Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhật Bản vì yêu mà đến

2024-01-27 06:30

Tác giả: Cận


blogradio.vn - Nếu Hà Nội với tôi giống như một bác sĩ dùng những mảng kí ức đẹp đẽ để chữa lành mọi vết xước mà tôi phải trải qua trên bước đường sau này, thì Nhật Bản với tôi là người thầy vĩ đại, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ khi đứng trước mọi bão giông của cuộc đời.

***

Nhật Bản bước vào đông, màn đêm dần buông xuống. Như mọi khi, tôi ngồi vào bàn học nhưng lạ thay, hôm nay chẳng thấy con chữ nào cam tâm tình nguyện với tôi cả. Bên ngoài gió vẫn cứ rít qua ô cửa sổ. Sắp hết một năm với nhiều cảm xúc hỗn độn trong lòng, và thế là tôi lại ngồi viết vài dòng cho chính mình, cho một cô gái tuổi 25 với những mục tiêu còn dang dở, viết cho Nhật Bản - đất nước xinh đẹp khiến một cô gái mộng mơ ngày ấy vì yêu si mê mà đến.

Nếu Hà Nội với tôi giống như một bác sĩ dùng những mảng kí ức đẹp đẽ để chữa lành mọi vết xước mà tôi phải trải qua trên bước đường sau này, thì Nhật Bản với tôi là người thầy vĩ đại, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ khi đứng trước mọi bão giông của cuộc đời.

Còn nhớ ngày ấy có một cô bé mang ước mơ được đặt chân đến đất nước mặt trời mọc mà quyết tâm học tiếng Nhật từ khi mới bước chân vào đại học. Bắt đầu với những bộ phim anime huyền thoại, với những bản nhạc tình ca bất hủ, mộng mơ với viễn cảnh hoa anh đào nở rộ khắp lối, với bức tranh mùa thu lãng mạn nhưng cũng mang chút buồn man mác.

Khi đó vì đại dịch Covid19 mà chuyến bay bị hoãn lại nửa năm, nhưng mọi sự chờ đợi, cố gắng đều được đền đáp xứng đáng. Cô gái 22 tuổi ngày ấy cuối cùng cũng chạm tới ước mơ của mình. Đáp chuyến bay xuống sân bay Narita, Nhật Bản đón tôi bằng cái không khí lạnh đến tê người, mặc dù sinh ra và lớn lên ở miền bắc, cũng trải qua 22 mùa đông lạnh nhưng lần đầu tiên tôi lại thấy háo hức, mong chờ một mùa đông đến lạ kì. Trường tôi học ở vùng Kyushu, nằm ở phía nam của Nhật Bản, còn sân bay tôi đáp xuống là ở phía bắc, cách trường tôi học khá xa. Bởi dịch covid mà chúng tôi chỉ được phép nhập cảnh ở sân bay Narita chứ không được nhập cảnh ở sân bay khác.

Trường có xe đón chúng tôi từ sân bay về, bởi sân bay và trường tôi nằm ở hai vùng khác nhau, lại vì dịch nên những người mới nhập cảnh như chúng tôi không được phép dùng phương tiện công cộng, và buộc phải cách ly 2 tuần. Chúng tôi di chuyển về trường bằng xe của nhà trường, chuyến đi cũng không có gì đặc biệt ngoại trừ tôi kể cho bạn nghe chuyến đi ấy giống như một chuyến phượt xuyên Nhật vậy. Ngồi xe 12 tiếng đồng hồ, đi qua nhiều tỉnh thành phố, tôi được ngắm nhìn núi Phú Sĩ từ xa, được ngắm nhìn đường phố Nhật Bản mùa đông, được thấy những thứ mà trước giờ tôi chỉ thấy qua phim ảnh, truyện tranh... một cách chân thực và rõ ràng nhất. Và đặc biệt là được nói tiếng Nhật với người Nhật. Nghe thì có vẻ ngốc nghếch và buồn cười nhưng với một người học ngoại ngữ và ôm ấp giấc mộng đến với người bản xứ như tôi thì cũng khá là thú vị.

Về đến trường, tôi nhớ đâu đó khoảng hơn 12h đêm, chúng tôi làm một vài thủ tục nhận hành lí, nhận phòng cũng mất hơn 1 tiếng, 2h sáng về đến phòng, thời tiết ngoài là âm độ. Sang ngày thứ hai Fukuoka tuyết rơi sau nhiều năm, lần đầu tiên tôi thấy tuyết thật. Và thế là chúng tôi đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ khi mới đặt chân đến Nhật.

Dịch covid nên Nhật Bản hạn chế nhập cảnh, khóa tôi học hầu như chỉ có người Việt, chúng tôi ở chung một khu. Giờ nghĩ lại nếu không phải vì dịch covid mà chúng tôi cách ly cùng nhau 2 tuần thì chắc tôi cũng không có nhiều bạn như bây giờ. Tính cách tôi vốn thích có nhiều bạn, và khi rời Hà Nội điều khiến tôi lo lắng nhất khi đặt chân đến đây là không còn có các bạn tôi bên cạnh nữa.

