Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhật Bản vì yêu mà đến

2024-01-27 06:30

Tác giả: Cận


blogradio.vn - Nếu Hà Nội với tôi giống như một bác sĩ dùng những mảng kí ức đẹp đẽ để chữa lành mọi vết xước mà tôi phải trải qua trên bước đường sau này, thì Nhật Bản với tôi là người thầy vĩ đại, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ khi đứng trước mọi bão giông của cuộc đời.

***

Nhật Bản bước vào đông, màn đêm dần buông xuống. Như mọi khi, tôi ngồi vào bàn học nhưng lạ thay, hôm nay chẳng thấy con chữ nào cam tâm tình nguyện với tôi cả. Bên ngoài gió vẫn cứ rít qua ô cửa sổ. Sắp hết một năm với nhiều cảm xúc hỗn độn trong lòng, và thế là tôi lại ngồi viết vài dòng cho chính mình, cho một cô gái tuổi 25 với những mục tiêu còn dang dở, viết cho Nhật Bản - đất nước xinh đẹp khiến một cô gái mộng mơ ngày ấy vì yêu si mê mà đến.

Nếu Hà Nội với tôi giống như một bác sĩ dùng những mảng kí ức đẹp đẽ để chữa lành mọi vết xước mà tôi phải trải qua trên bước đường sau này, thì Nhật Bản với tôi là người thầy vĩ đại, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ khi đứng trước mọi bão giông của cuộc đời.

Còn nhớ ngày ấy có một cô bé mang ước mơ được đặt chân đến đất nước mặt trời mọc mà quyết tâm học tiếng Nhật từ khi mới bước chân vào đại học. Bắt đầu với những bộ phim anime huyền thoại, với những bản nhạc tình ca bất hủ, mộng mơ với viễn cảnh hoa anh đào nở rộ khắp lối, với bức tranh mùa thu lãng mạn nhưng cũng mang chút buồn man mác.

Khi đó vì đại dịch Covid19 mà chuyến bay bị hoãn lại nửa năm, nhưng mọi sự chờ đợi, cố gắng đều được đền đáp xứng đáng. Cô gái 22 tuổi ngày ấy cuối cùng cũng chạm tới ước mơ của mình. Đáp chuyến bay xuống sân bay Narita, Nhật Bản đón tôi bằng cái không khí lạnh đến tê người, mặc dù sinh ra và lớn lên ở miền bắc, cũng trải qua 22 mùa đông lạnh nhưng lần đầu tiên tôi lại thấy háo hức, mong chờ một mùa đông đến lạ kì. Trường tôi học ở vùng Kyushu, nằm ở phía nam của Nhật Bản, còn sân bay tôi đáp xuống là ở phía bắc, cách trường tôi học khá xa. Bởi dịch covid mà chúng tôi chỉ được phép nhập cảnh ở sân bay Narita chứ không được nhập cảnh ở sân bay khác.

Trường có xe đón chúng tôi từ sân bay về, bởi sân bay và trường tôi nằm ở hai vùng khác nhau, lại vì dịch nên những người mới nhập cảnh như chúng tôi không được phép dùng phương tiện công cộng, và buộc phải cách ly 2 tuần. Chúng tôi di chuyển về trường bằng xe của nhà trường, chuyến đi cũng không có gì đặc biệt ngoại trừ tôi kể cho bạn nghe chuyến đi ấy giống như một chuyến phượt xuyên Nhật vậy. Ngồi xe 12 tiếng đồng hồ, đi qua nhiều tỉnh thành phố, tôi được ngắm nhìn núi Phú Sĩ từ xa, được ngắm nhìn đường phố Nhật Bản mùa đông, được thấy những thứ mà trước giờ tôi chỉ thấy qua phim ảnh, truyện tranh... một cách chân thực và rõ ràng nhất. Và đặc biệt là được nói tiếng Nhật với người Nhật. Nghe thì có vẻ ngốc nghếch và buồn cười nhưng với một người học ngoại ngữ và ôm ấp giấc mộng đến với người bản xứ như tôi thì cũng khá là thú vị.

Về đến trường, tôi nhớ đâu đó khoảng hơn 12h đêm, chúng tôi làm một vài thủ tục nhận hành lí, nhận phòng cũng mất hơn 1 tiếng, 2h sáng về đến phòng, thời tiết ngoài là âm độ. Sang ngày thứ hai Fukuoka tuyết rơi sau nhiều năm, lần đầu tiên tôi thấy tuyết thật. Và thế là chúng tôi đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ khi mới đặt chân đến Nhật.

Dịch covid nên Nhật Bản hạn chế nhập cảnh, khóa tôi học hầu như chỉ có người Việt, chúng tôi ở chung một khu. Giờ nghĩ lại nếu không phải vì dịch covid mà chúng tôi cách ly cùng nhau 2 tuần thì chắc tôi cũng không có nhiều bạn như bây giờ. Tính cách tôi vốn thích có nhiều bạn, và khi rời Hà Nội điều khiến tôi lo lắng nhất khi đặt chân đến đây là không còn có các bạn tôi bên cạnh nữa.

