Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé
2023-12-07 06:00
Tác giả:
Hoài An
blogradio.vn - Cũng đã hơn ba năm kể từ ngày tôi đặt chân lên đất Sài Gòn tôi lại thấy Sài Gòn nhỏ bé, không còn hào nhoáng xa hoa nữa trong đôi mắt của tôi ngày xưa nữa. Tôi không hiểu vì sao, nhưng có lẽ tôi phải tự hỏi mình rằng đến bao giờ tôi mới thỏa lòng mình với những điều mới mẻ, bởi tôi hiểu rằng bản thân tôi rất dễ thích một điều gì đó nhưng lại rất chóng quên một điều gì đó, đôi lúc tôi cũng tự hỏi rằng mình đang tìm kiếm điều gì và muốn làm gì cho cuộc đời này.
***
Ông ngoại tôi là một người khó tính, ông thường dạy con cháu phải phép tắc, khuôn khổ vì họ hàng bên ngoại tôi đều theo truyền thống nho giáo từ xưa. Lúc nhỏ tôi cảm thấy việc bản thân là con gái luôn thiệt thòi về nhiều mặt, kể cả việc học. Ngay từ ngày còn bé, gia đình tôi luôn tâm niệm rằng cho tôi đi học để biết chữ, biết tính toán chứ không phải để làm ông này bà nọ, vì ông ngoại nói rằng con gái học cao sẽ không lấy được chồng.
Do tôi cá tính từ nhỏ và nhận thức được điều này từ rất sớm nên bản thân tôi rất sợ đến một ngày sẽ không được đi học, vì thế mà tôi luôn cố gắng để năm nào cũng nhận được giấy khen từ nhà trường. Có lẽ tôi nói ra điều này sẽ rất khó tin nhưng từ lớp 1 đến lớp 12, ngay cả khi lên đại học tôi đều làm lớp trưởng, cuối năm nào tổng kết cũng mang về nhà vài tấm giấy khen. Nhờ vậy mà tôi học đến hết lớp chín, rồi cấp ba, đại học, đi làm..
Ngày tôi thi đậu vào Đại học, tôi hình dung ra việc mình sẽ lên Cần Thơ - với tôi lúc ấy Cần Thơ là một thành phố lớn xa hoa nhiều thử thách, cám dỗ, nhộn nhịp, nơi đáng để học tập, sống và làm việc. Những ngày đầu đặt chân lên đất Cần Thơ tôi phải thích nghi với những điều mới mẻ, hòa nhập vào nó, gắn bó như một phần quê hương mình, những người lạ rồi cũng trở thành thân thiết, những quán lạ rồi cũng trở thành quen, những con đường không thể nhớ tên rồi cũng nằm trong tiềm thức tự bao giờ.
Nhưng rồi đến một ngày, tôi chợt nhận ra thành phố này bỗng bình thường như quê tôi vậy. Người ta thường nói rằng cái gì thân thiết quá rồi sẽ trở nên bình thường và không còn đặc biệt nữa. Cần Thơ cũng vậy, bốn năm học tại đây từng con đường tôi đã thuộc nằm lòng, những cô, dì bán hủ tiếu gõ chỉ cần thấy tôi ghé quán là tự mang món ra mà không cần hỏi tôi ăn gì, đến nỗi tôi ra vào hoài một quán cà phê mà ở đó nhân viên quen quá cũng chẳng thèm chào tôi như bao người khách khác. Khi đó, tôi cảm thấy Cần Thơ nhỏ bé quá, không còn gì mới mẻ để tôi khai thác, tìm tòi nữa.
Ngày tôi đậu phỏng vấn ở Sài Gòn và chuẩn bị đồ đạc để lên đó làm việc tôi bồi hồi, nôn nao đến không ngủ được. Trong mắt tôi Sài Gòn là cám dỗ, nơi mà bao người muốn đến để thay đổi cuộc đời, cũng là nơi mà người ta đến khi muốn quên đi những điều đã cũ. Ngày đặt chân lên đó tôi cô đơn, lẻ loi, trống vắng lắm và có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải sống một mình ở một nơi rộng lớn, không người thân, không bạn bè thân thiết, không hàng quán quen thuộc,...những đêm đầu chưa quen chỗ lạ tôi không thể ngủ được, cứ trằn trọc mãi.
Sài Gòn dạy cho tôi quá nhiều thứ, điều đầu tiên tôi học được ở đây là lời cảm ơn. Tôi cảm ơn tất cả mọi người, từ anh chị đồng nghiệp đã tận tình giúp đỡ tôi trong những ngày đầu đặt chân đến Công ty, giúp tôi hòa nhập vào môi trường mới. Tôi cảm ơn chị chủ nhà đã luôn quan tâm, hỏi han trong những ngày tôi bước vào nơi ở mới, sợ tôi chưa quen đường xá, hàng quán. Hơn hết, tôi cảm ơn các anh chị ở trọ cùng một nhà đã chia sẻ những kinh nghiệm cho tôi khi làm việc trong môi trường công sở, dạy tôi cách nhìn nhận, thấu hiểu và đánh giá một con người.
Tôi giờ đây đã không còn là một đứa hấp tấp, vội vã mà điềm tĩnh và trưởng thành hơn. Tôi thấy rất nghịch lý bởi người ta thường nói ai ở Sài Gòn cũng sống vội nhưng Sài Gòn lại giúp tôi sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn. Nếu ngày xưa tôi thích nói thì giờ tôi lại thích nghe, ngày xưa tôi thích là tâm điểm của sự chú ý thì giờ tôi lại muốn là một khán giả đứng xem, ngày xưa tôi là một đứa nặng tình thì giờ tôi đã cảm thấy nhẹ lòng hơn với mọi việc.
Cũng đã hơn ba năm kể từ ngày tôi đặt chân lên đất Sài Gòn tôi lại thấy Sài Gòn nhỏ bé, không còn hào nhoáng xa hoa nữa trong đôi mắt của tôi ngày xưa nữa. Tôi không hiểu vì sao, nhưng có lẽ tôi phải tự hỏi mình rằng đến bao giờ tôi mới thỏa lòng mình với những điều mới mẻ, bởi tôi hiểu rằng bản thân tôi rất dễ thích một điều gì đó nhưng lại rất chóng quên một điều gì đó, đôi lúc tôi cũng tự hỏi rằng mình đang tìm kiếm điều gì và muốn làm gì cho cuộc đời này.
Thật ra mà nói, trong cuộc sống con người ai cũng tham vọng hướng đến những điều lớn lao, nhưng khi nhìn lại có những điều tưởng chừng như nhỏ bé lại khiến ta trở nên hạnh phúc. Cũng giống như Fran KA.Clark từng nhận định: “Ai cũng muốn làm điều gì đó rất lớn lao, nhưng lại không nhận ra rằng cuộc sống được tạo thành từ những điều rất nhỏ”.
© Hoài An - blogradio.vn
Xem thêm: Thời Gian Sẽ Chữa Lành Mọi Vết Thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.















