Nhật Bản vì yêu mà đến
2024-01-27 06:30
Tác giả:
Cận
blogradio.vn - Nếu Hà Nội với tôi giống như một bác sĩ dùng những mảng kí ức đẹp đẽ để chữa lành mọi vết xước mà tôi phải trải qua trên bước đường sau này, thì Nhật Bản với tôi là người thầy vĩ đại, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ khi đứng trước mọi bão giông của cuộc đời.
***
Nhật Bản bước vào đông, màn đêm dần buông xuống. Như mọi khi, tôi ngồi vào bàn học nhưng lạ thay, hôm nay chẳng thấy con chữ nào cam tâm tình nguyện với tôi cả. Bên ngoài gió vẫn cứ rít qua ô cửa sổ. Sắp hết một năm với nhiều cảm xúc hỗn độn trong lòng, và thế là tôi lại ngồi viết vài dòng cho chính mình, cho một cô gái tuổi 25 với những mục tiêu còn dang dở, viết cho Nhật Bản - đất nước xinh đẹp khiến một cô gái mộng mơ ngày ấy vì yêu si mê mà đến.
Nếu Hà Nội với tôi giống như một bác sĩ dùng những mảng kí ức đẹp đẽ để chữa lành mọi vết xước mà tôi phải trải qua trên bước đường sau này, thì Nhật Bản với tôi là người thầy vĩ đại, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ khi đứng trước mọi bão giông của cuộc đời.
Còn nhớ ngày ấy có một cô bé mang ước mơ được đặt chân đến đất nước mặt trời mọc mà quyết tâm học tiếng Nhật từ khi mới bước chân vào đại học. Bắt đầu với những bộ phim anime huyền thoại, với những bản nhạc tình ca bất hủ, mộng mơ với viễn cảnh hoa anh đào nở rộ khắp lối, với bức tranh mùa thu lãng mạn nhưng cũng mang chút buồn man mác.
Khi đó vì đại dịch Covid19 mà chuyến bay bị hoãn lại nửa năm, nhưng mọi sự chờ đợi, cố gắng đều được đền đáp xứng đáng. Cô gái 22 tuổi ngày ấy cuối cùng cũng chạm tới ước mơ của mình. Đáp chuyến bay xuống sân bay Narita, Nhật Bản đón tôi bằng cái không khí lạnh đến tê người, mặc dù sinh ra và lớn lên ở miền bắc, cũng trải qua 22 mùa đông lạnh nhưng lần đầu tiên tôi lại thấy háo hức, mong chờ một mùa đông đến lạ kì. Trường tôi học ở vùng Kyushu, nằm ở phía nam của Nhật Bản, còn sân bay tôi đáp xuống là ở phía bắc, cách trường tôi học khá xa. Bởi dịch covid mà chúng tôi chỉ được phép nhập cảnh ở sân bay Narita chứ không được nhập cảnh ở sân bay khác.
Trường có xe đón chúng tôi từ sân bay về, bởi sân bay và trường tôi nằm ở hai vùng khác nhau, lại vì dịch nên những người mới nhập cảnh như chúng tôi không được phép dùng phương tiện công cộng, và buộc phải cách ly 2 tuần. Chúng tôi di chuyển về trường bằng xe của nhà trường, chuyến đi cũng không có gì đặc biệt ngoại trừ tôi kể cho bạn nghe chuyến đi ấy giống như một chuyến phượt xuyên Nhật vậy. Ngồi xe 12 tiếng đồng hồ, đi qua nhiều tỉnh thành phố, tôi được ngắm nhìn núi Phú Sĩ từ xa, được ngắm nhìn đường phố Nhật Bản mùa đông, được thấy những thứ mà trước giờ tôi chỉ thấy qua phim ảnh, truyện tranh... một cách chân thực và rõ ràng nhất. Và đặc biệt là được nói tiếng Nhật với người Nhật. Nghe thì có vẻ ngốc nghếch và buồn cười nhưng với một người học ngoại ngữ và ôm ấp giấc mộng đến với người bản xứ như tôi thì cũng khá là thú vị.

Về đến trường, tôi nhớ đâu đó khoảng hơn 12h đêm, chúng tôi làm một vài thủ tục nhận hành lí, nhận phòng cũng mất hơn 1 tiếng, 2h sáng về đến phòng, thời tiết ngoài là âm độ. Sang ngày thứ hai Fukuoka tuyết rơi sau nhiều năm, lần đầu tiên tôi thấy tuyết thật. Và thế là chúng tôi đã có một trải nghiệm vô cùng đáng nhớ khi mới đặt chân đến Nhật.