Ấy thế mà cũng ba năm rồi, chúng tôi đều hoàn thành khóa học, đều đi làm, đều có cho mình những trải nghiệm riêng. Ba năm với nhiều khó khăn, những năm tháng chật vật chuyện học, chuyện thi, tiền đóng học, tìm việc rồi học việc cũng đã qua. Cô gái 22 tuổi mới ra trường ngày nào cũng có một khoảng thời gian du học tuy ngắn nhưng lại là quãng thời gian nhiều trải nghiệm, nhiều niềm vui nhưng cũng nhiều nước mắt không kém.

Ba năm ở Nhật tôi có gì?

Tôi có những người bạn học cùng khóa cùng tần số, chúng tôi cùng đi làm thêm, cùng lên lớp học, cùng ôn thi, cùng ăn uống mỗi dịp đặc biệt nào đó, cùng đi qua mùa đông lạnh giá và đón mùa xuân ấm áp. Sau này đi làm rồi, mặc dù mỗi đứa sống ở một thành phố khác nhau nhưng chúng tôi vẫn có những cuộc hẹn mỗi dịp nghỉ dài, vẫn thường xuyên liên lạc hỏi thăm nhau.

Tôi có hai người bạn cùng tôi 4 năm đại học, đón 3 cái tết xa nhà cùng nhau, cùng nhau sách vali đi du học, cùng nhau làm việc cho một công ty theo đúng chuyên ngành học.

Tôi được gặp lại những anh chị đồng nghiệp chỗ làm thêm, cùng chạy bàn rửa bát với tôi hồi tôi còn là sinh viên năm hai, và chúng tôi tranh nhau nói, kể về những ngày tháng ấy.

Tôi có một người anh trai tuy không sống cùng thành phố nhưng may sao vẫn cùng một đất nước. Sợ em lần đầu xa nhà, sợ em đi học thiếu tiền, lúc nào cũng một câu hỏi “còn tiền không tao gửi cho”.

Tôi có một người thương tôi và tôi cũng thương anh ấy, chúng tôi lớn lên cùng nhau, cùng nhau đến Nhật, và rồi ở một đất nước xa lạ chúng tôi thương nhau nhiều hơn. Người cho tôi những ấm áp, những quan tâm, xoa dịu đi những buồn tủi, bất an trong tôi.

Tôi có một sự kiên trì với việc học tập, đặc biệt là học ngoại ngữ. Tôi bắt đầu học thêm một ngôn ngữ mới bởi việc học khiến tôi không còn quỹ thời gian chết nữa. Học một ngoại ngữ mới cũng giúp tôi có nhiều trải nghiệm mới, có thêm nhiều bạn hơn.

Khoảng thời gian ấy, có những lúc khó khăn tưởng chừng như bỏ cuộc, đã có những lần tôi khóc cho chính sự lựa chọn của mình, nhưng rồi tất cả cũng đã qua. Ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy hóa ra mình cũng thật may mắn, cũng thật mạnh mẽ biết nhường nào. Dẫu biết những năm tháng ấy vẫn còn nhiều tiếc nuối, những mục tiêu đặt ra chưa được hoàn thành, nhưng vẫn phải cảm ơn đất nước xinh đẹp này đã cho tôi những bài học, dạy tôi trở nên mạnh mẽ. Cảm ơn bản thân vì đã luôn kiên cường bước tiếp mà không bỏ cuộc. Cảm ơn những trải nghiệm, những cuộc gặp gỡ, những con người nơi đây.

Tôi không biết và cũng chưa có dự định sẽ ở lại đây bao lâu, bởi cứ mỗi lần nghĩ đến phải xa nơi này, lòng tôi lại ngổn ngang những nỗi buồn. Dẫu là bao lâu thì tôi vẫn mong rằng quãng đường sau này cuộc sống nơi đây sẽ bình yên và nhẹ nhàng với tôi và với tất cả mọi người.

Bước sang năm mới, chúc cho cô gái tuổi 25 sẽ luôn vững tin và bước tiếp trên con đường phía trước. Những mục tiêu, ước mơ còn dang dở sẽ được hoàn thành một cách trọn vẹn. Những người đến và đi, những người ở lại vẫn sẽ luôn ở lại cạnh bên. Lòng nhẹ nhàng, cuộc sống ắt dịu dàng.

Nhật Bản - một mối tình, mối tình sâu đậm của cô gái tuổi đôi mươi, tuổi 25.

© Cận - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cứ Ngỡ Duyên Lành, Nào Ngờ Duyên Lỡ | Radio Tình Yêu

Cận

Vào khoảnh khắc bạn học được cách yêu bản thân mình, bạn sẽ không còn muốn trở thành bất kì ai khác nữa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top