khác gì mùa gặt là mấy. Cả hai mùa đều rất nhộn nhịp. Nếu mùa gặt là sự kết thúc bội thu thì mùa sạ lại là sự khởi đầu cho hy vọng. Và từ đó, sự sống của những cây cỏ ruộng bắt đầu.
Cùng với sự phát triển của cây lúa, cỏ ruộng cũng cố len lỏi theo đó mà giành lấy cơ hội sống cho mình. Sâu dưới những lớp đất cứng đến nứt thành từng mảnh, hạt của cỏ dại đã nếm được vị ngọt của dòng nước ngậm phù sa. Chúng hút lấy thứ sinh khí ngọt ngào từ đất mà trỗi dậy, bung mình ra khỏi tấm giáp cứng cáp của đất và đón lấy những hạt nắng đầu tiên.
Cho dù sự chuẩn bị của chúng có hoàn hảo đến đâu thì chúng vẫn là “kẻ thù của nhà nông, kẻ giặc của cây lúa”. Bằng mọi cách, người nông dân phải cố gắng diệt trừ hết chúng thì cây lúa của họ mới tốt tươi. Bởi, nếu cứ để cỏ ruộng phát triển tự nhiên như vậy, với cái sức sinh trưởng mạnh mẽ ấy của chúng thì lúa có nước bị đè bẹp.
Trận chiến đầu tiên mà đám cỏ ruộng phải đối mặt là trận chiến với “thuốc diệt cỏ tận gốc”. Bạn sẽ hiểu rằng vì có cỏ ruộng nên thuốc diệt cỏ mới hình thành. Cây cỏ giờ đây sẽ phải khom đầu chống đỡ những trận mưa thuốc bỏng da. Vài ngày sau khi phun thuốc cỏ, mẹ tôi ra xem xem cỏ đã chết hết chưa. Tưởng chừng là chúng đã chết hết rồi, bởi sức càn quét của thuốc diệt cỏ quá lớn. Ấy vậy mà, tôi vẫn có dịp được nghe “sao đợt này phun kỹ thế mà cỏ vẫn còn sống nhiều nhỉ”. Nói như vậy thì chắc cỏ ruộng có vacxin chống thuốc diệt cỏ à? Không hẳn vậy, nếu tỉ mỉ quan sát, bạn sẽ nhận ra chúng có nhiều thế hệ: lớp cỏ lớn lên đầu tiên, sẽ tới lớp cỏ tiếp theo và tiếp theo nữa. Cứ thế, chúng bao bọc, bảo vệ lẫn nhau. Mấy cây cỏ lớn nhất sẽ gian thân mình ra gánh lấy trận mưa thuốc đến cháy hết da thịt. Vài ngày sau, chúng cũng đã chịu từ bỏ sự sống của mình. Tấm thân chúng giờ đây chỉ là mảnh cỏ khô, gió nhẹ cũng có thể bị thổi trôi đi. Lớp tiếp theo cũng được nhiệm vụ cố mà ôm ấp các em mới nhú lên khỏi đất, bảo vệ các em khỏi sức tàn phá của thuốc cỏ.
.jpg)
Sau câu than phiền của mẹ tôi, tôi chắc một điều là trận chiến thứ hai rồi sẽ diễn ra thôi. Đúng vậy, mẹ tôi lại phun thuốc cỏ đợt hai. Đợt này, liều thuốc sẽ nặng hơn đợt trước. Những cây cỏ bị thương chưa hồi phục nay lại phải tiếp tục chiến đấu. Lần này, cả họ chúng họp lại, bắt chéo vai nhau, quyết tâm gánh đạn để lớp em đang chuẩn bị nảy mầm được đón ánh mặt trời, lớp em đó sẽ là hy vọng duy nhất còn sót lại của chúng. Nhưng kết quả đau thương quá, đợt này dường như không còn cây cỏ nào sống sót. Mẹ tôi nhẹ nhõm cả người.
Đến đây bạn sẽ tưởng chừng rằng chúng nó đã bỏ cuộc. Nhưng không, từ dưới lớp đất nước vẫn còn i ỉ chút thuốc, những mầm non hy vọng mà chúng dốc lòng bảo vệ đã chào đời. Và cứ thế, những mầm non đó lớn lên âm thầm cho tới một ngày mẹ tôi phát hiện ra thì chúng đã cứng cáp hẳn cả rồi.
Lần này thì không được phép phun thuốc nữa. Mỗi ruộng chỉ được phép phun 2 lần thuốc, thế nên mẹ tôi có biện pháp khác đó là “nhổ bằng tay”. Những ngày tháng bán mặt cho nước, bán lưng cho trời của mẹ bắt đầu.
Như tôi có nói ở trên thì mẹ tôi nhổ không kịp. Có nghĩa là những cây cỏ này phát triển quá nhanh và ngày càng lớn mạnh, lớn hơn cả cây lúa. Một mình mẹ tôi không thể đấu lại tụi nó, thế là mẹ có người đồng hành là tôi (thật ra, tôi chả nhổ được bao nhiêu bụi cỏ cả). Đùa thôi, mẹ tôi đã thuê thêm người khác để cùng mẹ nhổ hết chúng cho bằng được. Dù sao đi nữa, chúng cũng phải bị nhổ đi để cây lúa còn được phát triển, để mà có hạt gạo cho mùa gặt bội thu.
Lần này, mẹ tôi cũng đã nhổ hết chúng ra khỏi ruộng. Khác hẳn với việc phải chết khi bị phun thuốc, đợt bị nhổ gốc quẳng lên bờ lần này, chúng vẫn còn sống. Bởi chúng đã quá cứng cáp. Tưởng chừng như trải qua bao nhiêu thử thách, giờ đây khó có thứ gì có thể khuất phục được chúng nữa.
Khi được quăng lên bờ, chúng vẫn sống nhưng sẽ có chút khổ cực hơn. Chúng phải tự tìm lấy chất dinh dưỡng cho mình. Nếu như chúng có thể ở dưới ruộng lúa mãi, thì chúng sẽ thoải mái hưởng thụ chất dinh dưỡng mà người nông dân chăm bón cho cây lúa. Không được hưởng những thứ có sẵn đó nữa, cây cỏ giờ đây đã gầy gọc và không còn xanh tươi như lúc được ngâm mình dưới ruộng lúa.

Đến đây tự dưng tôi hiểu ra một điều: cho dù chúng có kiên cường, bất khuất đến đâu, có những đức tính đáng ngưỡng mộ thế nào đi nữa thì chúng cũng phải hiểu được một lẽ sống là: những thứ không thuộc về mình thì sẽ mãi mãi không được giành lấy, bằng không sẽ phải đối mặt với gian truân, khổ cực, cuối cùng thì của người lại phải trả cho người.
Cây cỏ giờ đây đã phải về đúng vị trí mà chúng thuộc về. Cây lúa được hưởng những thứ mà chúng nên nhận được. Đó là lẽ tự nhiên.
Qua câu chuyện, tôi học được đức tính kiên cường, chịu khó và đoàn kết quyết giành lấy sự sống của chúng cây cỏ. Bên cạnh đó, tôi nhận ra một chuẩn mực sống nữa: cho dù kiên cường bảo vệ lẽ sống của mình đến đâu đi nữa mà lẽ sống ấy đi ngược lại với chuẩn mực tự nhiên thì sẽ không bao giờ có kết quả.
Còn bạn thì sao, bạn nhận ra bài học gì từ câu chuyện này?
© Tớ là Ốc - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 546: Được sống là món quà vô giá
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