Ấy thế mà cũng ba năm rồi, chúng tôi đều hoàn thành khóa học, đều đi làm, đều có cho mình những trải nghiệm riêng. Ba năm với nhiều khó khăn, những năm tháng chật vật chuyện học, chuyện thi, tiền đóng học, tìm việc rồi học việc cũng đã qua. Cô gái 22 tuổi mới ra trường ngày nào cũng có một khoảng thời gian du học tuy ngắn nhưng lại là quãng thời gian nhiều trải nghiệm, nhiều niềm vui nhưng cũng nhiều nước mắt không kém.

Ba năm ở Nhật tôi có gì?

Tôi có những người bạn học cùng khóa cùng tần số, chúng tôi cùng đi làm thêm, cùng lên lớp học, cùng ôn thi, cùng ăn uống mỗi dịp đặc biệt nào đó, cùng đi qua mùa đông lạnh giá và đón mùa xuân ấm áp. Sau này đi làm rồi, mặc dù mỗi đứa sống ở một thành phố khác nhau nhưng chúng tôi vẫn có những cuộc hẹn mỗi dịp nghỉ dài, vẫn thường xuyên liên lạc hỏi thăm nhau.

Tôi có hai người bạn cùng tôi 4 năm đại học, đón 3 cái tết xa nhà cùng nhau, cùng nhau sách vali đi du học, cùng nhau làm việc cho một công ty theo đúng chuyên ngành học.

Tôi được gặp lại những anh chị đồng nghiệp chỗ làm thêm, cùng chạy bàn rửa bát với tôi hồi tôi còn là sinh viên năm hai, và chúng tôi tranh nhau nói, kể về những ngày tháng ấy.

Tôi có một người anh trai tuy không sống cùng thành phố nhưng may sao vẫn cùng một đất nước. Sợ em lần đầu xa nhà, sợ em đi học thiếu tiền, lúc nào cũng một câu hỏi “còn tiền không tao gửi cho”.

Tôi có một người thương tôi và tôi cũng thương anh ấy, chúng tôi lớn lên cùng nhau, cùng nhau đến Nhật, và rồi ở một đất nước xa lạ chúng tôi thương nhau nhiều hơn. Người cho tôi những ấm áp, những quan tâm, xoa dịu đi những buồn tủi, bất an trong tôi.

Tôi có một sự kiên trì với việc học tập, đặc biệt là học ngoại ngữ. Tôi bắt đầu học thêm một ngôn ngữ mới bởi việc học khiến tôi không còn quỹ thời gian chết nữa. Học một ngoại ngữ mới cũng giúp tôi có nhiều trải nghiệm mới, có thêm nhiều bạn hơn.

Khoảng thời gian ấy, có những lúc khó khăn tưởng chừng như bỏ cuộc, đã có những lần tôi khóc cho chính sự lựa chọn của mình, nhưng rồi tất cả cũng đã qua. Ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy hóa ra mình cũng thật may mắn, cũng thật mạnh mẽ biết nhường nào. Dẫu biết những năm tháng ấy vẫn còn nhiều tiếc nuối, những mục tiêu đặt ra chưa được hoàn thành, nhưng vẫn phải cảm ơn đất nước xinh đẹp này đã cho tôi những bài học, dạy tôi trở nên mạnh mẽ. Cảm ơn bản thân vì đã luôn kiên cường bước tiếp mà không bỏ cuộc. Cảm ơn những trải nghiệm, những cuộc gặp gỡ, những con người nơi đây.

Tôi không biết và cũng chưa có dự định sẽ ở lại đây bao lâu, bởi cứ mỗi lần nghĩ đến phải xa nơi này, lòng tôi lại ngổn ngang những nỗi buồn. Dẫu là bao lâu thì tôi vẫn mong rằng quãng đường sau này cuộc sống nơi đây sẽ bình yên và nhẹ nhàng với tôi và với tất cả mọi người.

Bước sang năm mới, chúc cho cô gái tuổi 25 sẽ luôn vững tin và bước tiếp trên con đường phía trước. Những mục tiêu, ước mơ còn dang dở sẽ được hoàn thành một cách trọn vẹn. Những người đến và đi, những người ở lại vẫn sẽ luôn ở lại cạnh bên. Lòng nhẹ nhàng, cuộc sống ắt dịu dàng.

Nhật Bản - một mối tình, mối tình sâu đậm của cô gái tuổi đôi mươi, tuổi 25.

© Cận - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cứ Ngỡ Duyên Lành, Nào Ngờ Duyên Lỡ | Radio Tình Yêu

Cận

Vào khoảnh khắc bạn học được cách yêu bản thân mình, bạn sẽ không còn muốn trở thành bất kì ai khác nữa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top