Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé

2023-12-07 06:00

Tác giả: Hoài An


blogradio.vn - Cũng đã hơn ba năm kể từ ngày tôi đặt chân lên đất Sài Gòn tôi lại thấy Sài Gòn nhỏ bé, không còn hào nhoáng xa hoa nữa trong đôi mắt của tôi ngày xưa nữa. Tôi không hiểu vì sao, nhưng có lẽ tôi phải tự hỏi mình rằng đến bao giờ tôi mới thỏa lòng mình với những điều mới mẻ, bởi tôi hiểu rằng bản thân tôi rất dễ thích một điều gì đó nhưng lại rất chóng quên một điều gì đó, đôi lúc tôi cũng tự hỏi rằng mình đang tìm kiếm điều gì và muốn làm gì cho cuộc đời này.

***

Ông ngoại tôi là một người khó tính, ông thường dạy con cháu phải phép tắc, khuôn khổ vì họ hàng bên ngoại tôi đều theo truyền thống nho giáo từ xưa. Lúc nhỏ tôi cảm thấy việc bản thân là con gái luôn thiệt thòi về nhiều mặt, kể cả việc học. Ngay từ ngày còn bé, gia đình tôi luôn tâm niệm rằng cho tôi đi học để biết chữ, biết tính toán chứ không phải để làm ông này bà nọ, vì ông ngoại nói rằng con gái học cao sẽ không lấy được chồng. 

Do tôi cá tính từ nhỏ và nhận thức được điều này từ rất sớm nên bản thân tôi rất sợ đến một ngày sẽ không được đi học, vì thế mà tôi luôn cố gắng để năm nào cũng nhận được giấy khen từ nhà trường. Có lẽ tôi nói ra điều này sẽ rất khó tin nhưng từ lớp 1 đến lớp 12, ngay cả khi lên đại học tôi đều làm lớp trưởng, cuối năm nào tổng kết cũng mang về nhà vài tấm giấy khen. Nhờ vậy mà tôi học đến hết lớp chín, rồi cấp ba, đại học, đi làm..

Ngày tôi thi đậu vào Đại học, tôi hình dung ra việc mình sẽ lên Cần Thơ - với tôi lúc ấy Cần Thơ là một thành phố lớn xa hoa nhiều thử thách, cám dỗ, nhộn nhịp, nơi đáng để học tập, sống và làm việc. Những ngày đầu đặt chân lên đất Cần Thơ tôi phải thích nghi với những điều mới mẻ, hòa nhập vào nó, gắn bó như một phần quê hương mình, những người lạ rồi cũng trở thành thân thiết, những quán lạ rồi cũng trở thành quen, những con đường không thể nhớ tên rồi cũng nằm trong tiềm thức tự bao giờ.

807043f8ec99189022b2dae36d356da6

Nhưng rồi đến một ngày, tôi chợt nhận ra thành phố này bỗng bình thường như quê tôi vậy. Người ta thường nói rằng cái gì thân thiết quá rồi sẽ trở nên bình thường và không còn đặc biệt nữa. Cần Thơ cũng vậy, bốn năm học tại đây từng con đường tôi đã thuộc nằm lòng, những cô, dì bán hủ tiếu gõ chỉ cần thấy tôi ghé quán là tự mang món ra mà không cần hỏi tôi ăn gì, đến nỗi tôi ra vào hoài một quán cà phê mà ở đó nhân viên quen quá cũng chẳng thèm chào tôi như bao người khách khác. Khi đó, tôi cảm thấy Cần Thơ nhỏ bé quá, không còn gì mới mẻ để tôi khai thác, tìm tòi nữa.

Ngày tôi đậu phỏng vấn ở Sài Gòn và chuẩn bị đồ đạc để lên đó làm việc tôi bồi hồi, nôn nao đến không ngủ được. Trong mắt tôi Sài Gòn là cám dỗ, nơi mà bao người muốn đến để thay đổi cuộc đời, cũng là nơi mà người ta đến khi muốn quên đi những điều đã cũ. Ngày đặt chân lên đó tôi cô đơn, lẻ loi, trống vắng lắm và có lẽ đây là lần đầu tiên tôi phải sống một mình ở một nơi rộng lớn, không người thân, không bạn bè thân thiết, không hàng quán quen thuộc,...những đêm đầu chưa quen chỗ lạ tôi không thể ngủ được, cứ trằn trọc mãi.

Sài Gòn dạy cho tôi quá nhiều thứ, điều đầu tiên tôi học được ở đây là lời cảm ơn. Tôi cảm ơn tất cả mọi người, từ anh chị đồng nghiệp đã tận tình giúp đỡ tôi trong những ngày đầu đặt chân đến Công ty, giúp tôi hòa nhập vào môi trường mới. Tôi cảm ơn chị chủ nhà đã luôn quan tâm, hỏi han trong những ngày tôi bước vào nơi ở mới, sợ tôi chưa quen đường xá, hàng quán. Hơn hết, tôi cảm ơn các anh chị ở trọ cùng một nhà đã chia sẻ những kinh nghiệm cho tôi khi làm việc trong môi trường công sở, dạy tôi cách nhìn nhận, thấu hiểu và đánh giá một con người. 

Tôi giờ đây đã không còn là một đứa hấp tấp, vội vã mà điềm tĩnh và trưởng thành hơn. Tôi thấy rất nghịch lý bởi người ta thường nói ai ở Sài Gòn cũng sống vội nhưng Sài Gòn lại giúp tôi sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn. Nếu ngày xưa tôi thích nói thì giờ tôi lại thích nghe, ngày xưa tôi thích là tâm điểm của sự chú ý thì giờ tôi lại muốn là một khán giả đứng xem, ngày xưa tôi là một đứa nặng tình thì giờ tôi đã cảm thấy nhẹ lòng hơn với mọi việc.

8971126c55f832f9809752cf7f286310

Cũng đã hơn ba năm kể từ ngày tôi đặt chân lên đất Sài Gòn tôi lại thấy Sài Gòn nhỏ bé, không còn hào nhoáng xa hoa nữa trong đôi mắt của tôi ngày xưa nữa. Tôi không hiểu vì sao, nhưng có lẽ tôi phải tự hỏi mình rằng đến bao giờ tôi mới thỏa lòng mình với những điều mới mẻ, bởi tôi hiểu rằng bản thân tôi rất dễ thích một điều gì đó nhưng lại rất chóng quên một điều gì đó, đôi lúc tôi cũng tự hỏi rằng mình đang tìm kiếm điều gì và muốn làm gì cho cuộc đời này.

Thật ra mà nói, trong cuộc sống con người ai cũng tham vọng hướng đến những điều lớn lao, nhưng khi nhìn lại có những điều tưởng chừng như nhỏ bé lại khiến ta trở nên hạnh phúc. Cũng giống như Fran KA.Clark từng nhận định: “Ai cũng muốn làm điều gì đó rất lớn lao, nhưng lại không nhận ra rằng cuộc sống được tạo thành từ những điều rất nhỏ”. 

© Hoài An - blogradio.vn

Xem thêm: Thời Gian Sẽ Chữa Lành Mọi Vết Thương 

Hoài An

Có những thứ trong đời chỉ để giấu đi...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

back to top