Gửi hy vọng đến tuổi đôi mươi
2023-11-18 05:25
Tác giả:
Hiếu Anh
blogradio.vn - Có lúc, mình chỉ mong được trở về ngày thơ bé. Trẻ con ngây ngô "được" nhìn vạn vật dưới lăng kính vạn hoa rực rỡ sắc màu. Nỗi buồn vơi rất nhanh, niềm vui mau đầy "túi", khóc cười vô tư, xung quanh lại luôn có người quan tâm hết mực.
***
Thời gian không dừng lại, chúng ta đều phải trưởng thành; nhưng có lẽ sẽ có vài "đứa trẻ" chưa sẵn sàng đón nhận những thay đổi và rất lo sợ khi nghĩ đến việc phải làm người lớn. Đừng chỉ nhìn vào những ưu tư, hãy nhớ về những điều tích cực và hy vọng thật nhiều ở những gì mới mẻ phía trước.
Cái nóng oi ả của ngày hè đã dần phai đi. Trời chuyển lạnh. Thu đến, rồi chẳng mấy chốc đông qua và một năm lại kết thúc. Trong những thời khắc giao mùa, không khí có gì đó đặc biệt, giống như chúng mình, vừa muối níu giữ những hạt nắng đã qua, lại vừa rất tò mò về những cơn gió xa lạ. Mình cũng đang trong khoảng giao mùa ấy, lấp lửng giữa trẻ con và người lớn, giữa mười chín và hai mươi. Có thể mọi người chẳng thấy gì thay đổi đâu, nhưng trong tâm trí mình, và có lẽ trong suy tư của nhiều người, đó là một bước ngoặt - từ trẻ con sang người lớn. Nghe có vẻ rất hãnh diện, lớn lao, nhưng mình, trong niềm hân hoan khi được làm người trưởng thành, vẫn có rất nhiều nỗi sợ.
Người ta vẫn nói, càng trưởng thành càng cô đơn, mình rất sợ cô đơn vì thế mà sợ cả việc trưởng thành. Nghĩ đến từng ngày, từng tháng, từng năm lặng lẽ, nối tiếp nhau trôi qua, trong lòng luôn âm ỉ những cơn sóng lo lắng.
Mình từng đọc được dòng thơ rất hay của nhà thơ Văn Cao:
“Thời gian qua kẽ tay…
Làm khô những chiếc lá”
Bao giờ cũng vậy, câu từ ấy luôn thấm vào lòng mình một nỗi buồn miên man khó tả. Thời gian tựa dòng suối xanh, tựa cơn gió mát lành, vô hình mà luôn hữu ý len lỏi vào cuộc sống, để lại dấu ấn sâu đậm lên vạn vật rồi cứ thế thản nhiên trôi đi, lạnh lùng, vội vã, chẳng đợi chờ, lưu luyến. Dẫu có cố gắng níu giữ, nắm bắt bằng tất cả sức lực lẫn tấm lòng, thì giữa những kẽ tay nhỏ xíu bất lực, cơn gió ấy vẫn ung dung lọt qua, cuốn theo sắc xanh tuổi trẻ, sự hồn nhiên, mơ mộng và cả những kỉ niệm vào thinh không, quên lãng.
Có lúc, mình chỉ mong được trở về ngày thơ bé. Trẻ con ngây ngô "được" nhìn vạn vật dưới lăng kính vạn hoa rực rỡ sắc màu. Nỗi buồn vơi rất nhanh, niềm vui mau đầy "túi", khóc cười vô tư, xung quanh lại luôn có người quan tâm hết mực. Tình bạn đến với trẻ con cũng thật dễ dàng, có khi chỉ từ những viên kẹo ngọt, những quyển truyện tranh mà tíu tít gắn bó cùng nhau qua bao năm tháng... Càng khôn lớn, cuộc đời càng phức tạp.

Trên đường đời, những vệt màu u mình phiền muộn dần nhiều lên, những ngã rẽ xuất hiện, gọi mời, làm bản thân phân tâm, chững bước. Nhiều lúc, mình chẳng được làm chính mình, vui buồn, khóc cười cũng phải nhìn vẻ mặt người khác. Nhiều lúc lại cảm thấy rất lạc lõng, bơ vơ. Có những ngày mệt mỏi, ngủ thật lâu, đến khi thức giấc, chẳng có lấy một cuộc gọi nhỡ, một tin nhắn chờ, mình ngỡ mình đã trở thành vô hình, trong thoáng chốc, bỗng buồn như vừa bước hụt chân vào một hố sâu mình đen, cô đơn, vắng lặng. Mỗi lần như thế, nỗi buồn hóa thành đám mây tím u ám phủ vây tâm hồn. Từ từ, những hạt mưa mặn chát ứa ra, mình không sao kìm lại.
