Nhớ hàng dâm bụt ngày xưa
2020-02-02 01:25
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Tôi thoạt nghĩ mà nghẹn lòng rồi nhớ hàng dâm bụt thân thương ngày xưa.
Có một thời xa xưa ấy, ở phía trước hiên mỗi nhà, ai ai cũng chỉ làm hàng rào bằng cách trồng nhiều hoa dâm bụt để làm hàng rào, vừa dễ chăm, vừa mọc thẳng lại vừa có bông đẹp điểm tô. Hàng dâm bụt cứ thế mà xanh rì, những nụ hoa mỏng manh với đủ màu vàng, đỏ cứ thế mà bung nở như điểm xuyến cho bức tường màu xanh nét đẹp thật thân thương, bình dị. Cả tuổi thơ tôi gắn liền với cái hàng cây xanh xanh dân dã đó nên mỗi khi nhắm mắt nhớ về hình bóng quê nhà là cái hàng rào kia cứ hiện lên trong tâm trí.
Bên hàng rào xanh chen ngang những hoa đỏ, hoa vàng ấy, vào những trưa hè lại không ngớt những tiếng cười trẻ thơ ríu rít. Nhớ lúc xưa, mỗi khi cha mẹ vắng nhà, mấy chị em tôi thường xúm xít tụ tập ở nơi đây để chơi nhà chòi. Lá được hái làm tiền, hoa thì được dùng làm đủ loại mặt hàng, kể cả các món ăn để bày ra buôn bán. Hết bán buôn, chúng tôi lại rủ rê thêm nhiều đứa bạn cùng xóm tới chơi. Cô bạn nhỏ lem luốc, da sạm, tóc vàng cháy vì nắng ruộng đồng khi đội vòng hoa cô dâu lên đầu vẫn toát lên vẻ đẹp trẻ thơ rạng ngời. Khi đôi chú rể cô dâu bước vào cổng nhà chòi thì những chiếc bong bóng xà phòng có lẫn chút nhựa hoa lấp lánh đủ sắc màu tung tóe bay lên. Khách mời toàn là quần ống thấp ống cao, áo sờn áo cộc, cỗ bàn không có, nhạc đàn cũng không… Trò chơi đám cưới tuổi thơ đơn sơ là thế mà chẳng thiếu bao giờ những tiếng cười trong vắt, vui tươi.
Hàng rào dâm bụt còn là chốn chứng kiến bao lần đứng đợi và trông ngóng bước chân mẹ về. Vì chợ ở tận xóm bên, mỗi lần đi chợ , nhất là mỗi chuyến đi xa ngày rằm, mẹ đi bộ nên mất cả buổi, có khi gần cả ngày mới về tới. Con nít ở quê là vậy, sau những trò vui cùng lũ bạn là lúc bụng đói cồn cào chờ mẹ về với miếng quà tấm bánh, sau đó lại quây quần cơm nước. Đứng bên hàng rào, chị tôi và tôi thường vừa bứt lá, vừa ráng nhón chân ngước nhìn ra trước rào xem mẹ đã về hay chưa. Cứ khấp khởi chờ trông, rồi niềm vui bất chợt dâng trào khi thấp thoáng trên màu lá xanh có vành nón lá của mẹ nhấp nhô về đến...
Tháng ngày đi mau, cuộc sống dần khác đi rất nhiều . Quê tôi cũng đã có bao thay đổi, giàu có và no đủ hơn, những ngôi nhà hiện đại nhiều màu đã thi nhau mọc lên, chỉ buồn rằng những hàng dâm bụt rực rỡ sắc hoa ngày nào đã lùi vào dĩ vãng. Mỗi lần về quê, bước nhẹ qua từng ngõ ngách thân quen mà lòng không khỏi bùi ngùi nuối tiếc màu xanh xanh ấy.
Ngày nay, thời buổi kinh tế thị trường đầy nghi kị, dù ở quê nhưng nhà nhà vẫn ngăn cách với nhau bằng những hàng rào bê - tông kiên cố. Như vẫn chưa thật sự an tâm, người người lại lắp thêm các dây kẽm gai, gắn mảnh thủy tinh hay hiện đại hơn là có hẳn camera để phòng chống những hiểm nguy, trộm cắp. Khi đến thăm nhà nhau, phải bấm chuông, có khi phải xưng tên rồi đợi cửa, phiền hà và lâu lắc... Mỗi lần ở vào tình huống ấy, tôi lại nhớ đến da diết cái thuở mà muốn vào nhà ai thì chỉ cần kêu một tiếng, nghe ơi một cái, đi thẳng vô cổng, qua hết hàng dâm bụt làm rào là tới chỗ đứa bạn đang ngồi vắt vẻo, hai đứa chụm đầu lại chuyện trò….
Những đứa trẻ thôn quê hôm nay, đa phần cũng chỉ biết ti vi hay điện thoại di động cùng những trò chơi sôi động. Bọn chúng chẳng còn mấy đứa biết tới hàng rào hay những chiếc lồng đèn hoa dâm bụt, cũng sẽ chẳng còn ai thèm thổi những chiếc bong bóng xà phòng nhơn nhớt nhựa hoa trong những cuộc chơi. Chúng cũng chẳng thể có đôi lần với tay qua hàng dâm bụt xanh xanh để nhận chùm nhãn chín từ người bạn cạnh nhà… Tôi thoạt nghĩ mà nghẹn lòng rồi nhớ hàng dâm bụt thân thương ngày xưa.
© Khánh An - blogradio.vn
Xem thêm: Cho tôi hỏi lối nào về tuổi thơ?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