Dịch covid nên Nhật Bản hạn chế nhập cảnh, khóa tôi học hầu như chỉ có người Việt, chúng tôi ở chung một khu. Giờ nghĩ lại nếu không phải vì dịch covid mà chúng tôi cách ly cùng nhau 2 tuần thì chắc tôi cũng không có nhiều bạn như bây giờ. Tính cách tôi vốn thích có nhiều bạn, và khi rời Hà Nội điều khiến tôi lo lắng nhất khi đặt chân đến đây là không còn có các bạn tôi bên cạnh nữa.
Ấy thế mà cũng ba năm rồi, chúng tôi đều hoàn thành khóa học, đều đi làm, đều có cho mình những trải nghiệm riêng. Ba năm với nhiều khó khăn, những năm tháng chật vật chuyện học, chuyện thi, tiền đóng học, tìm việc rồi học việc cũng đã qua. Cô gái 22 tuổi mới ra trường ngày nào cũng có một khoảng thời gian du học tuy ngắn nhưng lại là quãng thời gian nhiều trải nghiệm, nhiều niềm vui nhưng cũng nhiều nước mắt không kém.
Ba năm ở Nhật tôi có gì?
Tôi có những người bạn học cùng khóa cùng tần số, chúng tôi cùng đi làm thêm, cùng lên lớp học, cùng ôn thi, cùng ăn uống mỗi dịp đặc biệt nào đó, cùng đi qua mùa đông lạnh giá và đón mùa xuân ấm áp. Sau này đi làm rồi, mặc dù mỗi đứa sống ở một thành phố khác nhau nhưng chúng tôi vẫn có những cuộc hẹn mỗi dịp nghỉ dài, vẫn thường xuyên liên lạc hỏi thăm nhau.
Tôi có hai người bạn cùng tôi 4 năm đại học, đón 3 cái tết xa nhà cùng nhau, cùng nhau sách vali đi du học, cùng nhau làm việc cho một công ty theo đúng chuyên ngành học.
Tôi được gặp lại những anh chị đồng nghiệp chỗ làm thêm, cùng chạy bàn rửa bát với tôi hồi tôi còn là sinh viên năm hai, và chúng tôi tranh nhau nói, kể về những ngày tháng ấy.
Tôi có một người anh trai tuy không sống cùng thành phố nhưng may sao vẫn cùng một đất nước. Sợ em lần đầu xa nhà, sợ em đi học thiếu tiền, lúc nào cũng một câu hỏi “còn tiền không tao gửi cho”.
Tôi có một người thương tôi và tôi cũng thương anh ấy, chúng tôi lớn lên cùng nhau, cùng nhau đến Nhật, và rồi ở một đất nước xa lạ chúng tôi thương nhau nhiều hơn. Người cho tôi những ấm áp, những quan tâm, xoa dịu đi những buồn tủi, bất an trong tôi.
Tôi có một sự kiên trì với việc học tập, đặc biệt là học ngoại ngữ. Tôi bắt đầu học thêm một ngôn ngữ mới bởi việc học khiến tôi không còn quỹ thời gian chết nữa. Học một ngoại ngữ mới cũng giúp tôi có nhiều trải nghiệm mới, có thêm nhiều bạn hơn.
Khoảng thời gian ấy, có những lúc khó khăn tưởng chừng như bỏ cuộc, đã có những lần tôi khóc cho chính sự lựa chọn của mình, nhưng rồi tất cả cũng đã qua. Ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy hóa ra mình cũng thật may mắn, cũng thật mạnh mẽ biết nhường nào. Dẫu biết những năm tháng ấy vẫn còn nhiều tiếc nuối, những mục tiêu đặt ra chưa được hoàn thành, nhưng vẫn phải cảm ơn đất nước xinh đẹp này đã cho tôi những bài học, dạy tôi trở nên mạnh mẽ. Cảm ơn bản thân vì đã luôn kiên cường bước tiếp mà không bỏ cuộc. Cảm ơn những trải nghiệm, những cuộc gặp gỡ, những con người nơi đây.
Tôi không biết và cũng chưa có dự định sẽ ở lại đây bao lâu, bởi cứ mỗi lần nghĩ đến phải xa nơi này, lòng tôi lại ngổn ngang những nỗi buồn. Dẫu là bao lâu thì tôi vẫn mong rằng quãng đường sau này cuộc sống nơi đây sẽ bình yên và nhẹ nhàng với tôi và với tất cả mọi người.
Bước sang năm mới, chúc cho cô gái tuổi 25 sẽ luôn vững tin và bước tiếp trên con đường phía trước. Những mục tiêu, ước mơ còn dang dở sẽ được hoàn thành một cách trọn vẹn. Những người đến và đi, những người ở lại vẫn sẽ luôn ở lại cạnh bên. Lòng nhẹ nhàng, cuộc sống ắt dịu dàng.
Nhật Bản - một mối tình, mối tình sâu đậm của cô gái tuổi đôi mươi, tuổi 25.
© Cận - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cứ Ngỡ Duyên Lành, Nào Ngờ Duyên Lỡ | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.