Nhưng cơn mưa nào rồi cũng phải tạnh, chúng ta không thể mãi là trẻ con khi buồn phiền lại ăn vạ chờ được dỗ dành. Sau những nỗi buồn, ta phải đứng lên, kiên cường bước tiếp; bởi nếu dừng lại, thì thật phí hoài những năm tháng tuổi thơ với bao dự định kì vĩ. Thời gian trôi đi không thể níu giữ, điều tốt nhất chúng ta có thể làm là song hành cùng thời gian, để không phải bỏ lỡ bất kì khoảnh khắc tươi đẹp nào. Cuối cùng, mọi người đều phải trưởng thành, ta đều phải sẵn sàng đón nhận những điều sắp đến để ngày một hoàn thiện mình.
Dẫu sao, sự trưởng thành vẫn rất cần thiết và có lúc cũng thật tuyệt vời. Khi lớn khôn, mình ngộ ra nhiều điều mà trước đây bản thân không sao biết được. Mình hiểu và cảm thông hơn với những lời phàn nàn của cha mẹ; thấm thía hơn giá trị của từng bữa ăn ngon, từng giấc ngủ, từng cái ôm được trao - nhận và trân trọng, hài lòng hơn với những điều bình dị trong cuộc sống. Khi lớn khôn, mình biết trân quý từng giây phút cuộc đời để thời gian không vô nghĩa; trân quý từng người thân yêu đã luôn kề cạnh để cô đơn không thể mãi bủa vây. Khi lớn khôn, mình có cơ hội đi xa hơn, học hỏi và làm được nhiều hơn những việc ý nghĩa. Khi lớn khôn, trái tim dường như thay đổi. Mình yêu ít lại nhưng yêu sâu sắc hơn, yêu những người, yêu những việc xung quanh mình. Tình yêu ấy, có lúc làm tim đau nhói, có lúc lại ngọt ngào đến xuyến xao...
Trên hành trình chúng mình đang đi, sẽ có những người xuất hiện, có người đồng hành và có người rời đi. Đôi khi họ để lại trong lòng mình một khoảng trống đầy tiếc nuối mà không điều gì khác có thể lấp đầy. Khi còn bé, mình sẽ không thôi đau đáu về khoảng trống ấy, về người ấy. Mình níu giữ và hy vọng. Mình dừng lại và đợi chờ một ngày họ quay trở về. Nhưng càng lớn, mình càng không thể làm vậy. Điều đáng sợ của trưởng thành là chúng mình phải luôn tiến về phía trước, dù có muốn hay không, vì nếu dừng bước, mình sẽ bị tất cả bỏ lại. Đến bây giờ, có một khoảng trống vẫn ở đó, sâu thẳm trong tim mình và đôi khi đau nhói; nhưng mình không thể mãi bận tâm về nó nữa. Mình phải làm quen với nó, ôm ấp nó và bước đi. Xung quanh mình, xung quanh khoảng trống ấy, vẫn còn nhiều yêu thương và nhiều điều tốt đẹp chờ đón. Khoảng trống ấy đã làm mình đau, nhưng cũng để lại cho mình rất nhiều bài học. Hoa nở, hoa tàn. Người đến, người đi, từ dòng chảy ấy mà mình trưởng thành và nhận ra những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống.
Trên tất cả, chỉ khi khôn lớn, chúng ta mới có thể vươn mình đến những vì sao mơ ước và vươn mình che chở, săn sóc cho những người, những điều bản thân yêu quý, trân trọng. Vì thế, gác lại những nỗi niềm trẻ con vụn vặt, những khoảng trống ký ức u hoài, mình chấp nhận trưởng thành, đón chờ những ngày đôi mươi đầy thanh sắc.
Hành trình phía trước luôn luôn bí ẩn, đôi khi những điều chưa biết làm chúng ta lo sợ. Nhưng mọi chuyện, dẫu vui hay buồn, dẫu là sum họp hay cô đơn, đều nằm trong khoảnh khắc và sẽ trôi qua theo dòng thời gian trường cửu, cuối cùng đọng lại trong ta là những trải nghiệm tuyệt vời của cuộc sống. Do đó, hãy cứ mạnh mẽ, an nhiên bước đi và tin rằng: đón chờ mình sẽ là những điều tốt đẹp. Mong rằng những tuổi hai mươi sẽ nhẹ nhàng và thật ý nghĩa với mình, với bạn, với tất cả chúng ta.
© Hiếu Anh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc | Blog Radio 881
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







